Tản văn
31.08.2015
Nguyễn Trọng Luân
Khoảng lặng trước bình minh

Chỉ còn chút nữa thôi ta đánh trận cuối cùng



Đêm nay trời nhiều sao đến thế



Sau trận đánh ngày mai ta sẽ về với mẹ



tóc mẹ bạc phơ tháng ngóng ngày chờ



 



Có thể ngày mai con sẽ không về



Con sẽ không kịp vào Sài gòn mẹ ạ



Đêm Củ Chi có người mẹ khêu đèn thao thức



Sông Sài Gòn nưng nức rối cỏ may



 



Khoảng lặng đêm nay



Khoảng lặng giữa hai đầu bộc phá



Có một khoảng lặng nghe tim mình rất nhẹ



Là phía Sài gòn trời ửng bình minh



 



Bật dậy xung phong khi đêm vừa tan



Ngày cuối cùng phá toang cửa mở



Ơi thành phố ba mươi năm không ngủ



Tổ quốc đi phía ấy mấy chục năm trời



 



Chỉ ngày mai nữa thôi



Mẹ ơi dẫu còn hay mất



Con biết mẹ vẫn khóc



Vùng đồng đội là vùng máu của chúng con



 



Khi đại quân ào ạt vượt cầu Bông



Là lúc lúa quấn thân con liệt sĩ



Quê nhà gặt chiêm chưa hở mẹ?



Lúa tháng năm vàng mộ chí chân cầu



 



Khoảng lặng đêm nay rất sâu



Chúng con gói vào bộc phá



Ơi đất nước của con trai ra đời là ra trận



Trước mặt con bình minh hửng lên rồi



 



Chúng con đã mặc quân phục mới tinh khôi



Sáng mai chúng con vào trận



Bạn gái con vẫn thường sang chấy rận



Với mẹ phải không?



 



Nếu con không về mẹ hôn cô ấy dùm con



Hoa phượng trên đường vào Hóc Môn nhiều lắm



Cái cầu ao trơn quá



Thương chiều chiều người nghiêng bóng rửa khoai



 



Khoảng lặng cuối cùng nghĩ gì được em ơi



Bâng khuâng như ngày chia li dúi tay anh lá thư nhòe nước mắt



Nước mắt của em anh mang theo bao năm đánh giặc



Nước mắt có bao giờ cạn được đâu



 



Ơi con dế kêu nhói nhói ở chân cầu



Đêm cũng thở bùn lên hương thức dậy



Củ Chi má dặn con trở lại



Khăn rằn thơm nức nở lúc hẹn về



 



Khoảng lặng trước bình mình vụt lên câu thơ



Gọi mẹ gọi em- quên tên quên tuổi



bám vào tay đồng đội



Đêm cuối cùng ở ngưỡng cửa bình minh



 



Nhớ về đồng đội trận Đồng Dù, Củ Chi, 29/4/1975. Hà Nội 25/4/2014



NTL.


trieuxuan.info