Nhà văn Triệu Xuân: Bốn chục năm đã trôi qua, kể từ cái đêm khủng khiếp 18-12-1972, khi máy bay B52 của Mỹ trải thảm bom xuống đầu cầu Long Biên, Phú Thụy, Gia Lâm; giết hại hàng chục người trong đó có cả 5 người trong gia đình của chú ruột tôi: Thím tôi và 4 đứa em. Chú tôi – Đại tá Triệu Xuân Lan, lúc ấy là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 280, thuộc Sư đoàn 367, Phòng không Không quân, Đơn vị Anh hùng - đang chiến đấu ở Quảng Trị. Ngay hôm sau, năm người gồm Bác ruột Triệu Thiểm, Bố tôi, Triệu Quang Điện, Chú ruột Triệu Xuân Ngọc, chú rể Phạm Thanh, chú rể Đoàn Đình Thân đã bất chấp bom Mỹ, đào bới tìm kiếm suốt bốn ngày đêm mới thấy thi thể của thím Lê Thị Sự và các em tôi. Mai táng xong, đêm ngày 24-12-1971, B52 Mỹ lại đánh vào nghĩa trang, làm tan nát tất cả, máu xương trộn bùn, không còn phân biệt được thi thể từng người... . Khi chú tôi từ chiến trường Quảng Trị về viếng mộ vợ và bốn con, chú tôi khóc ròng mấy ngày đêm, răng cắn chặt, môi mím chặt mà tịnh không một giọt nước mắt!
Ngày 18-12-1992, kỷ niệm 20 năm ngày Giỗ của thím Sự và bốn em tôi, tôi đã viết bài bút ký in trên báo Sài Gòn Giải phóng, kể lại chi tiết việc này. Bố tôi bảo: Anh nên tránh nói đến nỗi đau to lớn ấy! Bố tôi sợ chú tôi không chịu nổi! Nay, đại tá Triệu Xuân Lan đã gần chín mươi tuổi, vết thương lòng tưởng như đã phần nào nguôi ngoai... Thế nhưng, hàng năm, cứ dịp kỷ niệm 12 ngày đêm B52 hủy diệt Hà Nội, chú tôi lại kiệt sức, phải vô bệnh viện. Tôi vừa được tin chú tôi đang nằm ở phòng cấp cứu Quân y viện 103.
Ngày 22-12-2012, www.trieuxuan.info đã post hai bài của Đoàn Hoài Trung từ vanvn.net. Hôm nay, nhận được tin chú ruột tôi đang phải cấp cứu, www.trieuxuan.info post lại toàn văn tác phẩm Thắng B52 trên bầu trời Hà Nội, mà tác giả Đoàn Hoài Trung, người bạn thân, người em của tôi đã gửi tới.
www.trieuxuan.info