Tản văn
15.07.2016
Nguyễn Trọng Luân
Hoa mộc miên



Kính tặng các đồng đội tôi chiến đấu ở Hà Giang


Những cánh rừng hoa đỏ Mộc miên


bông trắng bay ngọn nguồn đất Việt


gieo thành dòng sông hoa đỏ


Mộc miên ơi cầu biên giới gửi lời gì?


Sông về xuôi xanh đến tận Hạc Trì


Ngã ba sông có những chùm hoa rất đỏ


Hoa mang tiếng người tiếng đá


Thở vào hồn châu thổ mấy ngàn năm


Núi im lìm và sông cứ rì rầm


Sóng ở cửa Ba Lạt có lời của núi


Có vồng ngực em lên rừng hái đùm sung chùm vả


Sương giăng Tây Côn Lĩnh xuôi về


Hoa Mộc miên như máu cắt ăn thề


Giọt đỏ lan vào lòng người Việt


Máu loang sông để mây bông trắng mướt


Gieo tình vào áo miền xuôi


Ơi Mộc miên biên ải xa xôi


Ai có qua cầu biên giới


Mùa xuân thắp đèn núi gọi


Ngọn sông hoa nhuộm máu dân mình


Mấy ngàn năm sông vẫn một dòng xanh


Mấy ngàn năm đá lên miền hoa đỏ


Hoa và núi máu cha ông mình đó


Bao đời đánh giặc bắc phương


Chúng tôi những người lính Hà Giang


Giữa trận đánh vẫn nâng cánh hoa dưới hai làn đạn lửa


Mộc miên ơi


Lửa và hoa đỏ


Thương thế màu quê màu tổ tiên mình.


Chúng tôi xung phong


Chúng tôi người người lớp lớp


Đá - núi - dẫu - thành- vôi


Ngọn nguồn con sông đất Việt


Nghiêng bên nào cũng thấy Mộc miên


Ơi những ngọn rừng vách đá chưa đặt tên


Xin cứ để tên hoa trên dòng Lô mà gọi


Xin cứ lấy hồn Vị Xuyên chung cho hương hồn đồng đội


Một mùa hoa đánh giặc giữ biên cương!


15/7/2016


NTL


 

trieuxuan.info