Tản văn
28.07.2018
Kahlil Gibran
Ðang chết dân tộc tôi


Nguyễn Ước dịch


Viết nơi lưu đày, trong thời có nạn đói ở Syria


Đệ nhất thế chiến


Dân tộc tôi đang qua đời,


và tôi vẫn sống,


thương khóc trong cảnh quạnh hiu…


Bạn bè tôi đang chết,


và so với những cái chết đó,


cuộc lưu vong của tôi chỉ như một tai ương.


 


Trên quê hương tôi,


gò với đống chìm nghỉm trong nước mắt và máu,


vì dân tộc tôi cùng người tôi yêu dấu


đang qua đời,


trong khi nơi xứ sở này,


tôi vẫn sống như mọi ngày,


và dân chúng quanh tôi cùng người tôi yêu dấu


đang vui hưởng cuộc đời


với những hào phóng của cuộc đời.


Các ngọn đồi ở đây


vẫn tiếp nhận ân sủng


và chan hòa ánh nắng mặt trời.


Dân tộc tôi đang chết đói,


và kẻ nào không héo hắt vì đói


thì bị tàn sát bằng gươm;


và tôi đang ở đây,


nơi miền đất xa xôi này,


đi lang thang giữa người đời hoan hỉ,


những kẻ ngủ chăn ấm giường êm,


cười với tháng ngày


và được tháng ngày cười lại.


 


Dân tộc tôi đang chết


một cái chết đớn đau hổ thẹn,


ở nơi này tôi sống trong dư dật và hòa bình…


Thảm kịch này sâu xa,


trình qua diễn lại trên sân khấu lòng tôi,


và chỉ có vài kẻ quan tâm chứng kiến vở tuồng,


vì dân tộc tôi như chim gãy cánh,


bị bầy đàn bỏ lại đằng sau.


 


Nếu tôi đói


và sống giữa dân tộc mình đang chết đói,


và nếu tôi bị ngược đãi


giữa đồng bào mình đang bị áp bức,


gánh nặng tháng ngày tối tăm này


sẽ nhẹ nhàng hơn


trong các giấc mơ vật vã của tôi,


và đêm đen đủi sẽ bớt mịt mùng hơn


trước đôi mắt lỏm


trái tim kêu khóc


và linh hồn thương tích của tôi.


Vì kẻ chung chia nỗi thống khổ


và cơn hấp hối với dân tộc y


sẽ cảm thấy lòng vô cùng khuây khỏa,


cái chỉ được tạo ra bởi đau đớn trong hy sinh.


Và y sẽ được thanh thản


khi chết vô tội với đồng bào vô tội của mình.


Nhưng tôi không sống trong cơn đói


với dân tộc bị áp bức của tôi,


những kẻ đang đi trong đám rước của tử thần


tiến tới cái chết tuẫn đạo.


Tôi ở bên này biển,


sống trong bóng mát yên tĩnh,


và trong ánh nắng hòa bình.


Tôi ở nơi cách rất xa đấu trường xót xa khốn cùng ấy,


có làm gì cũng không thể hãnh diện,


kể cả những giọt nước mắt của mình.


Ðứa con lưu vong có thể làm gì


cho dân tộc đang chết đói của y


và có giá trị gì không cơn thương khóc


của một thi sĩ vắng mặt.


 


Nếu tôi là nhánh lúa trên đất quê hương,


một em bé đang đói có thể lượm,


để bằng các hạt của tôi,


cất bàn tay Thần chết khỏi linh hồn nó.


Nếu tôi là trái cây chín trong vườn quê hương,


một phu nữ đang đói sẽ hái


để kéo dài sự sống.


Nếu tôi là chim bay giữa trời quê hương,


một đồng bào đang đói sẽ bắt,


để bằng xác thịt của tôi,


xua khỏi thân thể người anh em ấy


hình bóng nấm mộ.


Nhưng hỡi ơi!


Tôi không là nhánh lúa mọc trên cánh đồng Syria,


cũng không là trái cây chín  trong vườn tược Li-băng;


tai ương này và thảm họa câm lặng này


khiến linh hồn tôi cảm thấy


nhục nhã trước các bóng ma đêm.


Bi kịch đau đớn này siết lấy lưỡi tôi,


trói hai cánh tay tôi,


ngăn trở sức mạnh, ý chí và hành động của tôi.


Lời nguyền rủa này làm trán tôi cháy bỏng


trước Thượng đế và con người.


 


Và người ta luôn luôn nói với tôi rằng


“Tai họa của quê hương ngươi đơn giản


chỉ là thảm họa của trần gian;


máu và nước mắt đang chảy của dân tộc ngươi


chẳng là gì cả


so với những dòng sông máu và nước mắt


đang tuôn ra từng ngày từng đêm


trong các thung lũng


và trên các cánh đồng thế giới.”


 


 Vâng, nhưng cái chết của dân tộc tôi


là bản án thầm lặng,


một tội ác được thai nghén trong đầu


của những con rắn vô hình,


một bi kịch không lời và không hoạt cảnh.


Và nếu trước đó, người dân tôi tấn công


lũ chuyên quyền và lũ áp bức


rồi chết như những kẻ nổi loạn,


tôi sẽ nói, “Chết cho tự do cao thượng hơn


sống trong bóng tối phục tùng nhu nhược,


vì kẻ sẵn lòng ôm lấy cái chết


với thanh gươm Chân lý nắm trong tay


sẽ trở thành bất diệt với sự Hằng cửu của Chân lý,


vì Sự sống không mạnh bằng Cái chết


và Cái chết không mạnh bằng Chân lý.”


 


Nếu quê hương tôi


tham gia cuộc chiến của mọi quốc gia


và chết trên trận địa,


tôi sẽ nói rằng


bão tố cuồng nộ, với hết sức mạnh của nó,


đã quét rụng những chiếc lá xanh,


và cái chết khốc liệt dưới vòm bão


cao thượng hơn


cơn lụi tàn chầm chậm


trong cánh tay lão suy.


Nhưng đã không có cuộc giải cứu nào


khỏi các móng vuốt đang siết chặt.


Người dân tôi rơi rụng và khóc lóc


với các thiên thần đang khóc.


 


Nếu động đất xé quê hương tôi


thành từng mảnh,


và mặt đất nuốt gọn người dân tôi


xuống đáy địa cầu,


tôi sẽ nói,


“Ý chí của sức mạnh thiêng liêng đã đưa ra


một qui luật lớn lao và khó hiểu,


và thật hoàn toàn điên rồ nếu chúng ta,


lũ người mỏng manh,


ra sức thăm dò các bí mật thẳm sâu…”.


Nhưng người dân tôi không chết


như những kẻ nổi loạn,


cũng không bị giết


trên chiến trường,


cũng không có trận động đất nào


làm vỡ nát đất nước tôi và nuốt gọn họ.


Chỉ Thần chết là kẻ độc nhất giải cứu họ


và nạn đói là bổng lộc duy nhất của họ.


 


Dân tôi chết trên giá thập tự.


Chết trọng khi chìa tay về hai hướng Ðông Tây,


trong khi hai mắt kéo màng


nhìn chằm chặp trời đêm mịt mùng.


Thầm lặng, họ chết


vì loài người khép kín đôi tai trước tiếng họ thét. Họ chết


vì không đánh bạn với kẻ thù. Họ chết


vì yêu thương người bên cạnh. Họ chết


vì đã tin tưởng toàn thể loài người. Họ chết


vì không áp bức những kẻ áp bức. Họ chết


vì họ là đóa hoa bị nghiền nát


chứ không là bàn chân dẫm nát. Họ chết


vì họ là người tạo dựng hòa bình.


Họ lụi tàn trong cơn đói trên miền đất


giàu sữa và mật ong. Họ chết


vì những quái vật của hỏa ngục chỗi dậy,


phá tan hoang mọi thứ mọc trên cánh đồng


và ăn ngấu nghiến đồ dự phòng cuối cùng


trong thúng của họ… Họ chết


vì bầy rắn độc


và lũ con trai của bầy rắn độc


cùng phun nọc độc vào không gian


có các cây đa thiêng liêng


với hoa hồng và hoa lài


đang thở mùi hương của chúng.


 


Dân Libăng của tôi


và dân Syria của các bạn,


đang chết.…


Liệu có thể làm gì cho người hấp hối?


Những thương khóc của chúng ta


sẽ không làm nguôi cơn đói,


và những giọt nước mắt của chúng ta


sẽ không làm dịu cơn khát,


chúng ta có thể làm gì để cứu họ


thoát móng vuốt sắt thép của cơn đói?


Hỡi người anh em của tôi,


lòng tử tế buộc bạn phải tự hiến một phần đời


cho bất cứ người nào đang ở trong bóng tối


vì đánh mất cuộc đời mình,


và đó là đức hạnh duy nhất làm bạn xứng đáng


với ánh sáng ban ngày và bình an ban đêm.


Hãy nhớ, người anh em của tôi, rằng


đồng tiền lẻ bạn bỏ vào bàn tay héo hắt


đang chìa ra cho bạn


là sợi dây xích duy nhất làm bằng vàng


trói buộc con tim giàu có


của bạn


với con tim yêu thương


của Thượng đế.


Kahlil Gibran


Ngọc Ước dịch


trieuxuan.info