Tản văn
06.05.2010
Hoàng Cầm
Cây Tam Cúc, Lá Diêu Bông, Mong Mỏi


Cây Tam Cúc


Cỗ bài tam cúc mép cong cong


Rút trộm rơm nhà đi trải ổ


Chị gọi đôi cây


            trầu cay má đỏ


kết xe hồng đưa Chị đến quê Em


 


Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm


Em đừng lớn nữa Chị đừng đi


Tướng sỹ đỏ đen chui sấp ngửa


Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì


 


Đứa được


            chinh chuyền xủng xoẻng


Đứa thua


            đáo gỡ ngoài thềm


Em đi đêm tướng điều sỹ đỏ


Đổi xe hồng đưa Chị đến quê Em


 


Năm sau giặc giã


Quan Đốc đồng áo đen nẹp đỏ


Thả tịnh vàng cưới Chị


                        võng mây trôi


Em đứng nhìn theo Em gọi đôi


(Bài thơ này Hoàng Cầm còn một câu kết khác: “Một chiếc xa đen đi chân trời”. Nhưng ông còn phân vân, tùy lòng bạn đọc!)


 


 


Lá Diêu Bông


Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời...
ới Diêu Bông!


 


Mong Mỏi


 


Em về chữ phận yên vì/ Chữ duyên anh xé chữ nghì em vương...


 


Em về chia hết trầu cau
Anh đi chia nửa câu đầu cho ai
Là câu thưa với đất trời
Nhờ ơn bác mẹ thành đôi từ ngày


Em về bác mẹ vui ngay
Anh đi làng xóm nhớ ngây dạ buồn

Em về trải rạ êm đường
Anh đi manh áo phố phường bụi pha
Em về én thức canh ba
Anh đi lưới nhện nhập nhoà theo đi


Em về chữ phận yên vì
Chữ duyên anh xé chữ nghì em vương
Ước sao dàu nát đoạn đường
Anh đi bão táp phải nhường heo may


Thoảng hơi sương lạnh má gầy
Duyên em quyết tái sinh ngày... còn không...


HC.


- Những bài này trieuxuan.info post từ ngày 2-9-2008.


www.trieuxuan.info


 


 


 


 


 


 



 



 



 

trieuxuan.info