Tản văn
01.08.2018
Kahlil Gibran
Thần linh trần thế (2)

 


Ôi ngày hôm qua, ngày hôm qua đã chết,


 


 


 


Mẹ của thần linh bị xiềng xích của con,


 


 


 


Siêu thần linh nào đã túm bắt mẹ


 


 


 


trong chuyến bay của mẹ


 


 


 


và làm mẹ sinh nở trong lồng?


 


 


 


Mặt trời khổng lồ nào sưỡi ấm bộ ngực mẹ


 


 


 


để sinh ra con?


 


 


 


Con chẳng chúc cho mẹ đầy ân phúc


 


 


 


nhưng sẽ không nguyền rủa mẹ;


 


 


 


Vì y như mẹ chất nặng sự sống lên con,


 


 


 


con chất nặng nó lên con người


 


 


 


nhưng không tàn nhẫn bằng mẹ.


 


 


 


Con, kẻ bất tử, biến con người thành chiếc bóng đi qua;


 


 


 


Và mẹ, trong cơn lâm tử, thụ thai con bất tử.


 


 


 


 


 


 


 


Ngày hôm qua, ngày hôm qua đã chết,


 


 


 


Mẹ có sẽ quay về với ngày mai xa xăm,


 


 


 


Để con có thể mang mẹ ra xét xử?


 


 


 


Và mẹ có sẽ thức dậy


 


 


 


với bình minh thứ hai của cuộc đời


 


 


 


để con có thể xóa sạch ký ức đang bám víu trần thế


 


 


 


khỏi mặt đất?


 


 


 


Ước gì mẹ có thể chỗi dậy


 


 


 


với tất cả những kẻ đã chết ngày xưa,


 


 


 


cho tới khi đất ngạt thở với trái đắng của nó.


 


 


 


Và hết thảy các đại dương bị ứ đọng


 


 


 


với những kẻ chết đuối,


 


 


 


Và đau thương kế tiếp đau thương


 


 


 


làm cạn kiệt màu mỡ vô ích của đất.


 


 


 


 


 


Thần linh III


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em thiêng liêng của ta,


 


 


 


Lúc này cô gái đi tìm người đang hát,


 


 


 


sửng sốt mừng vui như con nai nhỏ


 


 


 


nhảy qua các con suối


 


 


 


nhảy lên các tảng đá


 


 


 


và xoay mình nhìn bốn hướng.


 


 


 


Ôi niềm hân hoan trong dự tính tử sinh


 


 


 


con mắt chủ tâm vừa hé;


 


 


 


Nụ cười trên đôi môi run


 


 


 


với nếm trải trước một khoái cảm đầy hứa hẹn!


 


 


 


Từ thiên đường cánh hoa nào rơi xuống,


 


 


 


từ hoả ngục ngọn lửa nào bốc lên,


 


 


 


làm tâm điểm của im lặng giật mình


 


 


 


trước niềm vui và nỗi sợ nín thở ấy?


 


 


 


Giấc mộng nào chúng ta từng mơ trên non cao,


 


 


 


ý nghĩ nào chúng ta từng trao cho gió,


 


 


 


làm thung lũng tỉnh giấc ngủ thiu thiu


 


 


 


và đêm cảnh giác?


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


 


 


 


 


 


 


Ngươi được trao cho


 


 


 


một hình bóng lờ mờ và đáng sợ


 


 


 


cùng nghệ thuật dệt vải.


 


 


 


Hình bóng ấy nghệ thuật ấy


 


 


 


sẽ là của ngươi cho đến muôn đời,


 


 


 


và của ngươi sợi chỉ tối đen cùng ánh sáng,


 


 


 


và của ngươi màu đỏ tía cùng màu vàng.


 


 


 


Tuy ngươi không thú vị áo quần.


 


 


 


Bàn tay ngươi quay tơ linh hồn con người


 


 


 


từ không khí và lửa sinh động


 


 


 


nhưng giờ đây ngươi bứt đứt sợi chỉ,


 


 


 


và cho vĩnh cữu ăn không ngồi rồi


 


 


 


mượn các ngón tay tài nghệ.


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


 


 


 


 


 


 


Không đúng,


 


 


 


ta cho vĩnh cửu không khuôn hình cố định


 


 


 


mượn bàn tay


 


 


 


và nhượng bàn chân cho những cánh đồng hoang.


 


 


 


Niềm vui nào trong những bài ca nghe đã quá quen,


 


 


 


giai điệu nào lôi cuốn đôi tai nhớ lại


 


 


 


trước khi hơi thở trao mình cho gió?


 


 


 


Lòng ta khao khát cái lòng ta không thai nghén,


 


 


 


và ta muốn ra lệnh cho linh hồn mình


 


 


 


tới chỗ vô tri kiến, nơi không cư ngụ ký ức.


 


 


 


Ôi đừng cám dỗ ta với vinh quang đang sở hữu,


 


 


 


và đừng tìm cách an ủi ta với giấc mộng của ngươi


 


 


 


hay của ta.


 


 


 


Ta hiện hữu cho tất cả,


 


 


 


và tất cả ở trong trần thế,


 


 


 


và tất cả sẽ hiện hữu,


 


 


 


đừng lôi cuốn linh hồn ta.


 


 


 


Ôi linh hồn ta,


 


 


 


Im lặng là bộ mặt của ngươi,


 


 


 


và trong hai mắt ngươi, bóng đêm đang ngủ


 


 


 


và im lặng của ngươi khủng khiếp


 


 


 


và ngươi khủng khiếp.


 


 


 


 


 


Thần linh III


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em nghiêm nghị của ta,


 


 


 


Cô gái đã tìm ra người hát,


 


 


 


nàng nhìn bộ mặt đê mê của hắn.


 


 


 


Nàng trườn đôi chân tinh nhanh như con báo


 


 


 


qua cây nho và cây dương xỉ đang rì rào.


 


 


 


Và lúc này hắn chỉ biết nhìn nàng chằm chặp


 


 


 


trong những tiếng kêu sôi nổi.


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các anh em của ta,


 


 


 


các anh em không lưu tâm của ta,


 


 


 


Có phải thần linh nào đó khác trong đam mê


 


 


 


đã dệt nên chiếc lưới đỏ tía và trắng tinh này?


 


 


 


Ngôi sao lơi lỏng nào đã lạc đường?


 


 


 


Bí mật của kẻ nào đã giấu ban đêm với buổi sáng?


 


 


 


Và bàn tay kẻ nào đang đặt trên thế giới của chúng ta?


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


 


 


 


 


 


 


Ôi linh hồn ta, linh hồn ta,


 


 


 


Ngươi đang đốt cháy vòng cầu bao quanh ta,


 


 


 


Ta làm thế nào đưa dẫn đường ngươi đi


 


 


 


và định hướng lòng ngươi đang háo hức


 


 


 


tới không gian nào?


 


 


 


 


 


 


 


Ôi linh hồn không bè bạn của ta,


 


 


 


Trong cơn đói của ngươi, ngươi săn chính mình.


 


 


 


Và ngươi làm dịu cơn khát của ngươi


 


 


 


bằng chính giọt nước mắt ngươi


 


 


 


vì đêm không gom hạt sương vào chén của người,


 


 


 


và ngày không mang hoa trái tới cho ngươi.


 


 


 


 


 


 


 


Ôi linh hồn ta, linh hồn ta,


 


 


 


Ngươi chất đầy con tàu với khát vọng,


 


 


 


Và từ đâu gió sẽ đến


 


 


 


để làm no cánh buồm ngươi,


 


 


 


Và con nước triều nào sẽ dâng


 


 


 


để nhả dùm bánh lái cho ngươi?


 


 


 


Neo ngươi nặng và cánh ngươi muốn dang


 


 


 


nhưng các tầng trời bên trên ngươi im lìm tĩnh mịch,


 


 


 


và biển rất lặng đang cười chê ngươi bất động.


 


 


 


 


 


 


 


Có hy vọng nào cho ngươi và cho ta?


 


 


 


Ngươi có sẽ đòi hỏi


 


 


 


cái nâng thế giới này lên


 


 


 


và cứu cánh mới nào cho các tầng trời?


 


 


 


Có phải cung lòng của cái vô hạn chưa khai phá ấy


 


 


 


mang hạt mầm của Đấng Cứu thế,


 


 


 


kẻ quyền năng hơn thị kiến của ngươi,


 


 


 


bàn tay ngài sẽ giải phóng ngươi


 


 


 


khỏi cảnh câu thúc?


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


 


 


 


 


 


 


Kềm lại đi tiếng kêu rầy rà của ngươi


 


 


 


cùng hơi thở của trái tim ngươi nóng bỏng,


 


 


 


vì tai của cái vô cùng điếc mãi điếc hoài,


 


 


 


và bầu trời chẳng hề lưu tâm.


 


 


 


Chúng ta là cái ở quá bên kia


 


 


 


và là Đấng Tối cao,


 


 


 


Giữa chúng ta và vĩnh cửu vô biên chẳng có gì


 


 


 


ngoài niềm đam mê không hình thù của chúng ta


 


 


 


và cái từ đó chuyển động.


 


 


 


 


 


 


 


Ngươi triệu tới cái vô tri kiến


 


 


 


Và cái vô tri kiến,


 


 


 


bị che phủ với sương mù chuyển dịch,


 


 


 


đang cư trú trong linh hồn ngươi.


 


 


 


Đúng thế, trong chính linh hồn ngươi


 


 


 


Đấng Cứu thế đang ngủ say,


 


 


 


và trong giấc ngủ ngài thấy cái


 


 


 


đôi mắt tỉnh thức của ngươi không thấy,


 


 


 


và đó là bí mật sự hiện hữu của chúng ta.


 


 


 


Có phải ngươi muốn bỏ đi vụ mùa chưa thu hoạch


 


 


 


để vội vàng gieo thêm lần nữa


 


 


 


trên luống cày mộng mị?


 


 


 


Và có phải vì thế ngươi trải mây của mình


 


 


 


trên những cánh đồng hoang hiu quạnh,


 


 


 


khi đàn chiên của ngươi đang tìm kiếm ngươi


 


 


 


và sẵn lòng tụ họp dưới chiếc bóng của ngươi?


 


 


 


Hãy kiên nhẫn chịu đựng


 


 


 


và ngó xuống thế giới.


 


 


 


Nhìn kìa,


 


 


 


những đứa con chưa cai sữa của tình yêu ngươi.


 


 


 


Trần thế là nơi ở của ngươi,


 


 


 


và trần thế là ngai của ngươi;


 


 


 


Và cao quá bên kia niềm hy vọng sâu xa nhất


 


 


 


của con người


 


 


 


Bàn tay ngươi nâng đỡ định mệnh của nó.


 


 


 


Ngươi sẽ không bỏ rơi con người


 


 


 


kẻ đã phấn đấu qua niềm vui và nỗi đau


 


 


 


để với tới ngươi.


 


 


 


Ngươi sẽ không quay mặt trước sự túng thiếu


 


 


 


trong đôi mắt nó.


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


 


 


 


 


 


 


Có phải bình minh giữ trái tim của đêm


 


 


 


cho trái tim của nó?


 


 


 


Hay biển sẽ lưu tâm tới thi hài kẻ chết trên biển?


 


 


 


Giống như trời hừng đông


 


 


 


linh hồn của ta vươn lên bên trong ta,


 


 


 


không che đậy và không vướng víu.


 


 


 


Và giống như biển chẳng hề lặng,


 


 


 


tâm hồn ta loại bỏ cái đổ nát đang tàn lụi


 


 


 


của con người và trần thế.


 


 


 


Ta không muốn bám víu cái đang bám víu ta,


 


 


 


ngoại trừ cái vươn lên bên kia tầm với


 


 


 


mà ta sẽ chỗi dậy.


 


 


 


 


 


Thần linh III


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


nhìn kìa, các anh em của ta.


 


 


 


chúng gặp gỡ nhau, hai linh hồn gắn bó với tinh tú


 


 


 


giữa bầu trời đang gặp gỡ.


 


 


 


Trong im lặng, người này nhìn sửng người kia.


 


 


 


Hắn không còn hát


 


 


 


nhưng trong cổ họng rám nắng của hắn


 


 


 


đập rộn ràng bài ca ấy.


 


 


 


Và trong hai chân hai tay của hắn


 


 


 


vũ điệu hạnh phúc bị ngăn lại


 


 


 


nhưng không ngủ yên.


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em kỳ dị của ta,


 


 


 


Đêm trở nên sâu hơn,


 


 


 


và mặt trăng sáng hơn,


 


 


 


và giữa đồng cỏ và đại dương


 


 


 


có tiếng nói sôi nổi gọi các ngươi và ta.


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


 


 


 


 


 


 


Để sống, để vươn lên,


 


 


 


để bốc cháy trước mặt trời đang cháy,


 


 


 


Để sống, để nhìn ngắm


 


 


 


đêm đêm của người đang sống


 


 


 


như chòm sao Orion đang ngắm chúng ta!


 


 


 


Để ngửa mặt đón gió bốn phương


 


 


 


với đầu đội vương miện và ngẩng cao,


 


 


 


Và để chữa lành tật bệnh của loài người


 


 


 


bằng hơi thở rất mực điều hòa của chúng ta!


 


 


 


Người dựng rạp ngồi tối tăm


 


 


 


nơi chiếc bóng lờ mờ của hắn,


 


 


 


và người thợ gốm đạp bàn xoay


 


 


 


mà không cần biết tới;


 


 


 


Còn chúng ta, kẻ không ngủ và kẻ biết,


 


 


 


được giải phóng khỏi tiên đoán và tình cờ.


 


 


 


Chúng ta không dừng lại,


 


 


 


cũng không đợi chờ ý nghĩ.


 


 


 


Chúng ta ở quá bên kia mọi tra vấn và trằn trọc.


 


 


 


Hãy bằng lòng cho mộng mị ra đi.


 


 


 


Hãy như những dòng sông


 


 


 


chúng ta tuôn ra biển


 


 


 


không bị thương vì cạnh sắc của đá;


 


 


 


Và khi tới cửa sông


 


 


 


chúng ta hòa mình vào đại dương.


 


 


 


Không còn tranh luận hay lý luận


 


 


 


về ngày mai.


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


 


 


 


 


 


 


Ôi, mọi sự này,


 


 


 


Nỗi nhức nhối vì tiên đoán không ngừng,


 


 


 


Cuộc canh thức khi dẫn ngày tới hoàng hôn


 


 


 


và dẫn đêm tới bình minh;


 


 


 


Cơn thủy triều nhớ và quên triền miên lên xuống;


 


 


 


Việc gieo các số phận và chỉ gặt được hy vọng;


 


 


 


Việc nâng cao bản ngã, không hề biến đổi,


 


 


 


từ cát bụi lên sương mù,


 


 


 


chỉ để khát khao cát bụi,


 


 


 


và chỉ để sa xuống


 


 


 


mang theo lòng khao khát thành cát bụi,


 


 


 


và càng làm lớn lao thêm


 


 


 


lòng khát khao lần nữa tìm kiếm sương mù.


 


 


 


Và việc đo lường thời gian một cách phi thời gian.


 


 


 


Có nhất thiết linh hồn ta phải là biển cả


 


 


 


nơi những dòng nước mãi mãi hòa vào nhau?


 


 


 


hay phải là bầu trời


 


 


 


nơi các ngọn gió lâm chiến chuyển thành cơn bão?


 


 


 


 


 


 


 


Nếu là con người, một mảnh mù loà,


 


 


 


ta có thể với lòng nhẫn nại


 


 


 


cam chịu mọi sự ấy.


 


 


 


Hoặc nếu là Đấng Thượng đế Tối cao.


 


 


 


kẻ lấp đầy trống rỗng của con người và các thần linh,


 


 


 


ta sẽ được viên thành.


 


 


 


Nhưng các ngươi và ta không phải con người


 


 


 


cũng chẳng phải Đấng Tối cao bên trên chúng ta.


 


 


 


Chúng ta chỉ là những khoảng tranh tối tranh sáng


 


 


 


cứ thế xuất hiện cứ thế nhạt nhòa


 


 


 


giữa đường chân trời tới đường chân trời.


 


 


 


Chúng ta chỉ là những thần linh


 


 


 


đang nắm giữ thế giới


 


 


 


và được thế giới nắm giữ.


 


 


 


Các số phận đang vang tiếng thổi kèn


 


 


 


trong khi làn hơi và âm nhạc


 


 


 


đến từ chốn quá bên kia.


 


 


 


Và ta nổi loạn.


 


 


 


Ta sẽ làm mình cạn kiệt đến rỗng không.


 


 


 


Ta sẽ làm mình tan biến,


 


 


 


cách rất xa mắt nhìn của các ngươi.


 


 


 


Và hỡi các anh em trẻ hơn ta,


 


 


 


từ ký ức của kẻ trẻ trung im lặng


 


 


 


ngồi bên cạnh chúng ta


 


 


 


đang nhìn chằm chặp thung lũng đằng kia


 


 


 


và dù môi mấp máy, hắn vẫn không nói nên lời.


 


 


 


 


 


Thần linh III


 


 


 


 


 


 


 


Ta nói,


 


 


 


hỡi các anh em không lưu tâm của ta,


 


 


 


ta quả thật có nói,


 


 


 


nhưng các ngươi chỉ nghe lời nói


 


 


 


của chính các ngươi.


 


 


 


Ta bảo các ngươi hãy nhìn vinh quang


 


 


 


của các ngươi và của ta,


 


 


 


nhưng các ngươi quay mặt nhắm mắt


 


 


 


và đu đưa chiếc ngai của mình.


 


 


 


Các ngươi,


 


 


 


kẻ thống trị,


 


 


 


muốn cai quản thế giới bên trên và thế giới bên dưới,


 


 


 


thần linh tự nghiêng mình,


 


 


 


có hôm qua luôn luôn ganh tị với ngày mai của các ngươi,


 


 


 


kẻ tự cảm thấy mệt nhoài,


 


 


 


muốn xả cơn giận bằng lời nói,


 


 


 


và quất trái đất của chúng ta bằng sấm sét!


 


 


 


Các ngươi chỉ có một kẻ thù truyền kiếp


 


 


 


là âm thanh của cây đàn lia cổ đại


 


 


 


với những sợi dây bị gần như bị quên lảng


 


 


 


bởi các ngón tay của Ngài


 


 


 


kẻ có chòm sao Orion làm hạc cầm


 


 


 


và chòm thất tinh Pleiades làm chũm chọe.


 


 


 


Cả trong lúc này, khi các ngươi càu nhàu, ầm ầm quát tháo


 


 


 


hạc cầm của Ngài đang ngân vang,


 


 


 


chũm chọe của Ngài đang rền tiếng.


 


 


 


Và ta năn nỉ các người


 


 


 


hãy lắng tai nghe bài hát của hắn.


 


 


 


 


 


 


 


Nhìn kìa, nam với nữ,


 


 


 


lửa với lửa,


 


 


 


trong ngất ngây trinh nguyên.


 


 


 


Các rễ cây đang hút bộ ngực quả đất đỏ tía,


 


 


 


lửa nở hoa nơi các bộ ngực của bầu trời,


 


 


 


và chúng ta là bộ ngực đỏ tía ấy,


 


 


 


và chúng ta là bầu trời đang cam chịu.


 


 


 


Linh hồn của chúng ta,


 


 


 


luôn cả linh hồn của sự sống,


 


 


 


linh hồn của các ngươi và của ta,


 


 


 


đều ở đêm nay trong cổ họng nóng ran ấy,


 


 


 


Và làm y trang cho thân thể cô gái ấy


 


 


 


bằng những con sóng vỗ.


 


 


 


Quyền trượng của các ngươi


 


 


 


không thể thống trị định mệnh này.


 


 


 


Mệt nhoài của các ngươi chỉ là tham vọng


 


 


 


Nó và tất cả đang bị xóa sạch


 


 


 


trong đam mê của một người nam và một thiếu nữ.


 


(còn tiếp)


 


K.G/ Ngọc ước dịch.


trieuxuan.info