Tản văn
28.11.2013
Nguyễn Minh Khiêm
Dằng dặc những dấu chân trở mùa

Đánh giậm hồn mình


Mấy thằng đánh giậm hồn mình


Nhét đầy một giỏ lầy sình tuổi thơ


Đất bùn lấm nửa giấc mơ


Cởi tung ký ức tơ hơ ngồi cười


Rong rêu vớt chẳng cạn lời


Thả câu từ ngọn cuộc chơi thả về


Tha hồ răng rứa mô tê


Mảnh trăng nào cũng hồn quê rót tràn


Chuyện thì chuốt sợi nắng đan


Chuyện thì quất gió lá tàn lộc rơi


Hãm trà từ lúc thôi nôi


Đặc thời băng giá, quánh thời bão giông


Mỗi sợi tóc một cánh đồng


Sóng cồn cào sóng dội lòng bật ra


Đủ màu sắc tháng năm xa


Nghiêng đêm những tiếng đập va vỡ lành


Bóc trần mọi nỗi niềm mình


Lộn hết ký ức đem dành tặng nhau


Bẵng quên tóc đã trắng đầu


Bẵng quên cao thấp kính chào kính thưa


Chữ nào cũng chật ngày xưa


Vỗ đùi vỗ vế như chưa một lần


Cạn đêm còn mấy nếp nhăn


Giọt sương nào cũng đánh trần ra say.


26.11.2013


Chém gió


Tưởng là chém gió không đau


Ai ngờ lắm kẻ sứt đầu mẻ tai


Thâm đen cả ruột tượng đài


Chốn thiêng mũ mãng cân đai tím lòng


Xuyên tim đến tận bệ rồng


Lột trần cả chốn thiên cung Ngọc Hoàng


Vài câu lơ lửng cá vàng


Lầu son gác tía ngỡ đang chém mình


Thả chơi mấy chữ vô hình


Chỉ là chém gió mà thành Bao Công.


19.10.2013


Phía sau tia nắng


Giật mình ngoái lại đường xuân


Đã dằng dặc những dấu chân trở mùa


Bạc phơ sợi tóc gió lùa


Cầm tia nắng quái bỗng chua chát lòng


Bao nhiêu nắng rụng mùa đông


Chất lên thuyền chở sang sông lại về


Rót đầy chén lú, ly mê


Nhắm tan tác nhớ, nhắm tê tái buồn


Dốc chai còn giọt bồ hòn


Cạn cho thác đổ mưa tuôn lệch trời


Dấu chân liệm xác cuộc đời


Càng lao tới đích càng vời vợi xa


Miệng người kèn trống đưa ma


Câu thơ lột chữ phơi ba bốn miền


Nửa vùi dập dưới đồng tiền


Nửa mù mịt bụi, nửa điên đảo tình


Soi lòng mảnh rách mảnh lành


Mồ hôi kết lại mà thành tuổi tên


Đập tan tác để nhặt lên


Phía sau tia nắng một miền bão giông.


25.5.2012


NMK.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info

trieuxuan.info