Tản văn
06.03.2020
Nguyễn Phong Việt
Ở lại đi/ Hãy để chúng ta đưa nhau về/ Đã từng


 Ở Lại Đi!


Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết


tiếng cười chưa dứt


đêm chưa về sáng…


 


Nơi này còn cần một người để lau nước mắt


cần một tiếng thở dài đồng cảm


cần một cái lay vai thức tỉnh…


 


Nơi này còn những ngày thật ngắn


còn những đêm thật dài


còn những bình minh một người chưa thức giấc


những hoàng hôn một người đã chợp mắt…


 


Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết


còn cần một tấm lòng thành thật


còn cần những ước mơ viển vông…


 


Nơi này còn một giấc ngủ bình yên


còn một cơn gió về thật nhẹ


còn một ánh trăng qua cửa…


 


Ở lại đi.


nơi này còn cần tất cả!


 


Hãy Để Chúng Ta Đưa Nhau Về


Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ


hãy để chúng ta đưa nhau về…


trong thương nhớ…


 


Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa


có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả


có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ


có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở


và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…


 


Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen


rồi từ mai sẽ từ bỏ…


rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…


rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…


rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…


làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?


 


Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay


vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt


chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích


cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút


để dù mai sau có đánh mất


vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!


 


Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa


trong tim vang tiếng chuông gió


mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở


mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ


như thiên đường…


 


Đừng trách gì và cũng đừng ủi an


hết con đường này sẽ đến con đường khác


biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước


biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức


biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc


khi khoé mắt rung lên…


 


Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im


vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói


vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi


kể cả khi cần phải đánh đổi


một phần đời…


 


Hãy để chúng ta đưa nhau về


dù là tận xa xôi*…


 


* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!


 


Đã Từng


Đã từng…


Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim


không bao giờ trở lại


chiếc chìa khoá mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi


vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân…


 


Đã từng…


có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn


như một ngôi nhà khoá trái cửa


bất cần cuộc đời với những chọn lựa


miễn sao được thấy lòng bình yên


 


Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng


một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ


một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa


một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó


không chút gì đắn đo…


 


Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước mơ


thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động


biết bao nhiêu con người đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc


đau đớn mà vui…


 


Người chỉ một lần mở cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười


biết ôm một con người như thế nào là chặt


biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc


và biết yêu như thế nào để không bao giờ chia cách


(rồi người lại khoá trái cửa và mang theo chiếc chìa khoá ra đi!)


 


Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay


bằng những vỗ về, tha thiết…


sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết


đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm…


 


Ngôi nhà từ đó đi qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông


đợi một bàn chân quay trở lại…


trên ổ khoá cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi


treo tấm bảng nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi


“Đã từng…


biết yêu thương một con người!”.


NPV.


trieuxuan.info