Tản văn
29.04.2013
Nguyễn Phong Việt
Cho một đóa hoa cúc vàng!/ Từ đó những giấc mơ/ Không phải lỗi của hoa hồng vàng/ Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người

Cho một đóa hoa cúc vàng!


 


Cơn gió về ngang cửa với một niềm tin


gặp lại hoa cúc vàng năm trước


câu chuyện về thiên đường vẫn chưa được kể hết


khi có người đi lạc giữa những vì sao


 


Trong một đêm có bao nhiêu triệu giấc chiêm bao


giống nhau trong khoảnh khắc


thấy lại mình từ kí ức


vui mà nghẹn ngào


để cơn gió khỏi thấy lòng nôn nao


 


Hoa cúc vàng không nhớ rõ những vì sao


thiên đường hay cuộc sống


có những mùa dài cứ lẩm nhẩm đọc


- đừng quên!


 


Cơn gió trở về trong đêm gọi tên


tin mình còn may mắn


cuộc viễn du suốt 12 tháng


mà nỗi nhớ vẫn như vừa bắt đầu


 


Tiếng chuông đồng hồ


đánh thức đêm qua mau


cơn gió thổi không ngừng xao xác


mặc những vì sao đã tắt


 


Mà nào đâu biết


hoa cúc vàng đã nở trên khung cửa một ngôi nhà khác!


 


Từ đó những giấc mơ


 


Những yêu thương được gói lại trong một câu nói ngỡ như đùa


- có gì đâu để nhớ?


vào cái ngày một người bỏ đi về phía ngôi nhà với cánh cửa rộng mở…


nơi có một người khác ta!


 


Ngôi nhà ấy từ đó sẽ yên vui hay xót xa


những con người ấy từ đó có đủ đầy hay mất mát


bữa cơm ấy từ đó nhiều tiếng cười hay chỉ nhìn nhau thinh lặng


ta cũng đâu thể làm gì hơn.


 


Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương


bỏ ta đi bằng một tin nhắn


ta mỉm cười và tự nhủ lòng thanh thản


ta khép tay và thành tâm cho một lời chúc phúc


ta cảm ơn một quãng đời đã gặp nhau đúng lúc


rồi chấp nhận như cơn gió bay…


 


Người trở về và biết phải quên đã có với ta những giấc mơ này


nằm bên nhau mà vẫn thương từng hơi thở


chạm môi nhau mà vẫn muốn gần hơn nữa


ngồi bên nhau mà vẫn thèm nhiều thêm một chổ dựa


giống những cuộc đời vĩnh viễn cô đơn


 


Người trở về và vun vén cùng một người khác niềm tin


đây là lần sau cuối người được quyền chọn lựa


dốc hết lòng mình ra để cho hết những nặng nợ


gom góp mỗi sẻ chia thành nhung nhớ


và đắp lên đời nhau


 


Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương


thôi nhìn lại phía sau


ta mang ý nghĩ của một người đi lạc


chỉ muốn trở về nhà ôm lấy những gối chăn quen thuộc


ngủ một giấc từ bình mình của ngày hôm qua đến bình minh của ngày mai


rồi tự mình đánh thức…


như chưa hề tồn tại bình minh của ngày hôm nay!


 


Có người sẽ quên hết tình yêu chỉ giữ lại đau khổ trong giây phút này


có người lặng im dù trái tim muốn một lần lên tiếng


có người nghĩ ra cách bỏ chạy đi để mệt nhoài đến kiệt sức


có người chẳng còn bận tâm người mình từng hết lòng yêu thương sống một cuộc đời với người khác…


Để từ đó những giấc mơ…


càng lúc càng vắng đi những người biết đợi chờ.


 


Không phải lỗi của hoa hồng vàng


 


Một ngày tình yêu gõ cửa


của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở suốt bốn mùa đón gió


người con gái cười xinh


bình yên.


 


Nhưng cuộc đời luôn có những lý lẽ riêng


sáng nắng, chiều mưa, và đêm về trong bão


hoa hồng vàng thay những cánh hoa đầu tiên dần héo


người con gái cười quên


buồn tênh.


 


Có những ngày thời gian ngưng đọng trong một giấc chiêm bao


hoa hồng vàng chết lặng...


tiếng chim hót ngoài kia cũng hóa thành từng giọt nước mắt


người con gái cười ngẩn ngơ


bơ vơ.


 


Chẳng có ai hiểu hết nỗi đau của sự đợi chờ


không có ai tin tình yêu lại mang đến niềm tuyệt vọng


hoa hồng vàng bỏ rơi mình phía bên kia đời sống...


người con gái cười thiết tha


xót xa.


 


Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhà


thì hoa hồng vàng vẫn vàng tươi như từng có năm tháng...


thì người con gái cứ vô tư mà vui sống...


thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ thoáng xao động...


thì tiếng cười vẫn trong veo dù có lẫn nước mắt


hồn nhiên.


 


Rồi đôi lần trốn chạy khỏi ngôi nhà đã không còn bình yên


quặn lòng nhìn đến bao lần những tình nhân về qua phố


hoa hồng vàng rũ mình chào mùa gió


người con gái cười mịt mờ


xác xơ.


 


Và cuộc ra đi khi nắng chưa về trên thềm nhà


hoa hồng vàng ở lại...


tình yêu ở lại...


người con gái cười nói


ơ hờ.


 


Để thời gian đi hết bốn mùa


ngày người con gái trở lại...


hoa hồng vàng nơi ngôi nhà bỗng một sớm mai thức dậy


người con gái cười quen


cô đơn.


 


Những trang nhật kí được viết ra nhiều hơn


có buồn vui, có ray rứt...


hoa hồng vàng rũ những hạt sương và nhìn thấy nắng


người con gái cười khúc khích


bình yên?


 


Một ngày tình yêu lại gõ cửa


của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở đã nhiều tháng năm


người con gái cười nghi ngại


chờ đợi.


 


Nào phải đâu hoa hồng vàng có lỗi


Nào phải đâu tình yêu làm trái tim con người đau nhói


Nào phải đâu những thiên thần bỏ mặc ngày người con gái tuyệt vọng trong mệt mỏi


Nào phải đâu cuộc đời


Nào phải đâu gian dối...


Nào phải đâu tất cả những điều đó


ngày người con gái biết yêu trở lại!


 


 


Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người


 


Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời


nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?


 


Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui


trong quãng đời quá nhiều mưa gió


nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể


chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia


 


Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa


có một cái tựa vai nhau rất khẽ


có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa


có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ - Nhớ…


có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày…


 


Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay


ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió


khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ


thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!


 


Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu


nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập


nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống


nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng


để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người…


 


nhưng không phải tiếng cười nào cũng là biểu tượng của niềm vui


khi ta biết trong lòng người đau đớn


có những lằn ranh mà người không được phép vượt


mặc ta hứa ngàn lần sẽ đứng đợi phía bên kia!


 


Ta đã giang tay, đã quì gối, đã thét gào với nắng mưa…


người đã chắp tay, đã nằm xuống, đã khóc cạn khô với nước mắt…


dù biết trước những phút giây đóng dấu bởi số phận


mà không ai trong chúng ta muốn lặng im…


 


Người đã sống quãng đời ấy như một cánh chim


còn ta sống quãng đời ấy như một cơn gió


không có giới hạn nào trong bầu trời chúng ta cùng nhau thở


sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười…


 


Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời


nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?


 


NPV.


 


 


 

trieuxuan.info