Tản văn
12.10.2016
Nguyễn Minh Khiêm
Đất làng mình


Lạ thay cái đất làng mình
Bỏ quên sợ tóc cũng thành ca dao
Lá răm lả yếm cầu ao
Trai làng chạm phải say bao nhiêu đời
Sần sùi một chiếc bình vôi
Suối nguồn hiện đến xa xôi ông bà
Đùa nhau mai thuổng quét nhà
Bỗng nghe đất nước tù và chuyển rung
Thổi bong bòng kết làm rồng
Nhói đau buốt tận thiên cung Ngọc Hoàng
Nhổ cây rau má cổng làng
Bao nhiêu lọng tía tàn vàng lung lay
Quần nâu cởi vắt đáp cày
Thế mà vững chãi thành này lũy kia
Lọt sàng hạt gạo xuống nia
Bao nhiêu sông biển không chia hết tình...
Lạ thay cái đất làng mình
Kẽo cà kẽo kẹt mà thành nghìn năm
Người thành danh, kẻ lỗi lầm
Không ai lạnh lẽo trong tâm hồn làng
Vườn mình rụng chiếc lá vàng
Cứ lo giông bão ập sang vườn người
Sân đình chèo bội í ơi
Mà bền gốc rẽ vào nơi bàn thờ
Quanh năm chỉ ruộng với bờ
Vẫn tường tận hết tỏ mờ trăng sao
Rít chung một điếu thuốc lào
Bao nhiêu dòng họ bện vào thành quê
Bỏ vò bông cải bông kê
Trăm năm chẳng sợ chiêm khê mùa trầm
Khói hương mùng một đêm rằm
Lòng người thênh thản thành tâm thánh thần…
Bàn tay mưa nắng chai sần
Mồ hôi kết tụ đồng gần đồng xa
Kể thành cổ tích dân ca
Cái nơm cái giậm úp qua bầu trời
Gió sương làm hết kiếp người
Khi đứng với bụt khi ngồi với ma
Xin làng giờ được mở ra
Muôn sau được thấy ông cha nghìn đời
Khói hương xin đặt vào lời
Ai người Thọ Lộc về soi hồn làng...


30.11.2011


NMK.

trieuxuan.info