Em ác quá
Trong đôi mắt em như có lửa
Trong nụ cười em như có men say
Dẫu vô tình - anh vẫn cứ ngất ngây
Em ác quá - giết anh bằng nỗi nhớ.
Anh bị choáng - lần đầu tiên gặp gỡ
Trái tim anh đi lạc mất đường về
Đôi mắt em có phép màu kỳ lạ
Hút anh vào sâu thẳm cõi đam mê.
Cần Thơ, 1997
Cô đơn
Một mình
lang thang
Mưa rơi
Đường phố ngập tràn
Xe ngược xuôi hối hả
Không rõ mặt người.
Ánh đèn đêm
Lạnh lùng những gam màu
Con thiêu thân
Say
Chết bên thềm!
Mưa!
Quán cafê ủ rũ ánh mắt buồn
Những cô gái ngồi chờ khách
Nụ cười hiếm hoi
Dè dặt
Không cho tôi và
Cũng chẳng cho ai!
Thời gian trôi - hờ hững
Những sắc màu lạnh lùng
Lỡ chìm - nổi - giữa biển đời - dâu bể
Đâu cũng thế - dù đi đâu cũng thế
Nỗi cô đơn
Ai tránh được bao giờ...
TP.HCM, 10.2006
Góc khuất
Có những lúc ta nên ngồi một mình
Nơi góc khuất
Quán cà phê
đường hẻm
Kéo thời gian - ngừng trôi
Để chiêm nghiệm cuộc đời.
Tất cả sự ồn ào, náo động
Làm đổi màu tư duy
Biến thế giới phẳng thành điểm chết
Hãy cho tan vào giọt cà phê.
Có những lúc ta nên ngồi một mình
Góc khuất
Nhâm nhi giọt đắng trong đời
Hóa giải buồn vui, được mất
Để mai lòng nhẹ nhõm thảnh thơi.
Hãy tìm riêng cho mình góc nhỏ
Để nhìn không gian đa chiều
Thế gian bồng bềnh, chìm nổi
Ta vẫn là ta.
Góc khuất
Giọt cà phê đắng
Sự tĩnh lặng
Cho ta chợt tỉnh nhiều điều:
Những ý nghĩ điên rồ
Lòng tham
Sự tính toán chi li, vị kỷ
Phải nhường chỗ cho tình yêu.
TP.HCM, 20.11.2006
KIÊU HÃNH
Kính tặng những người đã tạo nên vóc dáng vạm vỡ
và vẻ đẹp kiêu hãnh của Đô thị mới Phú Mỹ Hưng.
Đầm lầy ngâm mình trong im lặng
Hàng ngàn năm chan nước mắt của trời
Tiếng gió hoang vu xé dòng kênh lạnh
Nghèo đói đu nhau xói lở kiếp người
Gánh giấc chiêm bao từ phương xa đến
Mở hồn sông nước đất phương Nam
Trải giấc mơ xanh đất lành chim đậu
Dệt vườn xuân mơn mởn nắng tràn
Từ sâu thẳm trái tim trầm tích
Người khai hoang khơi mạch máu hồng
Những ý tưởng trào lên sức sống
Thành phố ước mơ trỗi dậy phía hừng đông
Đô thị mới của lòng người tươi rói
Hai mươi năm ấp áp nhịp yêu thương
Đại lộ Nguyễn Văn Linh – trường ca vĩnh cửu
Mãi mãi âm vang niềm kiêu hãnh phi thường.
PĐM.
|