ANH MUỐN ĐI TIẾP
Anh muốn đi tiếp đoạn đường còn lại
Vẫn biết rằng chẳng suôn sẻ gì đâu
Anh vẫn chấp nhận với nghĩa tình phu phụ
Những kiếp người cho trọn đạo bể dâu
Anh nuốn đi tiếp khoảng đường dang dở
Khúc quanh cuộc đời cũng lắm nhiêu khê
Lắm khi anh nghĩ thôi không đi nữa
Mặc kệ thời gian trôi nổi ê chề
Anh muốn đi tiếp nghĩa tình chồng vợ
Và muốn đi cho trọn cả cuộc đời
Nghiệt ngã mặn nồng nỗi buồn câm nín
Chao đảo rã rời như lượn sóng trùng khơi
Anh muốn đi tiếp đến ngày nhắm mắt
Xóa tan hết buồn nỗi nhớ trầm kha
Anh muốn là con thuyền đang cập bến
Chứ không còn lơ lững chốn phương xa
Và em ơi! Anh vẫn muốn đi tiếp
Còn một khoảng thôi đến cuối con đường
Ở nơi đó cõi vĩnh hằng réo gọi
một cõi đi về tràn ngập yêu thương...
NHỮNG BÀI THƠ KHÔNG TÊN
Sáng nay làm mấy bài thơ
Nhìn mưa anh lại ngẩn ngơ bồi hồi
Ước gì môi lại kề môi
Anh đưa em đến đỉnh đồi yêu thương
Thơ anh đã tặng mấy bài
Có thể cách ngày anh viết bài thơ
Vì ai? Anh lại mộng mơ
Vì em anh lại thẫn thờ u mê
Thơ em hay đến bất ngờ
Đọc xong anh lại bâng quơ lạ kỳ
Đường đời có mấy lối đi
Anh đây cũng chẳng dại gì mất em
Giọt mưa còn đọng trên cây
Đàn chim sẻ nhỏ nhìn mây ngẩn sầu
Buồn chi mưa đổ canh thâu
Sáng nay u ám nỗi sầu quạnh hiu.
NGỦ NGON
Em ơi! em hãy ngủ ngon
Xóa tan mệt nhọc mỏi mòn đã qua
Hàng cây thoi thóp bóng tà
Chúc em giấc điệp đậm đà mộng mơ.
LẺ LOI
Anh đây sắp mất em rồi
Còn chăng kỷ niệm bồi hồi xót xa
Con tàu rời bỏ sân ga
Tội cho lữ khách vào ra một mình.
NỖI NHỚ
Bởi vì ngày ấy đi xa
Nhớ biển nhớ núi anh ra Vũng Tàu
Trùng khơi sóng biển lao xao
Nhớ em đến nỗi cồn cào ruột gan.
TÌNH THEO MÂY BAY
Ờ! Tại anh, phải chi anh đừng đến
Đừng dìu em những điệu nhảy êm đềm
Thì có đâu em rạo rực hằng đêm
Phải trông đợi mỗi khi anh hứa đến
Anh đã cho em nhũng gì trìu mến
Những gì còn ẩn chứa trong tim côi
Anh cho em những xúc động bồi hồi
Và cho em cả trái tim khối óc
Rồi ngày mai trên bước đời đơn độc
Mớ hành trang là hình ảnh yêu em
Anh cất giữ chôn sâu bóng diễm kiều
Chỉ ve vuốt chập chờn cơn ảo mộng
Và giờ đây trong đêm sầu cô độc
Niềm khao khát được vuốt mái tóc em
Tiếng hát đâu đây của lũ dế mèn
Anh khao khát thèm đôi môi mộng mị
Ánh mắt em nói lên niềm chung thủy
Luôn ẩn sâu sự băng giá cô đơn
Và hằn sâu nét giận dỗi tủi hờn
Anh chơi vơi được chôn trong ánh mắt
Nhớ ngày nào hai ta cùng đối mặt
Trong vòng tay những bước nhảy êm đềm
Ánh đèn mờ cùng tiếng nhạc dịu êm
Đã ru ngủ đưa anh vào ảo giác
Ôi! Em giản dị tâm hồn mộc mạc
Bằng nội tâm bằng tình cảm chân thành
Để rồi đây anh quay gót đăng trình
Anh giữ mãi tình yêu em bất diệt.
YÊU CÁNH SEN TÍM
Bất chợt thoáng nhìn cành hoa hiu hắt
Đứng bơ vơ lạnh lẽo giữa căn phòng
Nửa đêm về sáng chợt tỉnh giấc hồng
Tôi trìu mến nhìn cành hoa đơn độc
Điếu thuốc trên môi khói vờn mái tóc
Hồn chập chờn chao đảo ngắm cành hoa
Một phút chạnh lòng cảm thấy thiết tha
Tôi ve vuốt cành sen nằm cô độc
Trời về khuya chơi vơi cơn ảo mộng
Tiếng nấc thạch sùng quằn quại bờ môi
Cành sen tím nặng trĩu ở bên tôi
Như mãn nguyện mỉm cười đang say ngủ
Vẫn biết rằng hoa kia đã có chủ
Gió khuya buồn mơn trớn cách sen thương
Khắc khoải đêm đêm ray rứt sầu vương
Tôi thỏ thẻ yêu cành sen tím đó.
ANH ĐỪNG ĐẾN
Em vẫn đợi, xin anh đừng đến nữa
Em vẫn chờ, ngại phải bước chân anh
Để mỗi chiều mắt nhìn qua song cửa
Để đêm về tình nhớ quá mong manh
Em khắc khoải, cầu mong anh đừng đến
Em đợi chờ, sao lại vắng bóng anh
Em bàng hoàng muốn nghe lời trìu mến
Em lịm dần hồn bay bổng trời xanh
Ôi! Chua xót một ngày nào xa cách
Thà cách xa khỏi phải nỗi đam mê
Thơ anh em đốt giận hờn oán trách
Em vẫn ngậm ngùi ôm nỗi tái tê
PHỐ CỦA TÔI
Mỗi góc phố có khoảng trời riêng của nó
Tia nắng vàng rực rỡ lúc bình minh
Có những phố rong rêu mang nỗi nhớ
Đêm từng đêm nghe điệu hát ru tình
Có những phố cổng tường hoa giấy đỏ
Lịm tím dần vào những lúc chiều buông
Có những dãy phố lá vàng rơi rụng
Cũng có nơi đầy ắp những chuyện buồn
Có những góc phố chiến tranh một thuở
Nét tang thương còn phảng phất đượm buồn
Có những phố đầy tâm linh khi tưởng
Bao chiến binh gục ngã giọt lệ tuôn
Có những phố đầy dốc lắm sương mù
Ôm khắc khoải đêm nằm mơ thấy phố
Có những phố rực màu bằng lăng tím
Mưa thu về rơi rụng lá vàng khô
Ôi! Những con phố đong đưa kỷ niệm
Cảm xúc bồi hồi nhớ lại phố xưa
Mỗi ai cùng có riêng mình trong phố
Riêng tôi nhớ nhất phố chiều mưa
Hà Nội ơi! Nhớ phố đầy hoa sữa
Và Huế - phượng bay mù không lối vào
Nhớ Sài Gòn phố xuân đầy mai nở
Nhớ phố riêng mình cảm thấy nao nao.
BÊN HỒ THỦY TRÚC
Bất chợt nhìn trăng rớt xuống hồ
Lung linh Thủy Trúc sóng nhấp nhô
Đài sen hé nhụy đang chào đón
Đàn cá lượn lờ điểm thắm tô
Vách đá lạnh lùng buồn ngơ ngẩn
Suối tràn bất tận tựa hư vô
Dường như ai đứng bên cầu vắng
Tóc liễu phất phơ tận đáy hồ.
05-10-2007
CÓ ĐÔI KHI EM NGHĨ
Có đôi khi em nghĩ
Anh đừng có giàu sang
Đừng thành đạt như thế
Vẫn mộc mạc cơ hàn
Có lần ngồi xe hơi
Em nhìn qua cửa kính
Có một đôi nam nữ
Tay trong tay quấn quýt
Dưới làn mưa ướt sũng
Nhưng em thấy họ cười
Đèo nhau trên xe đạp
Hình ảnh thật xinh tươi
Hình như hai đứa mình
Khi nào đi dưới mưa
Được vòng tay sưởi ấm
Lãng mạn như vậy chưa?
Chưa bao giờ em khóc
Giọt nước mắt vì nhau
Trái tim em chưa biết
Yêu đến nước mắt trào
Tình yêu thiếu vị mặn
Lại quá thừa đãi bôi
Đầy những lời chúc tụng
Toàn chót lưỡi đầu môi
Giữa giấc mơ, hiện thực
Đến vết khứa trái tim
Em chơi vơi lơ lửng
Ngoi ngóp cố moi tìm
Có đôi khi em nghĩ
Tại sao lại lấy anh
Anh không là anh nữa
Cay đắng, đến nghẹn ngào
Đêm về buồn hiu hắt
Cô đơn đến chạnh lòng
Có đôi khi em nghĩ
Có chồng cũng như không!
THƯƠNG MỘT LOÀI HOA
Mưa lại đổ, ngoài sân vườn hoa giấy
Bong bóng phập phồng, trôi dạt bờ sông
Ta đã lỡ yêu loài hoa giấy đó
Gió cuốn hoa rơi, tan nát cõi lòng
Từ độ ấy người đi không trở lại
Cánh bướm lững lờ ngày đợi, đêm mong
Thương cho kiếp loài hoa gai giấy
Có sắc không hương, đau đớn chạnh lòng.
(còn tiếp)
Nguồn: Cõi mênh mông. Thơ tuyển của Trần Ngọc. Lời tựa của nhà văn Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn, 01-2017.
www.trieuxuan.info
|