tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Truyện ngắn
16.12.2009
Tư liệu
Giữa vòng tử sinh

Hắn đếm từng chén cháo đậu xanh trên chiếc bàn, lẩm nhẩm "1, 2,… 16, 17 và 18". Rồi lại đếm từng miếng đường đen cắt theo hình tam giác đặt trên dĩa, nhưng lạ thay sáng nay có đến 20 miếng. Thằng khùng xoa tay mỉm cười thỏa mãn.


Không gian vắng người, từ o Cam nấu bếp đến ông bác sĩ, cô y tá, chị hộ lý đều chưa đến… Căn bếp tối sầm không đèn lạnh lẽo. Không ăn cháo, chỉ lấy cục đường ngồi nơi cửa ra vào, hắn thơ thẩn nhìn mưa ngoài sân, mỉm cười đắc ý:


- Hôm nay thừa đường mình sẽ mang cho cô Thu hai cục, chắc cô cảm động lắm.


Mưa vẫn mưa không dứt, mưa rào phủ trùm xuống như lớp màng trắng xám xịt. Tiếng mưa nặng hạt trên mái tôn, khúc nhạc giận dữ kéo dài từ đêm khuya đến giờ, xóa mờ hai dãy nhà ngói đối diện, có chấn song nhốt kín những con người không bình thường, xa lạ với đời nơi đây. Hàng tre sau bức tường cao hoang phế cuối sân, uốn mình lên xuống theo cơn gió thổi, nghe tiếng cọ xát kẽo kẹt than vãn sầu muộn của ngày ngắn đêm dài. Lá bay rụng kín một góc sân.


Nhai, nuốt hết luôn cục đường đen, ngón tay ốm kéo theo cọng rơm vàng khỏi miệng, nhìn cọng rơm, thằng khùng đong đưa qua lại trước con mắt sâu hóm, để trước mũi ngửi một hồi, rồi ném nơi chân tường có đàn kiến đua chạy trốn lên mái cao. Hắn lại nhớ đến cô Thu phòng số 5, cái cô mặt trắng dễ thương hắn thầm yêu trộm nhớ mấy tháng nay. Hắn bấm ngón tay rồi tính nhẩm số 5 là vận con số gì.


- Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Số 5 Sinh, là đại tốt.


Hắn cười to, hai cánh tay đắc thắng hứng mưa rơi, miệng lầm bầm cầu trời cho nắng lên. Nắng nóng, cô Thu sẽ đi tắm nơi căn phòng tập thể cuối hành lang, nơi hắn biết chỗ nhìn lén qua khung cửa sổ lúc chiều tà. Cái thân hình trắng lõa lồ chập choạng ghi đậm trong cái đầu bề bộn của hắn, trong giấc mơ hoang tưởng mỗi đêm, chảy rơi những giọt nước sáng như kim cương trên lớp da trắng con gái thân thương, rồi hắn lẩm bẩm:


- Giờ này có lẽ Thu đói bụng trông mình, phải đi tìm anh Sinh để mở khóa.


Bước lại nhìn ổ khóa to tròn bằng nắm tay người ướt đẫm vì cơn mưa, cái vòng khóa chặt chia cắt họ, những con người xa lạ với thế giới bên ngoài, vòng thân quen với hắn, với anh Sinh mở tung ra, cho họ thở nhiều hơn, cho họ chạy vòng vòng quanh trong sân có bốn bức tường cao vời vợi vây chặt.


Hắn chạy nhanh qua sân về phía trước cổng ra vào. Căn phòng bảo vệ bị khóa kín bằng ổ khóa tròn bên ngoài, thằng khùng gọi lớn "Anh Sinh, anh Sinh!". Không tiếng trả lời, có thể anh đi uống cà phê.


Len ra khỏi cánh cửa sắt không người coi ngó, hắn bước ra đường nhựa có vài người qua lại trong cơn mưa dịu lại. Ngoài sông, nước vàng đục dâng cao che hết cái bến nước. Sóng vỗ về liếm tới mép con đường, muốn tràn qua bãi cỏ xanh, đổ ào ào xuống cái cống bên đường, lan cao gần tới thân cây mù u choàng ngang mình soi bóng xuống dòng sông, cây che mát bến bên sông. Hắn vỗ tay mừng rỡ nhìn con nước lớn, con nước lên cao cho thằng khùng phiêu du tung tăng giữa những hè phố lắm người qua lại. Đám bèo lớn to bằng chiếc giường trôi nhanh ngoài xa. Trời mây xám mù mịt che kín rặng núi bên kia sông.


Đi về hướng nước chảy, hướng về phía chợ có quán cà phê, hắn lắc lư mái tóc dài, đôi mắt thập thò len lén tìm kiếm, miệng huýt sáo, rồi vỗ tay, nhảy tung tăng qua vũng nước nhầy nhụa như con rối điên lông bông trên đường. Chợ sáng nay kỳ lạ, ít bóng người khác mọi hôm. Quán cà phê vắng người. Hàng quán im lìm tìm giấc ngủ. Sóng nước hình như cũng men theo người vào lối chợ. Hắn đi qua lại, rồi tiến về cuối chợ, chợt có tiếng gọi: "Cư, Cư vào đây". Bà Quýt bán bún vừa vẫy tay gọi. Thằng khùng men tới gánh bún đặt trên nền cao, nghe giọng hỏi tiếp:


- Mày đi đâu vậy?


- Dạ con đi kiếm anh Sinh lấy chìa khóa mở cửa.


- Mày ngồi xuống đây ăn bún.


- Dạ! Con không có tiền.


Bà Quýt hấp tấp làm tô bún, nói nhanh: "Sáng nay bà ế khách, tao cho mày ăn không tính tiền”. Ngồi xuống hắn xoa tay sung sướng, một ngày may mắn. Miếng thịt thơm ngon, khói bốc ra trong buổi sáng gió rét, dĩa rau xanh xanh như mái tóc cô Thu, thằng khùng ăn hết tô bún, thở phào khoái khẩu:


- Bún ngon quá. Bà cho con thêm chén trà xanh.- Thằng khùng, cũng biết đòi hỏi nhiều thứ.


Nhấp miếng trà, bên ngoài con nước vàng đang nhô dần, leo lên đường nhựa, men tới mép nhà, men tới bậc thang quán bún. Chiếc xe chạy ngang hất tung nước vào hiên nhà, hất tung bọt nước vào mặt hắn, thêm tiếng quát của bà Quýt:


- Khùng! Mày dọn dùm bà mấy chiếc bàn ghế. Tao về nhà sớm.


Khi thằng khùng rời quán, gánh bún đã được để trên chiếc bàn cao. Không tìm thấy anh Sinh, hắn lội bì bõm trong dòng nước qua khỏi đầu gối giữa chục người vội vã qua lại. Lội ngược nước về phía cái Viện hắn đang sống. Hắn thầm nhủ: "Mình cũng có số đỏ nên được làm tổ trưởng, ăn no ngủ kỹ, lâu lâu có dịp đi dạo phố nhìn thiên hạ. Khổ mấy thằng bạn bị nhốt kỹ. Tội nghiệp cô Thu phòng số 5, chắc giờ này đói bụng".


Thằng khùng vẫn cố sức lội nhanh, chống con nước đổ. Chiếc quần dài, giờ đến cái áo len đỏ cũng thấm ướt, mực nước cao lên tới rốn. Hắn cố bước, thấy được cái cổng Viện lú dần trong con nước dâng, xô đẩy thân người thằng khùng lắc lư. Ráng sức hắn lê bước chập choạng tới được trước cổng, hét lớn: "Anh Sinh, anh Sinh… cứu em".


Không tiếng vọng lại. Bỗng dưng hắn sụp xuống sâu, có lẽ cái cống rãnh lộ thiên bắt ngang phía trước, đầu thằng khùng chìm xuống nước có thêm luồng nước chảy xối xả tràn từ bến cây Sung ào vào, đưa hắn lặn ngụp trong con nước xoáy giận dữ.


Con nước phủ vây cuốn trôi thằng khùng về lối cũ sáng nay, ngang qua chợ, qua quán bún bò bà Quýt, quán cà phê... Hắn gồng người, bơi chống lại con nước, chụp níu bám bức tường trường học gần chợ. Bức tường đổ nhào xuống cùng với lũ, đưa nó trôi đi. Hắn chụp được một thanh gỗ đen tròn. Níu bám vào, ngước mắt biết mình đang trôi trên con đường nhựa, ngang qua tu viện, thấy rõ thánh giá trên cao mái ngói đỏ, thêm mái tranh rã mục bị cuốn trôi theo mình.


Nhiều người bị trôi giạt như nó, trong tiếng la tuyệt vọng tan rã trong cơn mưa nặng hạt, trong tiếng gầm sóng nước chết người, trong hỗn loạn một thời… rồi hắn thấy mình may mắn lần nữa giữa con sóng lũ có thanh gỗ bầu bạn.


Thằng khùng lắc lư chao đảo cuộn tròn theo con nước, trôi qua phố thị nhốn nháo giờ lặng im, xa xa có mấy chiếc thuyền con nhấp nhô lên xuống. Thanh gỗ va mạnh vào vật cản cứng, cái chân cầu đen trên đầu hắn, níu lại vào giữa đám rong rêu rác bẩn, may là hắn lội khá nên không đến nỗi nào. Hắn muốn bơi đến chân cầu, tìm đường leo lên nhưng bị cản bởi con nước đùng đùng nổi giận không nguôi, hắn thấy mái tường trắng ngôi nhà người bạn quen dưới chân cầu gãy đổ. Bến thuyền đông đúc ngày nào giờ vắng đò, vắng bóng. Vài chục đầu người lúc nhúc trên thành cầu, cánh tay nào đang chỉ về phía hắn khi cơn mưa dịu lại. Nhưng - hình như vô vọng - nghe được tiếng thét người con gái vọng xuống - thằng khùng hoảng hốt như giọng thét đớn đau cô Thu.


Hắn kẹp đôi chân chặt vào thanh gỗ, đôi tay tháo chiếc quần dài, ráng sức cột thân người hắn vào thanh gỗ. Mọi việc xong hắn gật đầu đắc ý. Hắn giơ tay khỏi mặt nước đưa qua lại, bỗng dưng tiếng gầm thét cuồng nộ cơn sóng lớn, ào tới cuốn hắn khỏi chân cầu, khỏi cái đám rong rêu bám kín dày đặc. Hai tay vòng kín thanh gỗ theo con sông đào giữa hai phố lớn, giữa kinh hãi của hàng cây nằm rạp xuống bên sông, giữa cơn thịnh nộ của cơn hồng thủy.


Bây giờ thằng khùng trôi tới ngã ba sông cái, cái ngã ba đường quen thuộc. Ráng sức nhoi cái đầu cao lên khỏi mặt nước, đôi mắt nhòe nhìn vùng đất bên kia sông nơi sinh và nuôi hắn lớn dậy. Thấy rõ đám người tuyệt vọng đang ngồi chênh vênh trên mái ngói cao cổ kính, một thời nổi trôi giữa biển nước mù mưa cạnh tàng cây bồ đề, bóng người trên chiếc cống cong bắc ngang con sông thẳng… Kiệt sức, hắn không còn sức để hét trong bầu trời u ám mịt mờ.


Phút giây đó, nước mạnh cuốn phăng đẩy đưa hắn vào đám tre đầy gai nhọn mọc kín hai bên bờ. Thanh gỗ và hắn chui sâu vào lòng đám bùi nhùi đó, gai nhọn đâm sâu vào xương thịt, nhăn mặt đau đớn. Chút máu đỏ rò rỉ trong hư không biển lũ. Mệt lả đuối sức, thằng khùng ngất lịm giữa mênh mang trời đất xám.


Có tiếng gầm của trời, tiếng sét đua nhau đuổi chạy trên cao. Lằn sáng xanh xé toác trời đen chiếu vào mắt hắn. Đôi mắt hé mở, biết mình còn nổi lềnh bềnh, lùng bùng chui rúc giữa bụi tre già ven sông. Trời tạnh mưa có cơn gió nhẹ. Hắn rùng mình lạnh cóng may có chiếc quần dài níu hắn vào thân cây. Có vật nhọn hình như đâm vào thân hắn. Xác con trâu đen chết nổi bám theo thằng khùng. Thanh gỗ dìu hắn qua lại giữa xác gà xác vịt… Dù sao hắn đang an toàn trong đám gai nhọn quanh đây giữa biển nước mênh mang hãi hùng, nổi cao gần tới đọt tre, nhấp nhô với sóng cuộn. Giờ thấy bụng đói cồn cào, thèm nhớ mùi bún bà Quýt cho hắn ăn hôm nào. Mơ hồ nhớ về cô Thu, thầm nghĩ "Ôi em thương! Mòn mỏi đợi mình đem cháo vào".


Cơn mưa nặng hạt tuôn trào sau tiếng sét, tia chớp rực sáng phía xa. Có bóng người trôi ngoài sông, có mái nhà tranh cuốn nhanh vụt qua ngoài bụi tre, có thân cây lớn va mạnh vào bụi gai nhọn hắn đang ẩn mình. Tiếng gầm của sấm động trên cao, tiếng hờn căm của gió bão, tiếng đổ của bờ, bụi tre gục mạnh xuống trôi vào con nước. Xác trâu đen húc mạnh vào thân người thoi thóp bên thanh gỗ làm thằng khùng một lần nữa chìm vào trong cơn mê cuồng, lao nhanh cùng con nước về bãi nước vàng bạt ngàn vời vợi ngoài tít xa.


Mở mắt nhìn đời thêm lần nữa. Nhiều người bao vây kín thằng khùng. Tiếng niệm Phật văng vẳng đâu đó, tiếng kêu than thấu trời xanh… Người ta đang hâm nóng cho thằng khùng quay lại với đời, giữa ngọn đèn dầu hiu hắt trong đêm tối mịt mờ. Họ đã vất vả vớt hắn giữa sóng nước dập dồn, lạc lối giữa bụi tre không chịu trôi ra biển mà cứ dính chặt với rặng dương liễu cạnh đình làng. May thằng khùng còn thoi thóp thở giữa đám xác súc vật bốc mùi. Hôm đó, thằng khùng được đưa quay về chốn cũ, nơi cánh cửa hắn chưa kịp ghé vào, nơi dòng nước cuốn trôi đi cách đây bốn hôm.


Sân Viện giờ đây có lớp sình bám quá đầu gối người, mùi thối rữa của xác cây, xác súc vật, xác người hòa lẫn trong không gian tê tái chết người. Bóng tối vẫn chụp xuống một vùng đất, dù sao người ta cũng phá được ổ khóa tròn khóa chặt lồng sắt. Người ta kéo ra ngoài đếm đủ 17 xác người sình thối bao phủ lớp bùn vàng ệch. Những xác người được mắc lại nhờ cái trần nhà chắc chắn bền vững phía trên… Đôi chân quỳ xuống, bàn tay run rẩy, thằng khùng châm ngọn đèn dầu leo lét, đốt ba cây nhang giữa đám xác người trên gạch rêu, rồi khấn thầm: "Chút ánh sáng này, sẽ soi rõ đường cho các người bước đi trong thế giới bên kia".


Nắng sáng, nắng lên cao, nắng đổ từ bên sông chiếu lại làm ửng sáng lớp lông vàng con mèo ốm đói, chậm bước rầu đời trên bến sông kiếm mồi, chiếu rõ thằng khùng ngồi dưới bến nước vàng đục. Hắn đăm đăm xếp mấy viên sỏi bạc trắng, miệng lầm thầm đếm: 1,… 4, 5… 16, 17. Từng viên sỏi trắng ném xuống dòng sông từ bàn tay gầy ốm. Âm vang ngắn ngủi dội lại rồi tắt lịm, âm hưởng dìm xuống đáy sông sâu, để lại những vòng tròn lan dần mọi hướng biến mất trong dương thế. Vòng tròn lấp loáng dưới nắng mai tiếp nối nhau, nghe được tiếng hắn đếm "năm… sáu". Bàn tay vẫy chào, gào lớn "…Tử, vòng Sinh, vòng Tử, vòng …". Rác, rong rêu bám đầy trên thân cây mù u bổ ngang mặt nước, thả dài như những rễ cây si rung động theo gió, lấp láy muốn in dấu xuống vòng Sinh Tử như lời ly biệt. Người ta nghe được tiếng la đau đớn từ dưới bến nước vang động đến bên kia ngọn núi…


Bên kia sông, im hơi lặng tiếng, có dãy núi, có vùng đất cao soi bóng hững hờ, bóng núi trườn mình đến vòng Tử Sinh. Đất cao dành cho nghĩa trang, bóng ma trú ngụ, chỗ ru hồn cho xác người an bình về với lòng đất… Thật là lạ, cả mấy trăm năm rồi, người chết ưu tiên được ở trên cao, người sống bị đọa đày xuống vùng thấp, để nước dễ cuốn trôi đi, trôi giữa dòng sinh tử!


Dương Đình Hùng


Nguồn: Truyện ngắn trên trang web VNSCL (tập 1). Triệu Xuân, Trương Thụy Sinh tuyển chọn. NXB Văn học, 12-2005.


www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Người tù - Hà Thúc Sinh 09.03.2020
Mẹ đất - Hà Thúc Sinh 09.03.2020
Những linh hồn chồng chéo - Hà Thúc Sinh 06.03.2020
Chị Ngát - Hà Thúc Sinh 04.03.2020
Bí mật ở thềm đá - Hà Thúc Sinh 04.03.2020
Bí mật cuốn gia phả - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Dại miệng - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Người sông nước - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Tiếng kèn lá trên đỉnh Mã Pì Lèng - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Khu rừng Chim Công - Bùi Nguyên Khiết 17.02.2020
xem thêm »