Tản văn
15.10.2011
Nguyễn Quang Hà
Chùm thơ Nguyễn Quang Hà

Đến Gio Hải sau cơn bão số 8


 


Xóm Tân Lợi, Thôn 3, Thôn 4, Thôn 5


đang đêm sóng thần ập vào


418 ngôi nhà bị cuốn đi, mất tích


2.300 người lang thang


đi trên đất cũ làng xưa


chỉ thấy cát và cát


mắt vu vơ không hồn


ván nát thuyền ai đây?


manh lưới nhà ai đây?


gạo cứu trợ không có nồi nấu


áo rách không có kim may


bới đất đồi tìm nước ngọt


cầm hơi qua ngày


nhìn nhau, nhìn trời, nhìn đất


bần thần ngơ ngác đôi tay


tôi nhìn ra biển khơi xa


biển xanh biêng biếc


vẫn sóng bạc đầu


vẫn hải âu bay


như không hề có bão


như không hề có giông


như không hề có sóng thần chi hết cả


bỗng tôi giật mình


nhận ra


mặt biển đêm qua, và, mặt biển bây giờ


rõ ràng bão giông là có thật


biển xanh là có thật


ôi chẳng lẽ lại là có thật


chẳng lẽ lại là của chính đại dương!


                        Gio Hải 26-10-1985


 


Mùa thu ở Huế


Nắng vàng như trái chín


Tôi như đi trong mơ


Mưa bỗng sập bất ngờ


Bay nghiêng trong màu nắng


 


Dòng sông Hương lặng sóng


Lá vàng rơi rụt rè


Hơi đất như sương đục


Mắc trên cây bồ đề


 


Quán rượu nếp bên lề


Giọt tranh rơi tong tả


Nắng mùa thu óng ả


Vẫn vàng khung trời mưa


 


Tôi đứng sững giữa đường


Mắt ngó nhìn ngơ ngác


Áo quần đều sũng nước


Cứ ngỡ còn đang mơ


 


Nhắn ai về thăm Huế


Mùa thu, mang áo mưa.


                        1985


 


Khúc xạ


Tặng Đ.


Những đứa con tôi


Xúm quanh


Chiếc thước khúc xạ bằng pha lê năm cạnh


Chúng ngơ ngác nhìn những tia mặt trời


Bị bẻ gẫy tan từng mảnh


Tung ra bẩy sắc cầu vồng


 


Tia mặt trời hình thẳng


Đường cuộc đời hình cong


Nối tấm lòng với những tấm lòng


Là con đường chân thật


 


Đường chân thật như bị bom băm nát


Khi mắt dùng khúc xạ để nhìn nhau.


                                                1983


NQH


Nguồn: tapchisonghuong.com.vn


 


 

trieuxuan.info