Giấc mơ sông Thương 13
Mẹ giặt
chiếc áo nâu sòng
Mồ hôi giũ mặn
cả dòng sông Thương
Ráng đỏ
ngân ngấn mười phương
Chiều rươm rướm
máu
vô thường lạnh môi
Mẹ già
giặt tiếng ru nôi
Giặt luôn
cả tuổi thơ tôi giữa dòng
Chiều nay
Nắng trắng mòn sông
Bến Chia Ly trắng
Trong trong
Nhàu nhàu
Năm xưa
mẹ giặt thương đau
Cha đi trận.
Trắng chiều màu khăn tang
Mẹ vịn
mòn đá cổng làng
Lưng chờ
võng cả mấy hàng cau cong
Mẹ giặt
chiếc áo nâu sòng
Tay cào mười ngón
xuống lòng sông quê
Chiều nay
con đã trở về
Chiều sim tím
đã tái tê lưng đồi
Thiên thu
giặt mộ mẹ tôi
Trầu như nhỏ máu
dập dồi xuống cơi
Nắng chiều
Kinh Bắc
phơi phơi
Rưng rưng ngọn bấc.
Đầy trời gió lay...
Giấc mơ sông Thương 2
Ngón cầm
vạt yếm ngọc ngà
Chiều thoai thoải xuống
khúc ca mời trầu
Sông Thương
mắt mẹ nông sâu
Khua chèo Kinh Bắc,
đò câu dùng dằng
Hoàng hôn
non nõn chờ trăng
Bờ em khem khép
mắt vằng vặc đêm
Sợ đau
cả dải yếm tiên
Tay hờ buộc
để cõi thiền
phân vân
Em nhìn
phai bớt mùa xuân
Cuốc kêu giã bạn
cũng tần ngần im
Mắt người
vớt chút xuân chìm
Dưới bờ côi cút
đợi chim khách về
Sông Thương
ngủ một dáng quê
Trăm năm
chảy lẫn
tóc thề, cỏ may
Câu quan họ
khóc cuối ngày
Tiễn chiều vào chết
dưới bầy nắng thưa
Tôi về
nước mắt cạn chưa
Mà trời Kinh Bắc
chiều mưa lưng tròng
Bến Thương
trắng đục đôi dòng
Chiều Sim
quành quạnh
chong chong
đợi đò...
NPLT
Rút từ Giấc mơ sông Thương. Thơ của Nguyễn Phúc Lộc Thành. NXB Hội Nhà văn, 2018.
|