1. Tiếng gù bồ câu trống
Chúng tôi chỉ là đôi bồ câu Không biết véo von chỉ biết gù Chim vợ gù giọng thủy Chim chồng gù giọng thổ Bài thơ này viết tặng Lý Phương Liên Tuy thế, tôi không chỉ lan man về vợ Chúng tôi lan man thủy thổ về loài bồ câu Thủy thổ âm dương tương khắc Vợ chồng như đất và nước Khắc này là khắc tương sinh Vợ tôi dòng họ Lý Chữ Phương Liên hàm hai bờ nghĩa Phương của sen và hương của sen Một bông sen gái Thực vật có hoa đực hoa cái Bồ câu có trống có mái Người có đàn ông đàn bà Chim trống gù đàn ba dây Chim mái gù đàn sáu khúc Đàn ba dây là Càn tam liên Đàn sáu khúc là Khôn lục đoạn Trong rừng câu răn dạy làm người Tôi chọn tu thân chỉ một câu thôi Văn mình vợ người(*) Một câu cửa miệng dân gian Con xin Mẹ làm vô loài xướng ca (*) Thương thay bồ câu không biết hót!
Tôi lạc giữa vườn chữ nghĩa ba hoa Nơi vạn vật thăng ca đều thành giống cái Cứ thấy mái là bồ câu gù Thăng ca ngũ cung bảy nốt Thơ tán gái nào cũng mùi Sở Khanh Vợ chồng như đất và nước Khắc này là khắc tương sinh Muốn không Sở Khanh thì tu một chữ tình Trong tiếng gù bồ câu không có lời than thở Công danh là chuyện mưa rào Mưa rào bồ câu không xuống sân nhặt thóc Đói khổ là chuyện ngập lụt Bồ câu biết lưới cá câu tôm Trong tiếng gù bồ câu chỉ có lời tình Vợ chồng như đất và nước Khắc này là khắc tương sinh Anh nguyện yêu em trọn một đời tình 2. Tiếng gù bồ câu mái Này bồ câu trống em gọi là chồng Giữa thời bom rơi đạn nổ Mà anh muốn cưới tình Cưới tình thời chiến tranh phải thề không được chết Trống mái không con nào được chết Trước khi tình đầu bạc răng long Này bồ câu trống em gọi là chồng Anh chấp nhận đời râu tôm ruột bí Chuyện cơm áo có đáng gì kể nhỉ? Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon(*) Này bồ câu trống em gọi là chồng Em vắt câu thuận vợ thuận chồng Hứng một chữ theo Thuận vợ thuận chồng bể đông tát cạn(*) Này bồ câu trống em gọi là chồng Theo anh em không là dây leo Lưng anh xin tựa vào vú núi Vú núi biết sinh trai sinh gái Sữa lớn một đời cây Này bồ câu trống em gọi là chồng Dẫu đời bảo xướng ca vô loài anh cứ nhận Đã sao, đã sao Với em anh chót vót thanh cao Trống mái gù lời xướng họa Này bồ câu trống em gọi là chồng Trong rừng câu răn dạy làm người Anh chọn tu thân chỉ một câu thôi Văn mình vợ người Trống ơi xin nghe mái nói Ngày ngày em tâm thành hương hoa Cầu cho tình tu thân đắc trung đắc chính Đắc câu văn người vợ mình Này bồ câu trống em gọi là chồng Đừng nhắc tới quà của cụ Nguyễn Du Hai chữ Sở Khanh đủ làm em điên đấy Điên em lửa cháy Em không tiếc vàng mà thiêu rụi công yêu
Cầm vàng mà lội qua sông Vàng rơi không tiếc tiếc công cầm vàng(*) Này bồ câu trống em gọi là chồng Đôi mình đã bay qua bom đạn Vẹn nguyên về bến thanh bình Bồ câu gù trong veo trời xanh Này bồ câu trống em gọi là chồng Xin dâng tặng tình trọn một chữ yêu
3. Bất ngờ Picasso Này bồ câu mái, em có thấy một bất ngờ kỳ lạ Picasso không chọn long chọn phượng Không chọn công chọn hạc Không chọn họa mi vàng anh Mà chọn bồ câu dịch âm dương thủy thổ Họa chim thái bình
Này bồ câu trống em gọi là chồng Chuyện ấy nào có gì lạ khác Picasso yêu tiếng gù của bồ câu ấm áp Vẽ nên tranh Ban mai yêu tiếng gù của bồ câu ấm áp Duỗi nằm êm ả mặt sông Gió sớm yêu tiếng gù của bồ câu ấm áp Lượn ôm hoa lúa hoa chanh Vì lẽ ấy đôi mình cửa tổ Phì nhiêu khoan nhặt gù tình… (*) Ca dao, tục ngữ.
Sài Gòn, 5.2011
NNB.
|