Tản văn
09.12.2013
Hoàng Cầm
Những đoạn thơ tình

Bình yên

Anh ở ngoài mặt trận
Sừng sững đồi cao
Mặt rọi nền trời đặc khói
Máy bay giặc vo vo
Úp xuống đầu anh đang bốc lửa

Em ơi đừng sợ
Anh thu cái chết tới đây
Cho em sống trọn một ngày
Trời của em xanh màu bình yên
Chiều nay em nhé đừng quên
Ra ngõ hoài hong tóc

Trời để em bay lên
Với tiếng em chợt khóc
Yêu em anh sống như mặt giời

Dù xác anh tàn rơi
Mặt giời còn chiếu mãi
Trong lòng người thứ hai
Sẽ yêu em ngày mai

1950


Hứa

Anh hứa rất nhiều
Anh cho em tất cả trời mây trái đất

Bệnh em cần một giọt nước mắt
Anh vội vàng đi hái thuốc tiên
Lên rừng xuống biển
Mặt lo toan nắng võ ưu phiền
Bơ phờ tóc héo

Vì yêu em
Hay vì chưa biết yêu em

1951


Thất vọng

Thôi anh đừng viết thư
Mỗi dòng một thêm tội
Thày mẹ em mất rồi
Em có thày mẹ mới

Đêm nay sao lặn góc trời
Bao giờ em được mồ côi

1952


Tiếng cười
Gửi anh bạn nhà văn trẻ sớm già

Tình yêu là cái chi
Mà lắm thày mổ xẻ
Dao cắt đôi lòng người
Ruột thày không sứt mẻ
Thày nhìn người rất sáng
Óc thày mù như đêm
Làm xong việc phúc đức
Thày mò sang với em
Rúc đầu vào nách vợ
Hút hít như chó con
Sáng dậy, giọng vang ròn
Quanh bốn tường rêu mốc
Thày ban bố đạo đức
Như bóng câu về già
Điệu chầu văn củi mục
Tửng tưng thầy ê a

Mắt thày nhắm nghiền lại
Thày đọc kinh giáo điều

Có đôi người mới yêu
Chót hôn nhau thành tiếng
Thày ngỡ bom rung chuyển
Chạy rống kêu cả làng
Dao ngọc với gươm vàng
Chém nát nhừ trận gió

Một chuỗi cười đâu đó
Lảnh lảnh trên từng cao

1953


Mới

Đôi vợ chồng mới cưới đêm qua
Sớm dậy giặc bổ vây
Đạn réo đầu nhà
Đôi lứa xuống hầm bí mật
Tiếng cuốc bổ miệng hầm bần bật
Như quỷ nhập tràng
Nậy nắp áo quan
Dựng người còn sống

Một mũi kim luồn nhanh qua xương sống
Yêu nhau phải chết cùng nhau
Người vợ lắc đầu
Yêu nhau phải sống

Hầm bật nắp, vợ lao lên
Một cơn gió lốc
Lựu đạn nổ, giặc vài tên lăn lóc
Còn, xô nhau theo mớ tóc đen
Một tràng tiểu liên
Im lặng

Nép xó hầm người chồng nghe vẳng
Lời đầu tiên rủ rỉ đêm qua

Mấy năm sau
Người chồng đi lấy vợ
Yêu nhau thực thà
Chợt một hôm nghe thoáng lời ca
Ngày cũ
Quay nhìn vợ trẻ hiền như cánh hoa

Anh nói như người say
“Một suối máu nở thành em hôm nay
Yêu em sao cho vừa
Với tình cao cả ngày xưa?”
Anh càng nói càng ngả đầu lơ mơ
Trên vai mềm vợ mới

Người sống nói nhiều
Người chết không nói nữa

Từ nơi vô cùng
Chỉ gật đầu cười nụ
Nghe tiếng đời thao thao lý sự
Trên nắm xương gửi lại đã tàn dần…

1953


Cưới

Hôm nay làm lễ cưới
Mong mãi vẫn chưa đến chiều
Bài diễn văn mỹ miều
Mãi chưa sang đoạn cuối

Em đã van anh đừng đón đưa
Mặt bạn hôm nay nở trái mùa
Diễn văn cọt kẹt chân giường mới
Gặm hết tình yêu, hết ước mơ

1955


Sáng tối

Sao phải rủ nhau ngồi trong bóng tối
Ngoài trời nắng gió xôn xao

Chưa ai nhìn ta
Như hai đoá hoa
Rung rinh trước gió

Đời vẫn tráo trâng
Nghiêng nghiêng ngó ngó
Ta chưa có chỗ
Trong trái tim người
Ta phải lặng ngồi
Trong bóng tối mùa xuân

Ngồi đó không yên
Có kẻ đuổi lên
Ghế đá
Lạnh lưng em quá, mình ơi

1956
Nguồn: Giai phẩm mùa Thu 1956 - Tập I. Minh Đức xuất bản, in tại nhà in Xuân Thu Hà Nội, ngày 29-8-1956, khổ 16x24, 64 trang số in 318, số xuất bản 48. Nộp lưu chiểu tháng 9-1956.


 


 

trieuxuan.info