Khởi Đầu Một Kiếp
1. như que diêm trước sau gì cũng một lần bật sáng cũng một lần anh thắp rực đời em cũng một lần bàn tay buồn bã đó bưng mặt mình kín suốt một tương lai
thôi những sợi tóc kia dớm đằm cơn cảm xúc thôi những giọt lệ kia bàng hoàng vuông trán tối
hãy ngủ thôi hãy ngủ mau ngoan tình yêu là căn phần định mệnh dành riêng cho đôi ta một khắc nào sẽ chết
như mỗi ngày trong thân có một kẻ mới tới có một kẻ ra đi đến cõi nào bí mật
sự sống chỉ bắt đầu trong tận cùng tuyệt vọng
2. như nỗi nhục nhã hằng hằng một đời chúng ta gánh chịu một đời ta quấn với chính thân ta em cứ khóc, cứ than van, cứ trách móc, cứ muộn phiền cứ tủi hổ, cứ ăn năn, cứ ngậm ngùi ảo não cứ cưng dưỡng ý nghĩ một ngày kia anh phản bội một ngày kia anh sẽ hết yêu em một ngày kia anh sẽ ra đi như một tên sở khanh (chỉ thiếu con ngựa và chiếc roi để quất) cho đến một phút nào một phút nào trước sau gì cũng có trước sau gì em cũng hiểu vì sao đời mình không thể khác và nhất là vì sao lệ mình không thể không rơi vì sao chúng ta lại thốt gọi tên nhau trong từng cơn hoảng hốt vì sao anh không thể yêu ai khác hơn (dĩ nhiên, trừ em, vì là ngoại lệ dù vạn nhất chúng ta có sống tới lúc cả hai cùng già nua, lụ khụ) ôi hân hoan là những hạt lệ mềm rối quanh giữa đôi làn môi vô nhiễm bên đớn đau em anh quỳ gối thọ hình như nụ hoa trước sau gì cũng một lần nhụy hương sẽ ngát hãy một lần em thắp giúp hồn anh hãy một lần những giọt hồng khởi kiếp chảy chan hòa một cửa tim anh
hãy một lần em giúp anh thấy lại dung nhan mình mất dấu tự sơ sinh hãy một lần em ném tung anh lên đến đỉnh cùng hạnh phúc để từ đó cúi nhìn thấy em xanh ngọn cỏ thơ ngây buồn bã chín thôi con-mắt-lá-me sẻn dè phút giây gần gũi ngắn
thôi làn môi lá nõn khép muôn đời không kín vết thương non
4. dẫu sao thì chúng ta cũng không dễ gì thoát khỏi những âu lo mù mù thảng thốt khi cơn lốc đam mê tự hồn ta tấp tới khi trận mưa mở mùa phút giây bỗng trùng trùng mây đen kéo lưới ôi đớn đau ngọt ngào nâng niu đời ta hạnh phúc mới đằng sau mỗi kinh hoàng đã sẵn có một bình minh êm đềm ló dạng bên kia bờ tối tăm là nghìn thân ánh sáng
5. như giọt sương trước sau gì cũng một lần rớt xuống cũng một lần anh uống trọn đời em cũng một lần mắt không còn thấy nữa tay chân thừa và óc kiệt tim khô - đó là lúc chúng ta thở chung bằng trái tim nào thiêng liêng cẩm thạch (trái tim đời tôi – quá – lửa chua cay) - đó là lúc chúng ta sống trong một kết tinh thịt xương thánh thiện (một kết tinh đã nhú mầm tồn sinh hậu kiếp) đưa ta về đến bến trăm năm
6. đã đành – dù thế nào thì chúng ta cũng không dễ gì tự mình hóa kiếp nhưng vấn đề là phải sống ra sao ? phải chọn lựa phải buông trôi phải chối từ tình yêu trước nhân danh mẹ cha vừa ý phải hạ thấp lương tri cho ngang bằng cầm thú phải chống vững hai tay cho bàn chân lật ngửa
tôi chọn đứng hai chân trên dao đời xốc ngược
mắt không ngoái nhìn sau dù trước mặt ê chề như gươm đan thành lá chắn tôi không là tượng gỗ rỗng thân nên thở bằng tim thật em không thể dối quanh khi cắn môi, máu mình còn bật chảy
7. như mỗi buổi mai chúng ta thức dậy ngó lại mặt mình trong tấm gương xưa đã mờ phai vết cũ trước khi ta lăn tiếp đời mình lên xuống mãi những ghềnh cao, dốc thẳng để làm gì khi cõi vào đời nhau chưa mở khi trong ta còn những dấu nghi ngờ để làm gì ? làm gì, anh hỏi
khi mắt em đâu hẳn chỉ để nhìn chỉ để khóc, chỉ để buốn mỗi tối chỉ để cười trong những làn bối rối chỉ để vui dưới những lối cây, quen để làm gì? làm gì, anh hỏi khi tim em đâu hẳn chỉ là nơi cho máu về, đi đen, đỏ cho đập mãi những nhịp nhanh hay chậm cho thở mãi những hơi đà thếch, nhạt cho mai sau mối đục khoét, chôn vùi
thôi cũng phải cho anh một lần nhắc lại chỉ tình yêu làm nên giá trị con người
BIS
như que diêm trước sau gì cũng phải một lần bật sáng cũng một lần anh thắp rực đời em cũng một lần tình yêu vô nhiễm đó chói chan buồn lệ tưới đẫm thân chung
25-3-69
Vỡ Lòng Cho Một Người Con Gái Mỹ
1. không bao giờ đâu Donna, Donna dù anh có yêu em hơn bất cứ thứ gì có trên đất Mỹ thì anh cũng vẫn trở về anh vẫn phải trở về quê hương anh cái dải đất nóng khô cong hình chữ S cái dải đất không lớn bằng tiểu bang California của xứ sở em (nơi anh đã sống những ngày đầu tiên và tập ăn, tập nói theo lối Mỹ) cái dải đất rách nát nghèo đói vì chiến tranh liên tiếp trên hai mươi năm dù anh không bao giờ quên được em trong đêm nhạc của ngày Hội Mùa Thu ngày kỷ niệm 50 năm tiến bộ của các trại chủ miền Indiana và nhất là anh không thể nào quên được lúc Hội Thu bế mạc em đã cùng Jana ôm đàn chạy ra kiếm anh và một thanh niên Việt Nam khác trên chuyến xe buýt chở đầy sinh viên của các quốc gia đồng minh với Mỹ trong sương mù giá buốt một đêm chớm thu em ngơ ngác như một con bò non tội nghiệp ôi những bước chân son chạy đau nền cỏ lạnh và những ngón tay run xóa nhanh lớp nước mờ cửa kính để nhìn rõ mặt nhau anh đã đứng lên đẩy kính xe thò hẳn đầu ra ngoài cùng em nói chuyện và người bạn của anh đã phải gào lên “tôi từ Việt Nam tới” để trả lời cho một câu hỏi của Jana, bạn em ôi Donna, Donna phải là người Việt Nam em mới hiểu được nỗi xúc động rưng rưng của anh khi nghe thấy tên gọi quê hương mình dạt lùa trong một khoảng không gian đẫm mù sương muối át cả trăm ngàn tiếng động cơ máy nổ chung quanh
2. không bao giờ đâu Donna, Donna dù anh có yêu em hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ thì anh cũng trở về vì như em đã biết quê hương anh trên bốn ngàn năm lập quốc trên bốn ngàn năm không ngừng đánh đuổi ngoại xâm trong đó có gần một ngàn năm bị Tàu đô hộ và ngót trăm năm làm thuộc địa của Tây nhưng dân tộc anh không bao giờ bị đồng hóa bởi dân tộc anh là một giống dân quật cường tuy hiền lành và rất nhiều tình cảm mặc dù anh không thể quên những lần gọi điện thoại cho em trong những phòng điện thoại công cộng với mười xu cho một cuộc nói chuyện kléo dài tối đa 7 phút và đôi khi máy đã chẳng trả lại cho anh mười xu như điều đã ghi trong bảng chỉ dẫn mỗi khi không liên lạc được không phải anh tiếc mười xu đâu, Donna dù mười xu tính ra tiền Việt Nam những trên hai mươi đồng theo giá chợ đen cơ đó với hai mươi đồng Việt Nam xưa anh có thể ăn một bữa cơm tạm no hay thừa để mua một bao thuốc lá nhưng kể từ khi có người Mỹ sang chiến đấu bên cạnh quân đội của nước anh thì với hai mươi đồng anh đã không đủ mua một gói thuốc
3. không bao giờ đâu Donna dù anh có yêu em hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ thì anh vẫn trở về quê hương nơi mẹ già anh đã một đời ăn cơm chan bằng nước mắt nơi anh em, nơi chú bác, cô dì, gần xa ruột thịt đã và còn đang từng giờ gục ngã chiến đấu cho sự trường tồn và lý tưởng tự do của giòng giống mặc dù ngay khi anh vừa bước chân xuống phi trường Sài gòn anh có thể chết tan thây vì một miếng plastic một trái mìn nổ chậm hay một quả đạn từ xa của người anh em bên kia bắn tới mặc dù anh không thể quên đôi mắt em xanh như những cánh đồng hai mùa trĩu hạt và mái tóc em óng vàng xõa tung trên đôi vai gầy cổ tròn ngấn trắng mặc dù anh không thể quên lòng tốt của ba mẹ em dành cho anh một người Việt nam cô đơn lạc lõng
và anh cũng không thể quên những lá thư của em như có đem theo cả tiếng cười vô tư giòn tan vỡ cao trên những hàng cây phong úa vàng lá chín ôi những nụ hôn thầm trong đêm nào rét ngọt
4. không bao giờ đâu Donna dù anh có yêu em hơn bất cứ một thứ gì trên đất Mỹ thì anh cũng trở về quê hương anh với trăm ngàn đời khốn khó nơi anh sống chui rúc như chuột trong một căn nhà tôn, vách ván nơi người yêu anh đang từng phút giây mong đợi (nàng cũng có một mái tóc dài thả xõa như em) nàng cũng có một đôi mắt mở to sáng trong nhẫn nhục tất nhiên tóc và mắt của nàng thì đen và da vàng cũng hệt như anh nàng có may mắn hơn khá nhiều người khác ở chỗ còn được đi học nghĩa là chưa đến nỗi phải tập nói O.K để đi bán bar hay làm sở ngoại quốc nhưng suốt một đời nàng không được như em có những ngày hội vui để đem đàn tới cùng bè bạn hòa nhạc vì nàng cũng như bất cứ một người Việt Nam nào đó đã sớm biết đến chiến tranh từ trong bụng mẹ rồi lớn lên cùng lửa đạn điêu tàn và ngay trong tình yêu (nàng cũng chịu biết bao điều nhục nhã)
5. không bao giờ đâu Donna, Donna dù anh có yêu em hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ thì anh cũng vẫn trở về quê hương anh ruộng cằn đất cỗi người chưa lớn đã già trẻ chưa cao đã cọc dù anh sẽ chẳng bao giờ quên em đôi mắt xanh, mái tóc vàng và những ngón chân ngà chạy nhanh trên nền cỏ lạnh và tất nhiên sẽ về cùng anh là những tấm ảnh em cho với xấp thư thơm mùi lúa mạch anh sẽ mãi ngóng trông một ngày nào em đặt chân lên quê hương anh nhỏ bé anh hy vọng ngày đó những hố bom hố mìn đã được lấp bằng cho rất nhiều hoa nở để mỗi bước chân đi em sẽ thấy xứ sở anh có phần đẹp hơn nước Mỹ để em sẽ nhận ra không ở đâu có thể có được một giống dân hiền lành nhưng quả cảm một giống dân cần cù nhẫn nại và dễ mến như dân tộc anh biết chừng đâu khi ấy em sẽ chẳng chọn quê hương anh như một tổ quốc thứ hai khởi đầu một cuộc định cư vĩnh viễn ôi Donna, Donna Ostermeyer hoài hoài sương mù trong anh một đêm mùa thu tay vẫy một đêm ngời giọng hát vỡ trên cao ôi Donna, Donna Ostermeyer em có hiểu chút gì những điều anh mới nói ?
Indiana, tháng 9-69
(còn tiếp)
Nguồn: Thơ Du Tử Lê (1967-1972), xuất bản năm 1972 tại Sài Gòn. Năm 1973 được Giải thưởng Văn Chương toàn quốc. Chân thành cảm ơn Tác giả đã gửi Bản điện tử cho www.trieuxuan.info
|