Tản văn
12.11.2015
Kahlil Gibran
Ơi đêm

Ơi Đêm của kẻ đang yêu,


ngươi khởi hứng cho thi sĩ và ca sĩ,


Ơi Đêm của hồn ma,


của các anh linh và tưởng tượng,


Ơi Đêm của khát khao,


của các hy vọng và hồi ức,


Ngươi như gã khổng lồ


làm thấp lùn những đám mây buổi tối


và vượt trổi lên trên rạng đông.


Với thanh gươm của sợ hãi ngươi được vũ trang,


với mặt trăng lấp lánh ngươi được đội vương miện,


với an tĩnh cùng thinh lặng ngươi được che giấu.


 


Với ngàn con mắt ngươi thâm nhập


chốn sâu thẳm cuộc đời,


Với ngàn đôi tai ngươi nghe tiếng than vãn


của cái chết và cái phi hiện hữu.


Ánh sáng thiên đường chiếu xuyên bóng tối ngươi,


Vì ngày chỉ là ánh sáng tràn ngập chúng ta


với mịt mờ tối tăm trần thế.


Trước vẻ kinh hoàng của vĩnh cửu,


ngươi mở mắt chúng ta ra


và cho chúng ta hy vọng,


Vì ngày là gã lừa dối làm mù lòa chúng ta


bằng những đo lường và định lượng.


Ngươi là im lặng toàn hảo đang vén lộ


những bí mật của các anh linh tỉnh thức


trên thiên đường,


Nhưng ngày là tiếng huyên náo kích động linh hồn


nằm giữa cuộc nhảy múa của chủ tâm và kinh ngạc.


Ngươi là Công lý mang vào nơi cơn ngủ say ẩn náu


những giấc mộng của kẻ yếu rằng họ có thể


được hiệp nhất với những hy vọng của kẻ mạnh.


 


Ngươi là đấng quốc chủ nhân từ với ngón tay mê hoặc


khép đôi mắt kẻ yếu và đưa tâm hồn họ


vào vương quốc êm đềm hơn.


Linh hồn của kẻ đang yêu tìm nơi trốn tránh


giữa những nếp gấp trong y trang xanh thẳm của ngươi.


Và trên bàn chân ngươi ướt đẫm sương,


kẻ bị bỏ rơi ứa dòng nước mắt.


 


Trong bàn tay ngươi,


nơi an trú hương thơm các thung lũng,


người lạ thấy mình nguôi những khát khao.


 


Ngươi đồng hành với kẻ đang yêu;


ngươi ủi an kẻ bị phụ rẫy;


ngươi chở che kẻ lạ và kẻ quạnh hiu.


Trong bóng tối ngươi,


lòng thương cảm của thi sĩ nghỉ an


tâm hồn của ngôn sứ thức giấc.


Và dưới vương miện ngươi


minh triết của hiền giả nên hình nên dạng.


Ngươi truyền cảm hứng cho thi sĩ;


ngươi đem mặc khải tới ngôn sứ;


ngươi chỉ dẫn nhà hiền triết.


Khi linh hồn ta mệt nhoài vì loài người,


khi đôi mắt ta phờ phạc


vì đăm đăm nhìn bộ mặt ngày,


Ta lang thang nơi đang ngủ


của những hồn ma các thời đại cũ.


 


Ở đó ta dừng chân trước một hình bóng mơ hồ


đang xoải bước đi qua


làm rúng động mặt đất.


 


Ở đó ta nhìn vào những con mắt của bóng tối


và lắng nghe tiếng sột soạt của đôi cánh vô hình,


thấy y trang vô hình của thinh lặng chạm nhẹ vào ta


và đương cự những kinh hoàng của tối đen mịt mùng.


 


Ở đó, Đêm ơi, ta thấy ngươi, khủng khiếp và xinh đẹp,


lơ lửng giữa trời và đất,


đeo mạng sương mù, khoác áo choàng mây,


cười trước mặt ta, giễu cợt ngày,


quở trách kẻ nô lệ bái lạy thâu đêm trước ngẫu tượng.


 


Ta thấy ngươi uất hận các vua chúa đang ngủ


trên giường nhung lụa,


Ta thấy lũ trộm cắp chùn bước


trước ánh mắt canh thức của ngươi


khi ngươi gác các hài nhi say ngủ.


Ta thấy ngươi nức nở trên nụ cười gượng của gái ăn sương


và mỉm cười trên giọt nước mắt


của những tình nhân chân chính.


Ta thấy bàn tay phải của ngươi nâng người thiện lên


và bàn chân ngươi dẫm đạp kẻ ác.


Ở đó, Đêm ơi, ta thấy ngươi và ngươi thấy ta.


Và tuy đáng sợ,


ngươi như người cha đối với ta


và trong giấc chiêm bao


ta mộng thấy mình là con của ngươi.


 


Bức màn ngờ vực được vén lên giữa hai ta,


ngươi tiết lộ cho ta


những bí mật cùng những dự kiến của ngươi.


Và ta bộc lộ với ngươi những hy vọng


và những khát vọng của ta.


Những sợ hãi của ngươi biến thành


giai điệu êm ái xoa dịu tâm hồn,


hơn tiếng thì thầm của hoa.


Những sợ hãi của ta biến mất


ta trầm lặng hơn cả loài chim.


Ngươi đã nâng ta lên tới ngươi,


giữ ta trong đôi cánh tay ngươi,


dạy cho mắt ta nhìn, cho tai ta nghe,


cho môi ta nói,


cho trái tim ta yêu những gì kẻ khác ghét


và ghét những gì kẻ khác yêu.


Ngươi chạm vào ý nghĩ của ta với ngón tay dịu dàng,


và cuộc chiêm nghiệm của ta tuôn trào


như suối ào ạt chảy.


Với môi nóng bỏng ngươi in dấu nụ hôn


lên đôi môi của linh hồn ta


làm nó cháy bừng như ngọn đuốc.


 


Ta tháp tùng ngươi, Ơi Đêm,


và đi theo ngươi cho tới khi


hai ta thành người thân kẻ thuộc.


Ta yêu ngươi cho tới khi hữu thể ta


thành hình ảnh li ti của hữu thể ngươi.


Trong bản ngã u tối của ta


lung linh những ngôi sao


cảm xúc ta tung vãi.


Và trong tâm hồn ta vằng vặc một vầng trăng


chiếu sáng những đám rước


trong các giấc ta mộng.


Trong linh hồn không ngủ của ta,


im lặng vén lộ bí mật của kẻ đang yêu


và âm vang tiếng cầu kinh của kẻ phụng thờ.


Và mặt ta mang chiếc mặt nạ huyền thuật.


Rách tả tơi vì khổ đau cực độ của cái chết


nay được khâu vá nhờ những khúc ca tuổi trẻ.


Ơi Đêm, hai ta mọi sự chẳng khác gì nhau.


Liệu con người có cho rằng ta khoa trương


nếu ta xem mình giống với ngươi?


Phải chăng con người không khoa trương


việc nó giống với ban ngày?


Ơi Đêm, ta giống như ngươi


cả hai chúng ta đều bị cáo buộc đã làm


những điều chúng ta chẳng làm.


Ta giống như ngươi


dù hoàng hôn không đội vương miện cho ta


bằng những đám mây ráng pha.


Ta giống như ngươi


dù bình minh không điểm tô thêm tà áo của ta


bằng những tia nắng hồng.


Ta giống như ngươi


dù ta không được viền quanh


bằng những lối đi trắng đục như sữa,


Ta là đêm vô biên và tĩnh mịch;


mù mịt của ta không có bắt đầu


sâu thẳm của ta chẳng có kết thúc.


Khi các linh hồn chỗi dậy trong ánh sáng hân hoan của chúng,


linh hồn ta lên cao và


được vinh quang nhờ bóng tối của sầu thảm.


Ta giống như ngươi, Ơi Đêm!


Và khi ban mai của ta đến,


lúc đó thời gian của ta kết thúc.


Kahlil Gibran


 


Nguyễn Ước dịch

trieuxuan.info