Tản văn
28.05.2013
Nguyễn Minh Khiêm
Mùa khô

Trích: Hồi ức một con đường


 


Chúng tôi lại ra đi


Qua những cơn gió thổi từ nghìn năm trong cổ tích


Qua những cánh rừng bao nhiêu truyền thuyết


Con suối con khe mang thác lũ tiềm tàng


Chiến dịch bắt đầu từ miền đất dân gian


Nơi bày vượn nhảy xuống từ cành cây đi bằng hai chân bước vào trang sử


Nơi huyền thoại con người sinh ra từ thạch nhũ


Những mái nhà còn vết tích của vòm hang


 


Nhật ký chúng tôi trùng điệp những cánh rừng


Triệu năm tuổi chưa có tên để gọi


Triệu năm tuổi vẫn nằm thiêm thiếp ngủ


Bị thôi miên giữa lớp lớp mây mù


Bị thôi miên bởi thác ngàn vọng dội


 


Nhật ký chúng tôi toàn ước điều vơ vẩn


Ước không phải cười trong chiếc khăn bịt mặt


Ước được ngồi trong nồi nước cỏ nghễ để mà ngâm


Ước trên gác bếp có thật nhiều bồ kết


Ước được ăn rau má rau lang không ai gạt đũa bảo dừng


Ước được lăn ra ngủ mà không ai đánh thức


 


Không ai thấy chúng tôi ngoài mịt mù đất bụi


Cứ như chúng tôi đùn bụi để mà đi


Cứ như không có bụi là chúng tôi không có thực


Bụi là nơi chúng tôi được sống hết mình


Bụi là nơi chúng tôi mở bao nhiêu lễ hội


Bụi là nơi chúng tôi từ đó nảy mầm


Những chiếc mầm hình gai găng, bồ kết


Những chiếc mầm cây hóp cây lau


Chẳng ai vót cứ tự mình nhọn hoắt


Giữa ngày xuân mặc áo mới cũng già


Chưa thành thân đã có bao nhiêu đốt


Thịt da chỗ nào cũng khô cong dày cộp


Ngỡ chạm vào đâu lửa cũng  bùng lên


Chạm vào đâu thịt da cũng gãy!


 


Chúng tôi như than không nguội bao giờ


Đến tiếng hát giao duyên cũng hầm hập lửa!


Tuổi trẻ như được làm bằng lửa


Rang hết ngày nọ ngày kia mà chẳng thành tro


Chiến dịch chưa xong lại nối vào chiến dịch!


Giọt nước thì thèm mà người như luộc


Cảm ơn mồ hôi đã giữ được chúng tôi


Mồ hôi nhiều đến mức nào mà chúng tôi không bốc cháy


Cứ đầm đìa hết giờ nọ giờ kia!


 


Lúc nào cũng căng như một dây đàn


Không phải đồng hồ mà lúc nào chúng tôi cũng được lên giây cót


Lúc nào cũng được chằng buộc lại như cạp thúng cạp nia


Cứ như không chằng buộc là thế nào chúng tôi cũng méo!


Chúng tôi tự biến nhau thành dây thành lạt


Tự chẻ mình ra rồi  thắt buộc lấy mình


Tròn đến đâu cũng vài ba lần được đem ra nức gõ


Như thế mới yên khi ngày lở mãi vào đêm


Như thế mới yên khi gờ gật chênh vênh bên bờ vực thẳm


Như thế mới yên khi cổ họng muốn cháy lên cồn cào giọt nước


Như thế mới yên khi trọc đầu tóc rụng!


Gió buộc gió mà chúng tôi đứng vững


Mà chúng tôi như sóng vỗ vào nhau


Lúc nào cũng sôi lên sùng sục


Cứ huầy dô khi hổ rượt gấu vồ


Cứ huầy dô khi ong lỗ đốt


Cứ huầy dô khi lợn rừng nhay


Cứ huầy dô khi cây đè nứa xọc


Cứ huầy dô khi lũ cuốn đất vùi


 


Giờ ngẫm lại thấy mình tròn trịa quá


Lăn như bi không lục cục lào cào


Êm đến mức mấy nghìn khuôn mặt


Xếp chỗ nào cũng như đặt vào khuôn


Xếp chỗ nào cũng giơ tay ắc nách


Êm đến mức cả tháng trời kiều mạch


Cả tháng trời chỉ sắn gạc nai


Không một tiếng thở dài kêu đói


Sợ kêu đói là không xứng đáng Đoàn viên thanh niên thời đại


Sợ kêu đói là xấu hổ không xứng đáng là cánh tay của Đảng


Sợ kêu đói là thiếu ý chí tiến công


Sợ kêu đói là nặng chủ nghĩa cá nhân chỉ đòi hưởng thụ!


Êm đến mức chuyển tuyến chuyển vùng


Nam Động, Lốc Toong hay Pá Hộc, Cổng Trời


Sẵn sàng băng rừng vượt núi ra đi


Có khi chỉ một giò phong lan, một chiếc ba lô lộn


Không cân nhắc thiệt hơn tính toán điều gì


Không đề xuất riêng tư nguyện vọng


Đề xuất riêng tư sợ mang tiếng đớn hèn


Đề xuất riêng tư sợ mang tiếng là mình chống lệnh


Đề xuất riêng tư sợ thiếu tính tiền phong


Viên bi nào cũng lăn tròn như thế.


 


Chúng tôi đi không kịp đặt tên rừng


Rừng đẹp quá mà không kịp ngắm


Bụi mù mịt cuốn nhòa cánh bướm


Chỉ kịp nhìn bướm bạt ngàn bay


Đôi khi ngồi nghịch ném sỏi xuống thung


Sỏi như sức tuổi hai mươi từ đáy thung vọng dội


Âm thanh ấy chúng tôi ngân lên thành tiếng hát


Nốt nhạc đầu tiên chúng tôi viết vào đời


Lại vọng dội từ khe từ suối


Nốt nhạc xanh giữa bạt ngàn lá rụng


Khuất chìm trong màu cỏ màu rêu


Mơ hồ thế mà say như rượu


Bao nhiêu mồ hôi tụ về du dương trên đầu lưỡi


Thơm nức hương hoa không nghĩ thịt da mình!


Chỉ là tiếng hòn sỏi ném chơi được lòng thung dội lại mà chúng tôi ngây ngất


Bụng rỗng không vẫn vượt được đèo


Vẫn véo von chót vót dốc Năm Ông vẫn tận cùng Pha Đén


Mặc rừng Lào hắt lửa rộp phồng môi.


 


Mìn nổ rung theo những cọc tiêu


Con đường lớn dần trong ngoằn ngoèo khói bụi.


Câu thơ mang thai con đường căng lên từng chữ


Chiến dịch là thứ chúng tôi ăn dở không biết bõ cơn thèm


Hái mãi sự trong sáng vô tư đem về bồi bổ


Cô đặc chỗ bơ phờ thành mực


Đúc thành chìa khóa ngày mai.


Cứ mỗi ngày một mét xa thành phố


Một mét gần hơn đến mơ ước của bản làng.


 


Không phải con đường bắt đầu từ cột mốc số không


Con đường bắt đầu từ phía sau hạt muối


Con đường bắt đầu từ phía sau cái chày cái cối


Sau tiếng hú cúng ma rợn cả lá cành


Bàn chân bấm nát thác ghềnh


Địu gùi địu dón chai sành da lưng


Trán em hằn nếp dây rừng


Chày đâm nát cối lo từng bữa ăn


Tiếng chày giã nát thời gian


Nỗi lòng tan, chẳng tan u sầu


Tiếng chày nghẹn chát củ nâu


Kềnh côông thành tiếng nhạc đau truyền đời!


Bắt đầu sau dáng em ngồi


Buồn như hòn đá mồ côi của Mường


Từ sau câu khắp, câu xường


Âm u như khói như sương rừng già


Từ sau chín bậc xuống nhà


Nghìn năm tiếng hú nhận ra phận người


 


 


Không phải chúng tôi thông xe đến Hang Ma, Hiền Kiệt, Trung Lý, Pù Nhi, Pù Ngùa, Pù Nguộc


Không phải thông xe đến Cổng Trời, Mường Lát, Tam Chung


Chúng tôi thông xe đến chỗ những cái nhìn ngu ngơ đói chữ


Đến chỗ ngày nắng như mưa váy vắt thâm liếp nứa


Đến chỗ người Mọi, người Thái, người Dao, người Mẹo quằn quại những cơn đau


Buồn như lốc xoáy sâu trên vầng trán


 


Chỗ chúng tôi cắt băng khánh thành là tiếng trống trường cất lên trong bản


Người mẹ dắt con nhẩm đọc I tờ


Lần đầu nghe tiếng Kinh cười như trăng sáng


Ảnh Bác giơ cao thay ngọn lửa đêm xòe.


 


Giọt mồ hôi chúng tôi đã về tới đích


Không biết bằng cách nào đi hết những mùa khô.


 


NMK.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 


 

trieuxuan.info