Tản văn
03.07.2019
Phạm Thị Ngọc Liên
Có một nửa vầng trăng trong mặt trời/ Sự lừa dối của vầng trăng


Có một nửa vầng trăng trong mặt trời


Đỏ như thế


nồng nàn như thế


một ngày mặt trời rụng xuống tim tôi


 


Cháy bỏng những khao khát lặng im


tôi tìm thấy tôi một nửa


yêu tôi như chưa bao giờ


 


Bạc như thế


lạnh lùng như thế


một ngày mặt trời một nửa chìm sâu


 


Tôi dâng tặng linh  hồn tôi


nửa khát khao còn lại


và nửa trăng mệt mỏi cúi đầu...


 


Sự lừa dối của vầng trăng


Vội vã đi ra từ khung cửa tối đen


tôi nuốt lấy vầng trăng như một con thú hoang đói khát


đôi mắt anh và câu ru tình yêu ngời ngời tỏa sáng


ngày qua ngày vầng trăng đều rằm chung thủy trong tôi


 


Ngày qua ngày tôi đều cúi nhìn tôi trong chiếc gương trăng


nơi những chiếc lá sơ sinh của niềm tin bắt đầu khúc ca màu xanh hy vọng


và trái tim bị thương tháo bò những vòng gai


Giê-su chịu nạn


tôi như đứa trẻ hân hoan trước phần kẹo của mình


 


Tình yêu như mật ong trong cánh rừng hoang


nơi tôi trở về cùng bản năng nguyên thủy


mải miết như con ong chăm chỉ


tôi không biết đã đi qua cánh cửa tò vò


 


Anh giống như khung cửa đen nấp sau vẻ rực rỡ của vầng trăng mà tôi đã nuốt


và từ đó hành trình trong tâm hồn tôi thoáng chói lòa thoáng tăm tối vực sâu


đôi mắt anh và lời hứa tình yêu khiến tôi tin cậy


bây giờ ở đâu?


Khi tôi cầm những chiếc lá non tơ phục sinh từ niềm tin trên tay


chúng đã phơ phất rách


tôi đi qua khung cửa tối đen nơi sự lừa dối của vầng trăng vẫn còn tỏa sáng


nơi anh nhấp nháy như một ngọn đèn không hồn và lồng ngực rỗng


tôi đi về phía mặt trời đòi một thiêu hủy bình yên...


PTNL.


Rút từ Thức đến sáng và mơ. (2004).


 

trieuxuan.info