Anh, chị Triệu Xuân, Lê Hạnh thân mến! Hôm nay 29/4, ngày này 40 năm trước, chúng tôi đánh trận cuối cùng Cầu Bông[1] Sài Gòn. Nhiều cảm xúc quá. Tôi gửi tặng anh chị bài thơ mà tôi thích. Tôi viết từ năm 1975, khi đơn vị tôi đánh ra tới biển Tuy Hòa ngày 01/04/1975. – Nguyễn Trọng Luân.
Viết trong ngày đầu tiên giải phóng Tuy Hòa
Chúng tôi gói ba lô như những chuyến đi xa xắp về quê
Thủ trưởng bảo chúng mình sẽ tràn ra tới biển
Người lính trung đoàn nhiều năm rồi mơ thấy đồng xanh cánh cò hiền dịu
Chỉ nghe lệnh hành quân dạ đã bồi hồi
Sắp thấy đồng lúa rồi chúng mày ơi
Sắp thấy biển. Ôi! sao mà sướng quá
Chúng tôi cấu vai nhau nhại mấy thằng Thanh Hóa
..."Biển mô, Sầm Sơn ở mô?”
Chỉ vào ngọn Chư Pa chúng nó bảo: tê tề
Biển ở sau ngọn núi pháo bắn đầy lên khói xám
Mấy thằng quê Cao Bằng thích lắm
Không biết bơi xuống tắm được không, Đại trưởng ơi!
Đại đội trưởng người phố Khâm Thiên bẽn lẽn cười
Mình cũng chưa bao giờ gặp biển
Đại đôi ào ra cầu Cheo Reo hai ngày đêm không kịp ăn kịp uống
Bao thằng nằm lại cuối mùa khô
Mười mấy ngày đánh địch dọc sông Ba
Sông ngầu đỏ và rừng thì xanh thế
Mấy đứa Cao Bằng trúng đạn xe tăng ở Củng Sơn nức nở
“…Bao giờ ra đến biển hở anh?”
Đại đội trưởng hi sinh ở cửa Đà Rằng
Trước mặt biển đã xanh ngời ngợi
Trước mặt lúa tháng Tư thơm thì con gái
Trời rất xanh và lúa cũng đang xanh
Chúng tôi hành quân từ những cánh rừng
Chân lấm đất ba zan mấy mùa sương nứt nẻ
Bạn bè đã nằm lại trên cánh rừng săng lẻ
Đội ngũ quây quần quanh suối mướt lồ ô
Biển ở kia, hạnh phúc đến bất ngờ
Biển dang cánh đại dương chúng tôi thì đứng khóc
Những thằng bạn quê Sầm Sơn, Nghi Lộc
Nằm lại ngang đường mãi mãi chẳng tới nơi!
Những gương mặt đang trải qua lửa khói tơi bời
Tới được biển lại quay về rừng xanh mà gọi
Chúng tôi đến đây điểm danh đồng đội
Sư đoàn tôi hồn xác gửi “Đồng bào”
Chúng tôi ngồi ở cửa sông hít ngọn gió ầm ào
Đại dương cuốn vào lòng những dòng máu đỏ
Chiến tranh vùi vào đại dương làm thành quá khứ
Còn chúng tôi quay về rừng gọi quá khứ chua cay
Bao nhiêu con đường cho những phận làm trai
Đời lính chúng tôi có một con đường thật thẳng
Con đường từ rừng ra biển
Mà đi biết mấy chục năm…
Những dấu dép cao su những ngôi mộ âm thầm
Rồi một ngày ở cuối con đường gặp biển
Nơi kẻ thù chạy nhào bám theo tàu di tản
Nhạn Tháp ơi? Khi dừng lại nơi này
Người lính lại chìm vào bươn chải đắng cay
Bạn với biển vẫn ì ầm nổi sóng
Đại Dương nhớ về ngọn nguồn rừng thẳm
Máu người xưa ấm trên núi vẫn hòa về
Con đường chúng tôi đi từng không hẹn ngày về
Là con đường từ rừng ra tới biển
Là những suối những sông và đẫm hương hồn đồng đội
Để cuối chiều trước biển gọi Rừng ơi!
Tuy Hòa, 01/4/1975
NTL.
Tác giả gửi tặng vợ chồng Triệu Xuân, Lê Hạnh ngày 29/04/2015
[1] Nhà văn Triệu Xuân: Cầu Bông là ranh giới địa phận tỉnh Tây Ninh và Sài Gòn, phía Bắc huyện Củ Chi; không phải cầu Bông, cầu Kiệu ở nội đô Sài Gòn.
|