Tản văn
05.06.2015
Nguyễn Trọng Luân
Nằm mơ thấy làng


Đêm ta chẳng nằm mơ thấy phố



Ta chỉ nằm mơ thấy làng.



Giấc mơ con con như thế



Mà cũng muộn màng



 



Cánh chuồn bay mặt ruộng



Lá nhãn rơi mùa đông



Ô ăn quan ven đường



Đáo, quay, khăng băm lở sân đình



Sợi rơm khô từ chuồng trâu thơm vào ổ



Thơm rưng rưng đến tận bây giờ…



 



Đêm chỉ nằm mơ thấy làng



- Mấy chục năm sao không thấy?



Chẳng phồn thực ở chốn phồn hoa vợ con nheo nhóc cái gì cũng xếp hàng



Chỉ có giấc mơ không cần xếp hàng thì lại rất xa



- Ta ngủ đêm ở phố



Ta mơ thấy làng



Ta trở về thật là ta không hề mộng mị



Ta của ta ơi!



 



Cả đời ta chỉ cầm súng có vài năm



Còn bao nhiêu ta mang ra thi thố với phố và đồng chí



Bao nhiêu người xa ta bao nhiêu người lại gần ta



Chỉ có đêm súng nổ ở cao nguyên là lại thấy rất gần



Những cái tên về nức nở từ cõi âm



Gọi câu mày tao nhoáng rồi mất hút



Mở mắt ra thấy làng và đồng xanh ngút ngát



Bạn ta đi mất rồi!



 



Ta gọi tên một thời những cái tên đổ ập xuống chiều hành quân màu lửa



Tên làng, tên những con sông



Những bia mộ dinh về làng đặt ở nghĩa trang



- Mờ mờ hương với khói



Nghĩa trang ở phố không thiêng như ở quê dù quê vẫn đói



Chỉ có làng quê neo đậu với tận cùng…



 



Ngày mai tôi đi họp Ban liên lạc sư đoàn



Đêm nay lại nằm mơ thấy đồng đội và thấy làng rất cũ!



 



Hà Nội, 13/9/2013



NTL


trieuxuan.info