Tản văn
17.03.2020
Trần Trung Ðạo
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi


THAO THỨC


Vô tình thôi, ta trở lại nơi này


Chiều tháng tư ngồi trông ra cửa biển


Cơn gió lạnh thổi lòng ta xao xuyến


Thái Bình Dương, ta nhớ lắm, Thái Bình Dương


 


Cũng thấy gần thêm, một chút, với quê hương


Một chút nữa trong nghìn trùng diệu vợi


Ôi đất nước, sau mười năm "đổi mới"


Có lớn hơn thêm một chút tình người


 


Từ độ vầng trăng tắt bóng trên đồi


Ta mang thơ đi vào đời máu chảy


Hờn vong quốc trong lòng ta lớn mãi


Vẫn ngày đêm mang nguyện ước đi tìm


 


Bước giữa quê người, đường mấy nẻo chênh vênh


Bao toan tính và bao lần dang dở


Chiều San Francisco, ta nghe hồn trăn trở


Bay về đâu, đàn chim Việt, sẽ về đâu ?


 


Vô tình thôi, như những hạt mưa ngâu


Thấm ướt trên vai ta đời đơn bạc


Ba mươi tháng tư, mười lăm năm lưu lạc


Chưa nguôi niềm thao thức thuở hoa niên.


 


TÔI VẪN NỢ EM MỘT LỜI XIN LỖI


Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi


Dấu trong lòng từ buổi bước lên xe


Thơ tôi viết bao lần không dám gởi


Chuyện tình buồn năm tháng lớn khôn theo


 


Em tội nghiệp như cành me trụi lá


Hạt sương khuya nuôi ngọn cỏ sân trường


Đêm tháng sáu, mưa có làm em nhớ


Đêm mưa nào, tôi bỏ trốn quê hương


 


Em ở lại sắc hương tàn phấn rũ


Thời xuân xanh qua rất đổi vô tình


Em có khóc khi mỗi mùa thu tới


Lá thu vàng rơi xuống tuổi điêu linh


 


Giờ tạm biệt tôi ngại ngùng không nói


Không dám nhìn đôi mắt nhỏ thơ ngây


Em đâu biết giữa cuộc đời giông tố


Tôi chỉ là một chiếc lá khô bay


 


Đau nhức chảy theo dòng thơ tôi viết


Thu Bồn ơi, trăng nước có còn chăng


Tôi lận đận sớm chiều lo cơm áo


Ngoảnh mặt nhìn bến cũ gió mưa giăng


 


Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi


Nợ quê hương một chỗ đất chôn nhau


Nợ cha mẹ nỗi nhọc nhằn khuya sớm


Tôi nợ tôi mộng ước thuở ban đầu.


TTĐ


trieuxuan.info