tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Truyện ngắn
19.10.2008
Nguyên Hùng
Giang hồ lục tỉnh (1)

Đơn Hùng Tín


tướng cướp vùng Bảy Núi


 


Hàng năm cứ đến vía Bà Chúa Xứ - 24 tháng 4 âm lịch- dân vùng đồng bằng sông Cửu Long kéo nhau về cúng Bà và vay tiền để làm ăn. Suốt tháng tư đó, xe cộ chạy dập dìu từ thị xã Châu Đốc lên núi Sam như mắc cửi. Con đường tráng nhựa trước miếu Bà từ Núi Sam tới lăng Thoại Ngọc Hầu lúc nào cũng mờ cát bụi. Nhân những ngày lễ hội tưng bừng này, xin kể chuyện tướng cướp lừng danh trong vùng: Đơn Hùng Tín.


Đơn Hùng Tín, tướng cướp hào hùng


Tướng cướp có nhiều giai thoại nhất ở miền Tây Nam Bộ chắc chắn phải là Đơn Hùng Tín. Hãy nghe nhạc sĩ Đắc Nhẫn trước Cách mạng Tháng Tám là thầy giáo ở Ô Môn kể vài chuyện về Đơn Hùng Tín.


Nhà thầy Cai (Cai tổng) đang rộn rịp khách khứa, toàn là dân có máu mặt trong tổng. Ghe hầu đậu đặc dưới bến. Hôm ấy là ngày thầy Cai làm lễ thành hôn cho con. Mấy ông trong Ban hội tề các làng đều tới chung vui với gia đình vị đứng đầu tổng. Đây cũng là dịp cho mấy bà khoe của: ai cũng đeo vòng vàng đầy cổ tay.


Hai bên thông gia làm lễ lên đèn xong rồi, khách khứa bắt đầu nhập tiệc. Bỗng dưới bến có tiếng máy hát vọng lên lảnh lót: “Con ơi, tháng chạp tới đây là ngày con được ghi vào sổ nhân duyên, trên cung đàn nhấn phím tơ loan đàn bản cầm sắt cho duyên hai con bền chắc... " Giọng truyền cảm của cô Tư Sạn còn lạ gì bà con mê vọng cổ khắp Nam Kỳ Lục tỉnh. Trên nhà mọi người chăm chú lắng nghe. Thầy Cai bước ra hàng ba nhìn xuống bến và nói to lên:


- Có khách quý ở xa tới trễ. Bà con mình chờ một chút.


Dưới sông, một chiếc ghe hầu cập bến. Một vị khách đóng áo dài ung dung bước lên. Ông tươi cười chào hỏi gia chủ. Nhưng thầy Cai nhìn khách lạ ông mới gặp lần đầu. Khách tự giới thiệu: “Tôi là hương hào làng... Hay tin thầy Cai cưới dâu cho con, tôi tới chia vui". Đúng lúc đó tên trạo khệ nệ bưng một mâm phủ vải đỏ lên nhà. Khách lạ mở khăn nhiễu điều nói: “Xin thầy Cai nhận cặp rượu sâm banh với hai gói trà Ô Long Kỳ Chưởng gọi là chút quà mọn.


Thầy Cai nở nụ cười thật tươi đón nhận quà của khách lạ. Sâm banh là rượu đắt tiền, chỉ có tây đầm và dân sang mới dám dùng. Cho nên một phút trước, khách còn là kẻ lạ, nhưng bây giờ thì kể như quen.


- Mời anh hương hào vô ngồi chung bàn với tôi.


Rượu được vài tuần, thầy Cai và thông gia đưa chàng rể và cô dâu chào bà con hai họ và thân bằng quyến thuộc. Từng bàn một nâng ly chúc mừng "loan phụng hoà minh, sắt cầm hảo hiệp" hoặc nôm na hơn là " trăm năm hạnh phúc", rồi thì khách quý tặng bao thư giúp vốn cho cặp vợ chồng trẻ "ra riêng".


Đúng vào lúc đó khách lạ mới hiện nguyên hình là "tướng núi": Đơn Hùng Tín. Trước họng súng, tất cả các bà đều riu ríu lột hết vòng vàng, cà rá bỏ vô chiếc khay mà tên trạo chìa ra từng bàn một. Xong rồi tên trạo bưng khay “chiến lợi phẩm" tuốt xuống ghe hầu. Đơn Hùng Tín ung dung từ biệt hai họ và thực khách. Tên trạo nhổ sào chống ghe hầu ra giữa dòng. Từ trong mui ghe tiếng cô Tư Sạn lại lảnh lót cất lên từ đầu: “Con ơi, tháng chạp tới đây là ngày tên con được ghi vào sổ nhân duyên...".


Thầy Cai mất của đau lắm, nhưng biết làm sao! Đơn Hùng Tín có súng lại giỏi võ, biết gồng Trà Kha, chưa kể bùa chú học tận Thất Sơn, Tà Lơn. Có người lên Núi Cấm, thấy hai câu đối khắc trên vách đá mà thiên hạ cho là do Đơn Hùng Tín làm ra. Đó là:


"Trước ba quân thêm rạng chí tang bồng,


Sau Bảy Núi chẳng nao lòng tuấn kiệt".


Người ta đồn Đơn Hùng Tín là dân Ba Sao, Cao Lãnh, lên Thất Sơn rồi qua Tà Lơn bên kia biên giới Việt- Miên học võ và bùa. Mỗi sáng sớm phải chạy thắp nhang cả trăm cái am trên sườn núi. Chỉ có một cây nhang mồi lửa nên bắt buộc phải chạy thật nhanh mới thắp nhang giáp một trăm cái am trước khi cây nhang mồi lửa tàn. Nhờ vậy mà Đơn Hùng Tín chẳng những chạy nhanh mà còn có tài trèo leo chuyền từ nhánh cây này sang nhánh cây khác để khỏi đi vòng qua các suối. Sau màn đốt nhang một trăm am đến màn ngâm mình dưới suối trong khi luyện mắt: Ngó mặt trời ban mai cho đến khi nắng gắt. Nhờ vậy mà cặp mắt sáng như sao và có thể lặn hụp dưới sông cả ngày không thấm lạnh.


Thầy Cai chỉ biết báo cáo lên quận, tỉnh nhờ Tây truy bắt tướng cướp lợi hại thường giả hương chức hội tề dự các đám tiệc để vơ vét vòng vàng dân có máu mặt. Nhưng đơn thưa gởi tới tay cò bót thì Đơn Hùng Tín dã cao bay xa chạy như một cánh chim trời. Lúc Tây tà giăng lưới hai bên bờ sông Hậu thì Đơn Hùng Tín đang thênh thang trên Biển Hồ Tonlé Sap. Nơi đây có nhóm người Việt làm nghề cá mắm. Đơn Hùng Tín chận một thuyền câu dọ hỏi tình hình. Gia đình chủ thuyền tâm tình đang tính cưới vợ cho con nhưng làm ăn không khá nên chưa lo nổi. Vì vậy mà không được vui. Thấy rõ vợ chồng chủ thuyền chân thật, Đơn Hùng Tín cười nói: “Ở hiền thì gặp lành". Sách có chữ "hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân". Thế nào hai vợ chồng già cũng có chút đỉnh để cưới dâu".


Hai vợ chồng già tưởng ông khách đêm qua nói "đẩy đưa" an ủi mình, nhưng sáng hôm sau thấy một đôi xuyến gói trong một khăn tay nhét dưới mí chiếu mà đêm qua khách ngồi nhậu khô tra. Về sau mới biết nhà mạnh thường quân kín đáo kia chính là tướng cướp hào hùng. Đem so với đám Lương Sơn Bạc của Tống Giang, Triệu Cái thì rõ ràng là "mỗi bên một vẻ, mười phân vẹn mười".


Chuyện Đơn Hùng Tín còn nhiều, xin kể về cái chết của tướng cướp lừng danh do nhà sưu khảo lão thành Vương Hồng Sển thuật lại:


"Năm đó tôi đổi về làm việc tại Mỹ Tho. Có tin giật gân là Đơn Hùng Tín bị lính bao vây bắn chết ở một chợ nhỏ. Chiếc ghe lườn của ông bị nhà chức trách tịch thu sau khi cho chôn xác kẻ vô thừa nhận. Sau đó nhà nước quyết định bán đấu giá chiếc ghe này để sung vô công quỹ. Tôi có nhiệm vụ đảm trách bán đấu giá chiếc ghe này. Tất nhiên là tôi xuống ghe, đi từ mũi tới lái để ước lượng giá trị của nó. Chuyện xảy ra quá lâu, tôi không còn nhớ rõ giá bán được bao nhiêu, chỉ biết là bán "rất được giá". Là một công chức, tôi rất hài lòng đã đem về cho công quỹ một số tiền lớn. Nhưng thời gian sau tôi mới biết mình bán hớ. Vì sao? Họ Vương cười bí hiểm vài giây trước khi "bật mí".


"Theo nguồn tin đáng tin cậy thì người đấu gía có biết bí mật của chiếc ghe nên mới quyết tâm đấu giá cao: Đơn Hùng Tín đã giấu vàng lá trong ghe. Giấu ở đâu thì tôi không biết. Chuyện tìm ra vàng lá phải là dân chuyên môn như các cha hải quan tại nơi hành sự".


Đơn Hùng Tín sanh bất phùng thời. Thời của ông là thời thực dân ngự trị đất nước mình. Không chấp nhận kiếp nô lệ, ông noi gương Từ Hải là chuyện tất nhiên. Nếu ra đời vào cao trào tinh thần quốc gia dân tộc thì biết đâu trong đội ngũ những tướng lãnh tài ba xuất thân từ giang hồ hảo hớn như Ba Dương, Tám Mạnh, Mười Trí lại không có bậc đàn anh Đơn Hùng Tín!


Nguồn: Giang hồ lục tỉnh. NXB Văn học, 2002.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Người tù - Hà Thúc Sinh 09.03.2020
Mẹ đất - Hà Thúc Sinh 09.03.2020
Những linh hồn chồng chéo - Hà Thúc Sinh 06.03.2020
Chị Ngát - Hà Thúc Sinh 04.03.2020
Bí mật ở thềm đá - Hà Thúc Sinh 04.03.2020
Bí mật cuốn gia phả - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Dại miệng - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Người sông nước - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Tiếng kèn lá trên đỉnh Mã Pì Lèng - Vũ Xuân Tửu 25.02.2020
Khu rừng Chim Công - Bùi Nguyên Khiết 17.02.2020
xem thêm »