NGƯỠNG MỘ HOA SEN
Bùn non ngoan ngoan Và đờ đẫn và im lìm và nhuần nhuyễn Nước trong sáng cứ như muốn vùng vằng mà không dám Bởi hương sen quá đỗi dịu dàng.
Hoa sen không định thơm Không định thơm thì mới thơm như thế Rất tự nhiên là ta nhớ mẹ Mẹ quá xa rồi!
Để ta thành con cái của làn hương. Ta ra điên hay trời bỗng khác thường Không có hương sen thì trời sẽ sập Không có hương sen thì ta thối nát Song, đấy là điều không dễ có ai tin!
CHÂN DUNG ÂM BẢN
Có hồn ai đó bay về trời Mặt người cùng mặt nước bay hơi Dòng sông như chảy từ hương khói Ai đó gọi và mình vừa ơi
Biết rõ mười mươi đang giữa đêm Đa mang vẫn mở mắt ra nhìn Ta là cái gã chưa hề có Tiếng chó ngoài xa sủa nhắn tin
Đèn chết ở đâu trong góc tối Đột nhiên lóe sáng đốt xương cùng À ơi! Lóe sáng ru mù tịt Những hạt cơm thừa ngủ dưới vung
Ai đang lùng sục trong xương cốt Nhức buốt lần mò đi hành hương Ta thấy ta ngày càng nhỏ tắp Như chân hương cắm mả ven đường
Hỏi muỗi xem mình đang ở đâu Vo ve tiếng muỗi thả dây câu Ta dẫu nghỉm chìm nghe vẫn thấy Hơi ai thở ấm cả da đầu
TIẾNG TRƯA
Nắng gió vun cao từng đống Trời xanh nhìn thẳng vào tim Chuông chùa rung như áo mỏng Dậu thưa văng vẳng hoa bìm
Tiếng ve luồn qua trôn kim Hương thơm vào không khép cửa Tình thương ủ chín nồi cơm Lòng tốt đang cho con bú
Quả đắng muốn trèo cao thế Mùi hôi đòi vẽ chân dung Thông không sao, không sao cả Trước sau còn có vô cùng
Có một con kiến ung dung Chững chạc bò qua vất vả Có một thảnh thơi chiếc lá Bâng khuâng chán rồi bâng quơ
Ai như chiếc kẹo vàng mơ Ngọt sắc giữa trưa thăm thẳ Thịt da nhòa vào im ắng Khoảng không gõ cùng kêu mà.
TỰ THÚ
Ngày nép vào mắt mở Đêm nép vào mắt nhắm Tôi rình mò sự hoàn thiện đến cỗi cằn xương thịt Hóa ra một khoảng không yên lành là mẹ của ước mơ Còn nhịp bước tự nhiên của bàn chân, thế nghĩa là triết học Ngồi gãi lưng dưới bóng cây Làm lụng mệt bã ra và ngáp Trước mặt không có ai thì hạnh phúc vô cùng
Giày dép trẻ con đâu phải chuyện đùa Có thế có thiên thần trong xó bếp Đâu phải chuyện tầm phào ba láp Lỡ một chuyến phà, trời sắp mưa trước mênh mông sông nước Nỗi thất vọng trong mắt người đàn bà như thể một kỳ quan
Lâu lâu có người được phong thánh Lâu lâu có kẻ bị tử hình Nhân loại nói chung thích những gì đặc biệt Tội lỗi xin hãy chừa tôi ra, bởi vì tôi sợ chết Còn làm thánh nhân ư? Tôi sẽ tự nghi ngờ mình Nỗi nghi ngờ rắn câng như quả đấm giáng vào giữa mặt
Tôi là kẻ thất thường hoang tưởng Từng tạo ra những hốc tối om cho sự thông minh ngồi im Rồi đột nhiên nhảy xổ ra đâm chết tâm hồn Tôi đã ghé tai nghe miệng vết thương Tưởng có tiếng thơ ngân lên ở đó (?) Thôi xin, thôi xin dù lặng im làm ruột gan đắng ngắt Nhân bản thấy thế nào về một chiếc răng sâu? Dù nó đau theo kiểu Phờ Rớt hay Man Tuýt thì rốt cuộc là đau Cái đau khúc chiết và nhói sáng Cho ta nhìn dọc cơ thể mình Chỉ có sự hài lòng là già nua, còn nỗi đau thì trẻ trung sức Xin già trẻ nương tựa bảo ban nhau
Đồng hồ trên tường chết tự bao giờ Cứt thạch sùng trên bìa sách cũ Những bần tiện trong đầu như lũ gián khôn ngoan trong tủ Bật que diêm châm điếu thuốc làm lành Không hiểu sao... ảnh cha trên bàn thờ nhìn mình căm giận thế
Thôi xin, mỗi sớm mai như cằm cô gái đẹp Xin quốc gia như nền nhà, có thể lăn ra ngủ Xin chính trị cao sang như nước sạch Có thể dìm chết người, có thể nấu cơm ăn Xin đừng ai ném gạch đá phải cô con gái của tôi bé bỏng Xin đừng tuột chỉ áo quần ở nơi tôn nghiêm ... Vâng, tôi không tin là tôi kiểm soát nổi mình Tôi xa lạ với chính tôi Như mảnh trăng giữa trời nhìn trăng dưới đáy hồ, ngơ ngác...
SÔNG ĐÊM
Mò mẫm tới chân trời giản gị thế mà cứ chê khó hiểu à là vì sông chảy trong đêm mát mẻ mênh mông mơ màng mệt mỏi soi thấy ta trong ánh đêm một khuôn mặt lạ lùng bí ẩn xõa tóc đen mượt hơi ẩm bảo nơi người, ngày bối rối thì đêm chải chuốt ta là dòng sông là dòng sông đêm Dòng sông dằn vặt bời bời Ngày thì chảy tới đêm thời chảy đi
Soi cho ý nghĩ của ta về khuya là những đôi đom đóm vừa ái ân vừa phát sáng đèn hai bờ sông nháo nhác dắt díu nhau đi xem đô thị hóa toàn cầu ban gì cho ta, ban mai đi, đợi quá lâu rồi! và một buổi sáng tinh sương mở ra một dòng sông thánh thiết nước ong óng phải lòng và lịch duyệt Ăn mặc tử tế vào ra chào dòng sông.
TH.
Nguồn: Thơ Bạn Thơ 4. NXB Hội Nhà văn, sắp phát hành. |