Tản văn
28.07.2015
Nguyễn Trọng Luân
Một con đường đi không trở lại

Viết để nhớ đồng đội ngày 27/7.



 


Con đường chúng ta hành quân



Chỉ một lần thôi, chẳng bao giờ trở lại



Suốt Trường Sơn có bao nhiêu đồng đội



Vùi xác mình vào con đường lãng quên



 



Nơi con suối khô khói thở rát đá lèn



Nơi cánh rừng muỗi bu thân sốt rét



Nơi trở giấc trong hầm khuya pháo kích



Chạm má mình nước mắt bạn sang tôi



 



Một con đường cơn đói quặn như sôi



Thèm đến khóc bát canh chua của mẹ



Một con đường âm u thư không tem viết dở



Người vào người ra ôm nhau giữa cổng trời



 



Một con đường đi chỉ một lần thôi



Người về bâng khuâng đêm đêm nhớ



Người nằm xuống nát hồn mơ quê cũ



Con đường xưa thăm thẳm nhói tim mình



 



Có một thời con đường ấy lung linh



Mắt trong mắt, vang bài ca ra trận



Anh gặp em tóc xanh trùm súng đạn



Áo ngực em dăng hôi hổi cả cánh rừng



 



Một con đường leo núi vượt sông



Cột mốc là những nấm mồ chết trẻ



Tên những cánh rừng mang tên người không về nữa



Một con đường nước mắt tưới rưng rưng



 



Thôi kể làm chi những tên đất tên sông



Bởi ứa máu nhớ mà không trở lại



Truờng Sơn ơi, xin hương hồn đồng đội



Trở dậy dựng bia cho một con đường



 



Trở dậy đặt tên cho ngọn núi dòng sông



Hoa rừng trắng đến đời sau vẫn trắng



Con đường cũ lá khô buông tĩnh lặng



Lá khô buồn như tiếng nấc thả vào đêm



 



Chẳng thể trở về nên buốt nhói con tim



Nối tim bạn với tim mình bằng đường hành quân trí nhớ



Lá vàng rơi chiều xưa bên suối nhỏ



Chiều nay ...



rơi trên tóc bạc chúng mình…



 



Sáng 27/7/2011.



NTL.


trieuxuan.info