Tản văn
03.02.2010
Xuân Quỳnh
Chùm thơ Xuân Quỳnh

Thuyền và Biển


 


Em sẽ kể anh nghe


Chuyện con thuyền và biển:


Từ  ngày nào chẳng biết


Thuyền nghe lời biển khơi


Cánh hải âu sóng biếc


Đưa thuyền đi muôn nơi.


 


Lòng thuyền nhiều khát vọng


Và tình biển bao la


Thuyền đi hoài không mỏi


Biển vẫn xa còn xa.


 


Những đêm trăng hiền từ


Biển như cô gái nhỏ


Thầm thì giữ tâm tư


Quanh mạn thuyền sóng


 


Cũng có khi vô cớ


Biển ào ạt xô thuyền


(Vì tình yêu muôn thuở


Có ao giờ đứng yên?)


 


Chỉ có thuyền mới hiểu


Biển mênh mông nhường nào


Chỉ có biển mới biết


Thuyền đi đâu về đâu.


 


Những ngày không gặp nhau


Biển bạc đầu thương nhớ


Những ngày không gặp nhau


Lòng thuyền đau rạn vỡ


Nếu từ giã thuyền rồi


Biển chỉ còn sóng gió


Nếu phải cách xa anh


Em chỉ còn bão tố.


 


 


Hoa  cỏ  may


 


Cát trắng, sông đầy cây ngẩn ngơ


Không gian xao xuyến chuyển sang mùa


Tên mình ai gọi sau vòm lá


Lối cũ em về nay đã thu.


 


Mây trắng bay đi cùng với gió


Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ


Đắng cay gửi lại bao mùa cũ


Thơ viết đôi dòng theo gió xa


 


Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may


Áo em sơ ý cỏ găm đầy


Lời yêu mỏng manh như màu khói


Ai biểt lòng anh có đổi thay.


 


Thơ tình cuối mùa Thu


 


Cuối trời mây trắng bay


Lá vàng thưa thớt quá


Phải chăng lá về rừng


Mùa thu đi cùng lá


Mùa thu ra biển cả


Theo dòng nước mênh mang


Mùa thu vào hoa cúc


Chỉ còn anh và em


 


Chỉ còn anh và em


Là của mùa thu cũ


Chợt làm gió heo may


Thổi về xao động  cả:


Lối đi quen bỗng lạ


Cỏ lật theo chiều mây


Đêm về sương ướt má


Hơi lạnh qua bàn tay.


 


Tình ta như hàng cây


Đã quen mùa bão gió


Tình ta như dòng sông


Đã yên ngày thác lũ


 


Thời gian như là gió


Mùa đi theo tháng năm


Tuổi theo mùa đi mãi


Chỉ còn anh và em


 


Chỉ còn anh và em


Cùng tình yêu ở lại


   - Kìa bao người yêu mới


   Đi qua cùng heo may.


 


Tự  Hát


 


Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng


Trái tim em anh đã từng biết đấy


Anh là người coi thường của cải


Nên nếu cần anh bán nó đi ngay


 


Em cũng không mong nó giống mặt trời


Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống


Lại mình anh với đêm dài câm lặng


Mà lòng anh cách với lòng em


 


Em trở về đúng nghĩa trái tim


Biết làm sống những hồng cầu đã chết


Biết lấy lại những gì đã mất


Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin


 


Em trở về đúng nghĩa trái tim em


Biết khao khát những điều anh mơ ước


Biết xúc động qua nhiều nhận thức


Biết yêu anh và biết được anh yêu


 


Mùa thu nay sao bão mưa nhiều


Những cửa sổ con tàu chẳng đóng


Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm


Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh


 


Em lo âu trước xa tắp đường mình


Trái tim đập cồn cào không thể nói


Trái tim đập cồn cào cơn đói


Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn


 


Em trở về đúng nghĩa trái tim em


Là máu thịt, đời thường ai chẳng có


Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa


Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.


 


XQ.

trieuxuan.info