MÙA XA NHÀ
thành phố bây giờ chỉ còn là nỗi nhớ
những hàng me thay lá đã bao mùa
lá me bay tôi không còn thấy nữa
tháng ngày này năm xưa trôi... trôi xa...
mưa thành phố và con đường ngập lá
những buổi chiều tôi đạp xe đi qua
trong cơn mưa này lòng xôn xao nhớ
đến bao giờ?... cho đến bao giờ?...
ngày xưa cứ đến như mơ
những chiều mưa nhỏ làm thơ ngậm ngùi
khói vàng lên những ngón tay
bâng khuâng vì dáng em gầy mong manh...
bây giờ là quân trường
chỉ thấy cỏ tranh bốn bề vây phủ
những dãy đồi xa càng thêm gơi nhớ
mưa sáng mưa chiều, buồn dâng... buồn dâng...
Long Giao, 4/1984
Tựa bài thơ này sau tôi lấy làm tựa cuốn tự truyện MXN, nhưng cảm xúc của thơ và truyện rất khác nhau.
SAO
Nếu có ai hỏi tôi yêu gì nhất
Không ngại ngần tôi sẽ đáp: sao... sao!
Và đừng hỏi thêm, bạn ơi, đừng hỏi nhé
Cứ lặng im và hãy lắng nghe nào
Những đêm dài bỗng thấy mình khó ngủ
Bạn ra ngoài nằm duỗi dưới tàng cây
Hãy hít sâu hương mơ màng của cỏ
Và lắng nghe tiếng đêm vọng xa xôi
Rồi bạn ơi, ngước nhìn lên cao thẳm
Trời đêm dường trong vắt sáng lung linh
Dòng sông sao trên trời trôi lẳng lặng
Chở tâm hồn đi đến bến bình yên
Bạn thấy không chòm sao Hiệp sĩ
Thanh gươm dài lấp lánh ba ngôi
Chàng đứng đó dõi mắt nhìn lặng lẽ
Phương trời xa mái tóc của ai bay
Chòm Thập tự Nam phương sáng danh người tử đạo
Bỗng thấy Chúa hiện về vai vác nặng tình thương
Những vì sao như những nguồn an ủi
Dắt hồn ta tìm đến bến Thiên đường
Và bạn ơi kìa là chòm sao Cày
Của nước mình mấy ngàn năm vất vả
Người nông dân bao giờ cho hết khổ
Quẳng chiếc cày lên tận sông Ngân
Đêm sắp tàn rồi hương càng toả ngát
Những vì sao đã khuất đi dần
Và bây giờ còn một ngôi sáng nhất
Phải chăng sao là linh hồn em yêu?
Bình minh về chỉ còn ngôi sao rụng
Lìa bầu trời về đậu búp cỏ non
Ngôi sao nhỏ tan dần trong im lặng
Để cho mình thoáng một chút bâng khuâng.
Long Giao, 4/1984
LÃNG MƠ
trời và sao những đêm trăng sáng
như con thuyền bềnh bồng trôi đi
những vầng mây trong ngần đứng lại
đắm hồn nghe gió hát mê ly...
lúc ấy
ngọn cỏ nhỏ khẽ cười
cơn gió hiền khẽ thổi
và tôi, như khẽ nói
em đi khe khẽ thôi
kẻo vì sao giật mình
không thèm khiêu vũ nữa
kẻo vầng trăng sáng giận
không thèm soi đôi ta...
em cười:
trăng cứ lặn đi, tình anh sáng tỏ
sao cứ tàn đi, mắt em long lanh
mây cứ bay đi, tóc mềm em xõa
cũng đủ rồi... cho em, cho anh...
Long Giao, 4/1984
NTN/ Facebook 18-10-2018
|