Tản văn
01.08.2018
Kahlil Gibran
Thần linh trần thế (3- tiếp & hết)

 


Thần linh II


 


Được, còn về tình yêu của nam và nữ thì sao?


 


Hãy nhìn cách ngọn gió đông


 


nhảy múa với bàn chân đang nhảy múa của nàng.


 


và nhọn gió tây cất tiếng hát với bài hát của hắn.


 


Nhìn kìa, cứu cánh thiêng liêng của chúng ta giờ đây


 


được tấn phong lên ngai,


 


trong sự qui thuận của một linh hồn đang hát


 


trước một thân thể đang nhảy múa.


 


Thần linh I


 


Ta sẽ không đưa mắt nhìn xuống


 


sự ngạo nghễ của trần thế,


 


Ta cũng sẽ không nghe


 


con cái của trần thế


 


trong cơn thống khổ chầm chậm của chúng


 


mà các ngươi gọi là tình yêu.


 


Và tình yêu là gì


 


nếu không là tiếng trống bị ém


 


dẫn đầu đám rước bất trắc ngọt ngào


 


dài dằng dặc


 


Đi tới một thống khổ chầm chậm khác?


 


Ta sẽ không nhìn xuống


 


 


 


ở đó có gì nhìn đâu


 


 


 


ngoài một người nam và một người nữ


 


 


 


trong khu rừng mọc lên để đánh bẫy chúng


 


 


 


khiến cho chúng có thể từ bỏ bản ngã


 


 


 


và làm cha mẹ các sinh vật


 


 


 


cho ngày mai không ra đời của chúng ta?


 


 


 


 


 


Thần linh III


 


 


 


 


 


 


 


Ôi, tai họa của việc biết,


 


 


 


chiếc mạng tò mò và tra vấn


 


 


 


không điểm một sao trời,


 


 


 


chúng ta đã trải xuống thế giới,


 


 


 


và thách đố tính nhẫn nại chịu đựng của con người!


 


 


 


Chúng ta muốn đặt dưới tảng đá


 


 


 


một hình dạng bằng sáp,


 


 


 


và chúng ta nói:


 


 


 


Nó là vật làm bằng đất sét và trong đất sét,


 


 


 


hãy để nó tìm thấy cứu cánh của nó.


 


 


 


Chúng ta muốn giữ trong bàn tay mình


 


 


 


một ngọn lửa trinh nguyên


 


 


 


và chúng ta thầm nhủ:


 


 


 


Nó là mảnh vụn của bản thân chúng ta đang quay lại,


 


 


 


một hơi thở của chúng ta từng trốn thoát,


 


 


 


và giờ đây, nó lui tới bàn tay và môi của chúng ta


 


 


 


để có thêm mùi hương.


 


 


 


 


 


 


 


Hỡi các thần linh trần thế,


 


 


 


các anh em của tôi,


 


 


 


chót vót trên đỉnh núi


 


 


 


chúng ta vẫn bị ràng buộc với thế gian


 


 


 


dù con người khao khát những giờ vàng son


 


 


 


của số phận nó.


 


 


 


Liệu khôn ngoan của chúng ta có sẽ


 


 


 


cướp cái đẹp khỏi đôi mắt nó?


 


 


 


Liệu những phương sách của chúng ta có sẽ


 


 


 


làm dịu đam mê của nó thành tĩnh lặng,


 


 


 


hay thành đam mê của chính chúng ta?


 


 


 


 


 


 


 


Những đạo quân lý với luận của các ngươi


 


 


 


sẽ ra sao


 


 


 


nơi tình yêu dựng trại tiếp đãi của nó?


 


 


 


Kẻ bị tình yêu chinh phục,


 


 


 


và kẻ trên thân thể bị bánh xe tình yêu lăn qua


 


 


 


từ biển khơi lên non cao


 


 


 


rồi lăn qua lần nữa,


 


 


 


từ non cao xuống biển khơi,


 


 


 


đều ngay lúc này


 


 


 


đứng trong nửa vòng tay e ấp.


 


 


 


Chúng cánh hoa này với cánh hoa kia


 


 


 


thở hương thơm thiêng liêng,


 


 


 


Chúng linh hồn này với linh hồn kia


 


 


 


tìm thấy linh hồn cuộc đời,


 


 


 


Và trên đôi mi chúng có sẵn lời cầu nguyện


 


 


 


lên các ngươi và lên ta.


 


 


 


 


 


 


 


Tình yêu là đêm nghiêng mình


 


 


 


trên phòng hoa chúc được xức dầu thánh


 


 


 


bầu trời thành đồng cỏ,


 


 


 


và hết thảy sao trên trời


 


 


 


thành bầy đom đóm.


 


 


 


Quả thật thế,


 


 


 


chúng ta kẻ quá bên kia


 


 


 


và chúng ta kẻ tối cao


 


 


 


nhưng tình yêu ở quá bên kia tra vấn của chúng ta


 


 


 


và vút cánh bay lên


 


 


 


cao quá khúc hát của chúng ta.


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


 


 


 


 


 


 


Có phải các ngươi đang tìm kiếm


 


 


 


một thiên thể xa xăm,


 


 


 


và không muốn xét tới tinh cầu này.


 


 


 


nơi gieo trồng đường gân sớ thịt của chúng ta?


 


 


 


Trong không gian không nơi nào là tâm điểm


 


 


 


ngoài nơi bản ngã hợp hôn với bản ngã,


 


 


 


Và cái đẹp đong đầy đôi bàn tay chúng ta


 


 


 


để làm hổ thẹn đôi môi chúng ta.


 


 


 


Cái xa xôi nhất là cái gần gủi nhất,


 


 


 


và nơi cái đẹp có mặt, có mặt mọi sự.


 


 


 


 


 


 


 


Ôi, hỡi anh em đang mộng mơ cao vời,


 


 


 


từ vùng biên cương lờ mờ của thời gian


 


 


 


hãy quay về với chúng ta!


 


 


 


Từ cõi không nơi và chẳng thời


 


 


 


hãy cởi dây buộc bàn chân


 


 


 


và hãy ở với chúng ta tại chốn an toàn này


 


 


 


nơi bàn tay các ngươi đã quyện với bàn tay của chúng ta


 


 


 


dựng xây đá này lên đá khác.


 


 


 


Hãy liệng đi


 


 


 


chiếc áo choàng đang trùm kín ngươi


 


 


 


và làm bạn chung chí hướng với chúng ta,


 


 


 


các chủ nhân của quả đất trẻ trung


 


 


 


xanh thẳm và ấm áp.


 


 


 


Thần linh I


 


 


 


Hỡi Bàn thờ Vĩnh cửu!


 


 


 


Có quả thật đêm nay


 


 


 


ngươi là một thần linh để hiến tế?


 


 


 


Vậy giờ đây ta đến,


 


 


 


và trong khi đến ta cúng dường


 


 


 


nỗi đam mê cùng cơn đau đớn của ta.


 


 


 


Xem kìa, có người đang nhảy múa


 


 


 


được tạc ra từ nhiệt tình cổ sơ của chúng ta


 


 


 


và người ca sĩ đang ca lên những bài hát của chính ta


 


 


 


cho ngọn gió ấy.


 


 


 


và ngay lúc đó, giữa lời ca điệu nhảy


 


 


 


trong lòng ta bị giết một thần linh.


 


 


 


Trái tim thần linh


 


 


 


bên trong khung xương sườn loài người của ta


 


 


 


thét lên với trái tim thần linh của ta


 


 


 


giữa lưng chừng trời,


 


 


 


Vực sâu con người từng làm ta mệt nhoài


 


 


 


đang kêu gọi thần linh.


 


 


 


Cái đẹp ta tìm kiếm từ lúc khởi thủy


 


 


 


đang kêu gọi thần linh.


 


 


 


Ta lưu tâm, ta cân nhắc lời gọi ấy


 


 


 


Và giờ đây ta qui thuận.


 


 


 


Cái đẹp là lối đi dẫn tới tự diệt bản ngã.


 


 


 


Hãy rung lên sợi dây đàn của ngươi,


 


 


 


ta sẽ dạo bước trên lối đi ấy.


 


 


 


Nó duỗi dài mãi mãi tới một bình minh khác.


 


 


 


Thần linh III


 


Tình yêu hát khúc khải hoàn.


 


 


 


Tình yêu trinh nguyên xanh thắm bên hồ nước,


 


 


 


Và tình yêu uy nghi kiêu hãnh trong lâu đài


 


 


 


hay trên bao lơn.


 


 


 


Tình yêu trong khu vườn


 


 


 


hay trong sa mạc chẳng bước chân người,


 


 


 


Tình yêu là chúa và chủ nhân,


 


 


 


Nó không là dâm phụ làm thối rữa nhục thể,


 


 


 


cũng không là nứt rạn của khát vọng


 


 


 


khi khoái lạc và bản ngã vật lộn nhau.


 


 


 


Nó cũng không là xác thịt


 


 


 


vươn đôi cánh tay chống lại linh hồn.


 


 


 


Tình yêu không nổi loạn


 


 


 


nó chỉ rời lối đi chà đạp của các thân phận cổ sơ


 


 


 


tới bụi lùm thiêng liêng,


 


 


 


để hát ca và nhảy múa niềm bí ẩn của nó


 


 


 


cho vĩnh cửu.


 


 


 


Tình yêu là thanh xuân với xích xiềng bị bẻ gãy,


 


 


 


là nam tính được giải thoát khỏi lớp đất trên mặt,


 


 


 


là nữ tính ấm áp nhờ ngọn lửa


 


 


 


và chói lọi với ánh sáng thiên đường


 


 


 


sâu thăm thẳm


 


 


 


hơn thiên đường của chúng ta.


 


 


 


Tình yêu là tiếng cười diệu vợi trong linh hồn,


 


 


 


là cuộc đột kích hoang dại


 


 


 


làm các ngươi nín lặng cho tới khi tỉnh thức.


 


 


 


Tình yêu là một bình minh mới nơi trần thế,


 


 


 


một ngày chưa viên thành


 


 


 


trong mắt các ngươi và mắt ta,


 


 


 


nhưng đã viên thành trong con tim cao cả của nó.


 


 


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em của ta,


 


 


 


Cô dâu đã tới


 


 


 


từ tâm điểm bình minh,


 


 


 


và chú rễ từ hoàng hôn.


 


 


 


có đám cưới trong thung lũng


 


 


 


và ngày quá mênh mang không sao kể hết.


 


 


 


Thần linh II


 


Nó đã như thế từ sáng tinh sương thứ nhất


 


 


 


tuôn tràn qua đồng cỏ


 


 


 


lên vùng đồi


 


 


 


xuống thung lũng


 


 


 


và nó sẽ như thế


 


 


 


tới chiều tà sau chót.


 


 


 


Rễ của chúng ta mang các cành cây


 


 


 


đang nhảy múa tới thung lũng,


 


 


 


Và chúng ta là thăng hoa


 


 


 


của hương thơm bài ca vươn lên tới đỉnh cao.


 


 


 


Bất tử và sinh diệt,


 


 


 


hai dòng sông sinh đôi đang gọi biển khơi,


 


 


 


lớp lớp tiếng gọi tiếp tiếp nhau,


 


 


 


nhưng chỉ ở trong tai.


 


 


 


Thời gian làm chúng ta nghe càng lúc càng đều đặn,


 


 


 


và cho nó khát vọng thêm.


 


 


 


Chỉ lòng hoài nghi vào sinh diệt


 


 


 


mới làm nín lặng âm thanh ấy.


 


 


 


Chúng ta vút cánh bay lên cao quá hoài nghi đó.


 


 


 


Con người là đứa con của trái tim rất trẻ trung


 


 


 


của chúng ta.


 


 


 


Con người là thần linh đang chầm chậm trổi dậy;


 


 


 


Và giữa niềm vui cùng nỗi đau của nó,


 


 


 


đang nằm giấc ngủ của chúng ta,


 


 


 


và từ đó, giấc mộng của chúng ta.


 


Thần linh I


 


Hãy để người ca hát ấy kêu lên,


 


 


 


hãy để người nhảy múa ấy quay tít đôi chân nàng,


 


 


 


và hãy để ta sướng vui một chốc.


 


 


 


Hãy để linh hồn ta đêm nay thanh thản,


 


 


 


may ra có thể buồn ngủ.


 


 


 


và trong khi ngủ lơ mơ


 


 


 


nhìn thấy thế giới sáng láng hơn,


 


 


 


và các tạo vật ngời ánh sao


 


 


 


uốn nắn tâm trí ta.


 


 


 


 Thần linh III


 


Giờ đây ta sẽ vươn lên


 


 


 


cởi khỏi mình thời gian và không gian.


 


 


 


Và ta sẽ nhảy múa trong cánh đồng hoang,


 


 


 


và bàn chân người nhảy múa sẽ cùng chuyển động


 


 


 


với bàn chân ta.


 


 


 


Và ta sẽ hát trên nơi cao mát,


 


 


 


và giọng con người sẽ đập nhịp trong giọng của ta.


 


 


 


Chúng ta sẽ hòa nhập trong hoàng hôn;


 


 


 


May ra để thức dậy


 


 


 


vào bình minh của một thế giới khác.


 


 


 


Nhưng tình yêu sẽ ở lại


 


 


 


với những dấu vân tay không bao giờ xóa sạch.


 


 


 


Và lò cừ đầy ân phúc bùng cháy,


 


 


 


các tia lửa bốc lên,


 


 


 


mỗi tia là một mặt trời.


 


 


 


Thật tốt hơn và khôn ngoan hơn cho chúng ta


 


 


 


là tìm kiếm một xó xỉnh râm mát


 


 


 


và ngủ trong trong thánh tính trần thế của mình,


 


 


 


Và để tình yêu, nhân tính và yếu đuối,


 


 


 


chỉ huy ngày đang tới.


 


Kahlil Gibran/ Ngọc Ước dịch.


trieuxuan.info