Tản văn
17.02.2020
Nguyễn Trọng Luân
Cựu chiến binh làng


Chúng tôi trở về từ nhiều chiến trường


Lại tay cuốc tay cầy như thủa xưa ghi tên nhập ngũ


Chúng tôi lại ông tôi mày mày tớ tớ


Câu đồng chí thốt ra rất bất thình lình


 


Chúng tôi họp cựu chiến binh


Vợ con đun nồi nước vối


Chúng tôi ngồi bó gối


Tìm cách giúp nhau qua lúc đói nghèo


 


Chúng tôi ăn nói ồn ào


Hay hồi ức những điều cháu con không hiểu được


Nhưng người vợ chúng tôi thì ai cũng hiểu


Những đêm vết thương chồng trái gió trở giời


 


Chúng tôi kể cho nhau chuyện Quảng trị năm bẩy hai


Bạn tôi kể ở Tây nam mùa khô kiệt nước


Có đứa ở xóm ngoài kể lũ miền tây lặn ngụp


Mấy đứa trẻ hơn đau đáu nhớ Vị xuyên


 


Làng tôi đỡ nghèo rồi con cháu sáng sủa hơn


Dù mẹ nó vẫn còng lưng hai vụ lúa


Dù Cha nó vẫn lên tàu ra thành phố


Kiếm thêm những buổi phu hồ


 


Chúng tôi về từ khắp chiến trường xưa


Chẳng có ai say xưa thèm thuồng cấp chức


Người lính sau chiến tranh sống bằng đời thực


Gọi nhau họp cựu chiến binh


 


Một cuộc đời chìm đắm nổi nênh


Người lính chỉ sợ lãng quên quá khứ


Hội cựu chiến binh làng tôi có bao nhiêu ngày để nhớ


Là bấy nhiêu ngày nhớ máu đổ bên nhau


 


Chúng tôi hiểu giản đơn kẻ thù là kẻ nào


Dám xâm phạm cõi bờ tổ quốc


Dám động đến tự do độc lập


Ngang nhiên trút đạn bom xuống tổ quốc mình


Cả những kẻ nhân danh đứng trên nhân dân


bòn hút máu xương mồ hôi nước mắt


Bòn rút tài nguyên đất nước


Bọn chúng là kẻ thù của nhân dân


*


Chúng tôi sống ở làng,


Chúng tôi chỉ là cựu chiến binh


 


Tháng 5- 2015.


Nguyễn Trọng Luân


Bài in Tạp chí Văn nghệ quân đội số tháng 12- 2019


 

trieuxuan.info