Tản văn
07.10.2016
Nguyễn Trọng Luân
Về Hồ Tây cần lao...



Nhà văn Triệu Xuân: Đọc bài thơ này trên facebook mà lòng rưng rưng... Thời này, hiếm có thơ khiến lòng ta thổn thức!


*Chả có ai giống tôi. Tự dưng bịa ra thơ về Hồ Tây thì là không thể . Viết về hồ Tây chung chung với tích nọ tích kia thì chỉ có thi nhân mới làm được. Vợ chồng tôi cần lao, tôi nhớ hồ Tây ở chỗ cần lao. Mình lại về Hồ Tây em nhé!



 



Mình lại về Hồ Tây em nhé


Bố U mất cả rồi hồ buồn thế


Sương buông líu ríu tháng mười


Trích Sài hết mạch nha, Võng Thị hết hồng xiêm rồi


Mùa thu đi đến hồ Tây rấm dứt


Sương thì vẫn rơi


Ngày anh đứng chờ em cây phượng còng sóng xô Quán La dàn dạt


Anh dấu giáo trình triết học trong bụng đói cồn cào


Em ùa đến như cơn gió mát


Từ phía Trúc Bạch thổi lên


Em khúc khích cười, bánh mì U bán còn thừa em mang cho anh


Ôi sao nhớ nắm cơm trên trận địa của bạn anh đến thế


Chiến tranh vừa đi qua con sốt rừng vẫn trong cơ thể


Thơ phú gì sóng nước đẫm văn chương


Anh ở trên rừng về yêu em nên thương


Quần lụa mỏng mùa đông hồ Tây rin rít gió


Ơi cái thủa phiếu tem thước đo công dân và tình yêu già trẻ


Vật vờ sâm cầm vào bóng heo may


Ta trở lại chẳng còn đâu dốc Võng


Chẳng còn đâu dốc Sở, xóm Nhật Tân


Thì vẫn đấy Tảo Sách chùa ngày càng rộng mở


Bên Tây hồ cong cóc khói và nhang


Sinh nhật em anh đạp xe lên Quảng Bá


Trăng rất trong hôm ấy đêm rằm


Giữa vườn hồng anh lựa mười bông trắng


Tặng em rồi mai nhịn mấy ngày ăn


Hồ Tây xanh như mùa xa xăm


Sóng chẳng đổi hướng cứ xô vào Xuân La Võng Thị


Làng cứ lở và thơ thì ngày càng hay hơn xưa em nhỉ


Chỉ có chúng mình già bên mộ Bố và U


Chẳng có anh thi sĩ nào viết thơ từ xưa


Nhắc đến hồ Tây trong ngày sương muối


Anh và em thì quên làm sao ngày ấy


Hun hút em, tê tái em gầy…


 


Chợ Bưởi- nhà vợ tôi, 7/10/2016


NTL.


trieuxuan.info