Tản văn
22.04.2017
Czesław Miłosz
Thơ Czeslaw Milosz


Nhà thơ

Nhà thơ nói với những người đang đếm những kẻ trung thành


rằng tôi đã phụng sự sứ mệnh của mình.


Họ cười ồ lên và chẳng thèm nghe.


"Phụng sự gì?" họ cợt đùa và hỏi.


 


Sau này nhà thơ mới tỏ


rằng mình bị bao vây


bởi một vòng vây rất chặt


rằng trong một ngày như vậy


phòng thủ là vô phương


bởi chẳng ai dám nhìn vào mắt nhà thơ - nhìn thẳng.


 


Và ngôn từ của nhà thơ từ hai ngọn lửa


gây nên cái chết vô hình


đến tận hơi thở cuối cùng


gặm nhấm câu chuyện hài tiễn biệt.


 


Nhìn gương mặt những người anh em vĩ đại của mình:


trong lời họ là sự thật chân tình


nhà thơ cần biết, người ta phải trả giá như thế nào


một khi chọn nghề này thời trẻ.


 


Nhà thơ sẽ nghe ra


khi bác sĩ phẫu thuật túm lấy anh và bảo:


"Ở đây chúng tôi không muốn hại anh


phanh ngực anh không đớn đau


chúng tôi sẽ lấy ra hòn than nóng bỏng.


Anh sẽ sống chẳng hề đau đớn.


Chúng tôi cho anh sự vinh quang và rất nhiều bạn đọc.


Hãy để thơ anh thành vũ hội cho người


thay vì chiến tranh".


 


 Sẽ thành như vậy.


Và tro tàn sẽ phủ lên những trang viết của nhà thơ.


Dẫu họ có mơ những giấc mơ khủng khiếp


song không một ai dám thừa nhận mình mơ.


 


Còn anh, hỡi con người, hãy đừng mừng vội


trống sẽ rộn lên bên cái chết của nhà thơ


cháu chắt của thế kỷ sẽ khóc oà mỗi khi tưởng nhớ


nhà thơ kẻ rất cần nên hãy đừng tưởng bở


 


Gửi thơ


Thơ ơi, nếu ta có lỗi gì bởi đã nói thay lời bạn


thì đó là lời của con người, lời của nỗi đau từ chính trong ta


hãy thứ tha


với những cáo buộc rối ren


không thể giống như


ngọn sóng biển bạc đầu vào san hô xô mãi.


 


Bạn là nét phác hoạ cái mũi của con ngựa hãy còn chưa ra đời


là dáng hình, sắc màu quả táo kia đã tan thành bụi


là ánh chớp của cánh én chạm vào đầu Tiberius


tại một nơi trong cõi vĩnh hằng.


 


Hãy giải thích xem có nghĩa gì khi ta gọi "Bạn"


những điều ngoài chúng ra đâu có lời nào khác


chúng tồn tại ở rất xa nơi thời gian nưng lại


rất xa tình yêu và hận thù nhân loại.


 


Phố Descartes


Vòng qua phố Descartes


tôi đi về phía sông Seine


một đứa mọi trẻ ranh


rụt rè chu du đến thủ đô thế giới.


 


Chúng tôi nhiều người


đến từ Jass, Koloshvar, Vilno


Bukaret, Sài Gòn và Marakesh


xấu hổ khi nhớ lại những tập tục gia đình


mà ở đây không nên tiết lộ cùng ai:


Vỗ tay gọi người hầu, những thiếu phụ chân trần chạy lại


chia thức ăn với những câu thần chú


chủ và tớ cùng đồng ca những lời cầu nguyện.


Tôi đã bỏ lại sau lưng những vùng quê tăm tối


sờ sững, khát khao bước vào chốn toàn năng.


 


Rồi nhiều người từ Jass, Koloshvar


Sài Gòn hoặc Marakesh


đã bị giết vì muốn lật đổ đi những tập tục gia đình.


 


Rồi bạn bè họ đã nắm quyền


nhân danh những gì tốt đẹp, toàn năng.


 


Trong khi ấy tác phẩm vẫn giữ nguyên cho mình


những nét tự nhiên


vẫn cất tiếng cười khàn trong bóng đêm


nướng những chiếc bánh mì dài


rót rượu vang vào những bình đất sét


mua cá, tỏi, chanh ngoài những chợ trời


vẫn thờ ơ với vinh và nhục


với vĩ đại và tiếng tăm


bởi lẽ tất cả những thứ đó đã có rồi


và biến thành những tượng đài chẳng biết là ai


thành sự ghép lời hoặc bài đơn ca nghe chẳng rõ.


 


Tôi lại tựa cùi tay lên bờ đá hoa cương xù xì


như mới trở về từ chuyến thăm những miền âm phủ


và đột nhiên thấy trong ánh sáng


vòng quay của bốn mùa


nơi những đế chế rã tan


cũng đã chết rồi những người từng sống


và chẳng có ở đây hay bất cứ nơi nào


thủ đô thế giới.


Và tất cả những tập tục bị lật đổ trước đây


đã được phục hồi danh dự.


Và giờ thì tôi biết


thời gian các thế hệ con người


không giống như thời gian trái đất.


 


Còn về những trọng tội của tôi


có điều làm tôi nhớ nhất:


Làm sao khi đi trên con đường mòn phía trên thác nước


tôi đã làm tảng đá to rơi vào con rắn nước


đang nằm trên cỏ vo tròn.


 


Và những gì tôi gặp trong đời


là một sự trừng phạt đích đáng


sự trừng phạt sớm muộn gì


cũng sẽ với tay tới kẻ phạm điều cấm kỵ.


 


Số phận


Có phải hạt sồi cũng hệt như cây sồi chết trắng?


Có phải than đá cũng hệt như dương xỉ?


Có phải một giọt nước cũng hệt như những làn sóng biển?


Có phải chiếc nhẫn quý giá này cũng hệt như là thép?


 


 Vậy thì tại sao lại hỏi tôi về những bài thơ cũ


và tên ngộ nghĩnh của những người tìnhd dã qua?


Hãy để thơ tôi đi con đường của mình như ai đó muốn.


Hãy để những người tình của tôi sinh con cho kẻ khác.


Tôi chỉ cần nhẫn, cây sồi, than và con sóng bạc đầu.


 


Nỗi sợ


Cha ơi, cha ở đâu! Rừng xung quanh hoang vu, tối lặng


tiếng thú chạy rung xạc xào bụi rậm


những nhành lan loè lửa chết người


những vực thẳm dưới chân rình rập.


 


Cha ơi, cha ở đâu! Đêm như là bất tận


bóng tối trùm lên vĩnh viễn từ giờ.


Những lữ khác vô gia cư sẽ lìa đời vì đói


bánh mì của chúng ta như đá, đắng cay.


 


Hơi thở nóng hổi của con thú kinh người


tiến lại gần, phả mùi hôi thẳng vào trước mặt.


Cha ơi, sao chẳng xót thương, cha đi đâu bỏ mặc


tiếng con trẻ lạc đường gào trong rừng điếc câm.


 


Đọc sổ ghi chép của Anna Kamienska


Đọc bà, tôi mới hiểu


bà giàu có biết bao, tôi nghèo rớt làm sao.


Bà giàu tình yêu và nỗi khổ


giàu nước mắt, giấc mơ và những nguyện cầu.


Bà sống giữa những người thân thiết


ít gặp may nhưng luôn cùng trợ giúp


gắn với nhau bằng khế ước


của kẻ sống và những người đã chết


ghi trên mộ bia và luôn được kéo dài.


Bà đã vui thì thảo dược


vì hoa hồng hoang


vì những cây thông và khoai tây trên ruộng


và hương đất thân quen từ thời thơ dại.


Bà không phải nhà thơ lừng danh.


Nhưng đó là sự công bằng.


Người tốt sẽ không học những mưu mô của nghệ thuật.


 


Lưu vong


Những năm tháng lưu vong trở về trong những giấc mơ tôi


và chỉ vào khi đó


tôi mới biết mình đã đớn đau, tủi nhục chừng nào.


Cuộc sống của chúng ta những năm qua


được che khuất hoặc xây tường bao bọc


giống như những con ong


dùng sáp vá những chỗ nào hư hỏng.


 


Liệu có ai sống được


khi còn nhớ nguyên xi


tất cả sự hạ nhục đối với niềm kiêu hãnh của mình


và những cái nhìn bố thí với kẻ đáng thương


kẻ đang nghĩ, như ở nhà, mình cũng còn chút giá?


 


Nếu như phải làm chứng nhân cho giới trẻ


tôi sẽ không nhắc gì tới sự thành công


sự thành công tất nhiên là có rồi


song đượm đầy cay đắng.


 


Thế kỷ mới


Cơ thể không còn muốn nghe mệnh lệnh của tôi.


Nó ngã quỵ trên con đường bằng phẳng


leo lên cầu thang nhọc nhằn.


Tôi châm biếm nó.


Tôi cười to giễu cợt


sự nhão nhoẹt của cơ bắp


sự lê lết của đôi chân


sự mù quáng


tất cả những thông số của già nua quá đỗi.


 


 Rất may tôi vẫn còn viết thơ vào ban đêm.


Cho dù khi sáng ra chép lại


tôi không thể đọc lên chữ viết của mình.


Những nét chữ


được máy tính phóng to lên hỗ trợ.


Tôi đã kịp chờ máy tính


Ôi, vậy cũng đã là rất may.


Tạ Minh Châu dịch


Nguồn: Tạp chí Thơ HNV/vanvn.net


trieuxuan.info