KHÔNG
Không làm khổ chính mình
Không làm khổ người khác
Không làm khổ chúng sinh
Vén dọn mình biến mất
Không cúi trước kẻ mạnh
Không ngoảnh mặt nỗi đau
Không nói lời người khác
Tích chút nhân, mai đi
Không viết điều vô nghĩa
Không sợ tay trắng hơn
Không ngập vó bóng tối
Đãi cát đá, mai về
Không núp bóng người khác
Không lừa dối chính mình
Cúi đầu lòng tịnh niệm
Hoát ngộ cơn mê dài
THƠ TẶNG TTH
Ướt rượi
Mắt lá răm
Nốt ruồi đào hoa
Môi cười rực lửa
Dáng
Thiên thần
Áo vàng
Thắp ước mơ
Xanh
Chiều xuân
Viên mãn
Nụ cười
Phôi pha…
TẶNG HẰNG
Em, khắc khoải
Nỗi buồn im nín
Chong ngày đi
Đơn lẻ một mình
Đêm
Trăng
một cõi
một trời
mênh mông quá
gió cứ về khuấy động phong ba
Hằng
gánh mưa
quẫy ngày đông đi mãi
nhiêu khê mùa, vụn vỡ yêu thương
Thắp
trong tim
lời cầu kinh
tịnh độ
Nở sen hồng
Xanh thắm
Nửa đời sau
Đốt tháng ngày
Mùa trăng vẫn tỏ
Nghiêng xuống đời
Hé nụ tình
bay…
Huế, 25/09/2010
NỮ QUYỀN
Em tranh đấu
Nữ quyền
Hay miêu tả em
Hân hoan
Trần thế
Em…
Đừng ngốc nghếch
Vá trời
Bằng con chữ bùa mê
“Váy ren mỏng
Rời từng ngăn phẩm hạnh” (*)
Nữ quyền
Không phải ngồi
Trên đầu thế kỷ
Nữ quyền
Chính ngăn phẩm hạnh
Dưới người
Để được
Cao hơn
Anh
Mảnh đất cũ
Thừa thẹo cát bụi
Sẽ cho em
Đứng dậy
Làm người...
THIỀN
Tâm động phướn động
Vốn là cuộc sống
Bước vào thiền tông
Tâm phướn bất động
PHÍA KHÔNG TÌM
Càng chạy càng tìm càng mất
Mệt bã người đứng lặng im
Và, thấy một điều rất thật
Điều cần tìm phía không tìm
YÊN
Một ngày một niệm
Cố giữ tịnh yên
Khởi công làm thiện
Rủ sạch ưu phiền
VỀ
Lớn lên bàn tay trơn
Vịn lời dạy Chúa, Phật
Vén dọn mình cho tròn
Trước khi về với đất
LÀNH
Gắng trồng cây lành
Tròn trịa lòng thành
Chung quy hữu báo
Dù chỉ mầm xanh
TÁT
Thời gian sắp cạn
Ngoảnh lại hư không
Chắp tay ta tát
Cạn sạch biển lòng
LINH MIÊU
Mắt hong mùa bão
Chín mộng tình nhân
Môi cười uyên áo
Nanh vuốt ân cần
TÌNH
Ta dang tay với
Một nụ tình xuân
Bão xa ập tới
Cay đắng thật gần
MÊ
Lên đồi chay tịnh
Góp nhặt công phu
Mê chưa chịu tỉnh
Một nét phù du
NỢ
Quãy trăng về chợ
Uống chén rượu mời
Lòng còn nặng nợ
Một ánh mắt rơi
KHAI
Đi trong lòng gió
Hiểu rõ bão tình
Trái tim để ngõ
Khai mở vô minh
NGÚN
Bức ảnh khoả thân Người chụp rất thần Trong tay bọn trẻ Ngún cháy âm thầm
CHÁY
Em thời bùng cháy
Anh rơm đượm vàng
Sau cuộc tro than
Ngún mầm sinh tử
SI
Tôi thắp đuốc đi
Giữa cuộc chia ly
Lửa không sáng nổi
Dạ người cuồng si
CỔ TÍCH
Tìm đâu đường đất Chân trâu soi trời Bùn vương mép nón Bụi vói đọt tơi
VÔ THƯỜNG
Không hương không sắc
Không màu không thật
Một đoá vô thường
Nở từ ngộ giác
PHỤC SINH
Ngôn ngữ tử sinh Cúi nhặt phục sinh Con chữ chết chìm Loé sáng bình minh
ĐÔNG THIỀN
Lạc vào Đông Thiền
Một cõi tịnh yên
Xưa đã vô duyên
Nay xin đảnh lễ
MẸ ỐM
Mẹ về bệnh viện
Cháu chắt về theo
Tuổi già đón tiễn
Nửa mảnh trăng treo
CHA MẤT
Cha thọ tám hai
Không làm phiền ai
Mấy ngày nằm viện
Rũ bụi trần ai
HẠNH PHÚC
Trên mái tóc mẹ già
Vắng bốn mùa mây trắng
Em cười như hoa nắng
Nở dưới giàn bí ngô
MẶT ĐẤT
Mặt đất bao dung
Vô ngôn sinh nở
Nằm ở tận cùng
Cho người hít thở
SÁNG & CHÁY
Đêm cong như một sợi cung Bắn tôi vun vút sang khung cửa ngày Ngu ngơ vốc ngọn lửa Đi miết mải vào đêm sáng và cháy!
MƯA THỜI GIAN
Tóc chín màu thời gian của tuổi
Mắt chớm buồn bịn rịn nhân gian
Em cô giáo – dang vòng tay đợi
Mưa thời gian bàng bạc tóc chiều
THẮP TỊNH ĐỘ
Một mình đối diện với đêm
Được nghe lòng lắng bên thềm thế nhân
Đêm xanh nhen biếc nụ mầm
Ta thắp tịnh độ cho tâm rạng ngời
CHUNG THỦY
Áo rách vai có kim chỉ vá
Rách tấm lòng ai vá được chăng?
Lòng chung thuỷ một đời không ngã
Trĩu cây đời hạnh phúc trăm năm
CHUÔNG
Chùa xưa ngủ dưới thông ngàn
Sương mai tụ cánh hoa vàng điểm trang
Chuông đồng tiểu dộng ngân vang
Con chim sâu nhỏ bàng hoàng đứng im
NHÂN NGHĨA
Nỗi buồn làm chín cả chiều
Niềm vui nhen một chút phiêu diêu ngày
Chỉ lòng nhân nghĩa trao tay
Thế gian quẫy một gánh đầy an vui
VÔ DUYÊN
Em đi tím cả chiều rồi
Chơ vơ anh biết đứng ngồi sao yên
Cúi xin nhặt hết ưu phiền
Dành đan chiếc áo vô duyên cho mình
RỬA MẶT
Chiếc ca đỏ
Chậu nhỏ xinh xinh
Bé cùng với bố
Thức dậy bình minh
KẾ THỪA
Ngoảnh nhìn đời như mộng Được mất bỗng hư không Bao năm tâm vọng đọng Giờ lắng chút sắc không
Ta vốc cạn bóng đêm Để mùa con xanh biếc...
TÌNH CỎ LAU
Em không vây lưới bủa
Để cho người thôi bay
Chỉ chút tình cỏ lau
Lay phay trong chiều rộng
Em không ươm trĩu mộng
Để cho người hoang du
Chỉ chiếc lá vàng thu
Long đong chiều gió ngợp
Đừng như nắng bất chợt
Thoáng vào ngày đông mưa
Hãy mang sắc giao mùa
Tan giữa lòng khát hạ
Mai dẫu vốc tay không
Còn ấm lòng cỏ mọc...
THÔI THÌ
Thôi thì vụng dại đời tôi
mù sương đời vạc phận rời rạc đau
mắt trong đã chớm nhuộm màu
ngày đi quãy nặng gánh sầu rong chơi
Thôi em nhen lửa giữa trời
ngời xanh mắt biếc để mời gọi dông
bây giờ tay trắng tay không
Tay đêm vẫn trống phòng đông tôi về
Thôi thì cứ mải cơn mê
mặc mưa mặc nắng mặc khê vạn điều
tóc xưa bạc chín như chiều
ngày đong đã cạn mùa yêu mất rồi
Thôi thôi mộng vỡ tan đời
mai xanh lòng đất để ngời ngợi hoa
BÃO TƯƠNG TƯ
Đôi mắt đẹp
Khép mở nỗi buồn trong vắt
Chiều tương tư
Cây trút lá phong vàng
Em ngây thơ
Dang tay đón mưa Huế
Trải lòng son
Thắp nỗi chờ mong
Em SAY MY
Nhen nỗi buồn trong vắt
Toả vùng trời
Bảng lảng nụ tình thơm
Đi giữa Huế
Ngỡ đang xa Huế
Nhớ mưa về
Xin chút phôi pha
Em SAY MY
Có rèm my huyền hoặc
Mắt nai tròn
Biêng biếc ngày xuân
Tôi tuổi cạn
Ngày khô như ngói
Đêm độc hành
Xao xác cô đơn
Em SAY MY
Ngọn đèn xanh xa ngất
Tôi chạy hoài
U uất bão tương tư...
TỪ CHỐI
Mang trong đầu
Đi đâu cũng nặng
Nhà văn
Tôi từ chối
Những lời đố kỵ
Hóa đá tâm hồn
Tôi từ chối
Những lời tâng bốc
Làm hỏng nhân cách
Một con người
Chúng ta cày trên cánh đồng chữ
Gieo hạt lành ngan ngát mùa sau.
BUỒN THẬT LÒNG
Con gái biển
nỗi buồn nhen trong mắt
Ướt ngày đi
năm tháng lặng thầm
Em về Huế
mang nỗi sầu viễn xứ
Đính trên mùa
những hạt phù hư
Thời thơ ấu
lăn qua miền khát vọng
Bếp lửa nồng
không ấm bốn mùa đau
Đời Tôn Nữ…
Góc tình lận đận
Vén ngày lên
Rạng rỡ thanh xuân
Buồn như thể
không buồn không thật
Chính là em
ray rứt nỗi niềm
Anh.
Nguồn: Cơn mê của gió. Thơ Nguyễn Nguyên An. NXB Thuận Hóa, 2010. Tác giả gửi www.trieuxuan.info
|