DOMINIQUE FOURCADE
BÀI THƠ THỨ BẢY CỦA FANG YI
Khi anh xé êm như không lớp vải để ngôi sao của nàng thở anh đứng bên
nào của thực tại
Nàng ở bên nào của thực tại
Màu xanh mực và ngưỡng cảm động rồi cuối cùng cũng bật lên - sáng trên
những mép bờ - có đó màu hồng một màu hồng nổi gió bên bờ mọi vật
Là cô láng giềng của một nàng trắng muốt cũng là cô láng giềng của một
nàng sắp xuất hiện
Không thế thì chúng ta sẽ vô tăm tích chỉ là những vách thành của sự
sống ở mọi độ sâu
Vùng hội thoại là vùng chứa những tần số phù hợp cho thông liên nhân loại
Anh nhắm mắt anh sờ và run rảy không phải anh sờ để mà run rảy anh sờ
anh run rảy anh mở mắt anh sờ bằng mắt
Quá nhiều lời ít nhiều được nhấn mạnh chạy dưới những ngón tay câu
không ngừng nghỉ
Trên bề mặt
ít nhiều rách rưới - khi chiều xuống những khoảng cách co lại tuy chẳng ai thực
sự di chuyển còn lại một bề mặt phẳng lì không có chiều dày tuy nhiên vẫn
cồng kềnh phải chăng chính là thế đó
ít nhiều bình lặng đó là không khí dàn mặt phẳng.
(Bầu trời không có góc)
GÉRARD ARSEGUEL
KHÔNG THẬT NHƯ VẬY
Những lối đi
đẹp đẽ nào
với những cánh rừng
tỏa
cành nhiều
ít
-----------------------------------------
hơi nóng màu hung nào
nhảy nhót
dưới sự che chở
của những bình địa hoang vu
vào giờ
cà phê
trên trái đất
-----------------------------------------
ai chạy đó hay dở
nhì nhằng
trong tấm vải
len
dở thì đúng hơn
------------------------------------------
và những chiếc vảy tinh tế
của loài hàu
trên mặt đất
những chiếc thùng một màu vàng đẹp đẽ
dưới trời
------------------------------------------
những màu dịu
trong các câu
nhảy
dưới bóng râm đẹp đẽ
bị cầm tù
dưới chân của
nhưng đầy tay
--------------------------------------------
và ngay cả lần đầu tiên xay thành bột
những hòn đá
không thật như vậy
đã xám
lại hẻo lánh
(Chân dung trái tim dưới những đám mây)
ALAIN LANCE
MÙA XUÂN
Xuân tất tật, uất kim hương
Vươn cốc đỏ: uống chút
Nắng sát mặt tường đông.
Cuối cùng thì sao lại không xuân
Làm bạn phừng phừng khúc xuân ca bay qua
Đẫm tang tình nhạc nhõng
Mùa xuân là một sự thực khách quan
Hội khù khờ chuyện khịa vân vân
Để làm gì xuân kẻ kia mới bảo
Có một tấm thân và nỗi sợ vắng mặt
Tôi không nói chuyện ấy: thở
Mà không nói dối thì chẳng thức thời.
Hội chợ xuân! Vinh quang thuộc về hành trắng!
Ngải thơm hành búi và cải xoong!
Hãy nấu ăn, các bạn tôi ơi, bởi vì cuộc sống
Vân vân.
Xuân mới đếm những người vắng mặt.
(Mở cho kiểm kê)
Ở XA VIỆT NAM
Tôi nghe tháp Babel đêm lép bép Những tin tức
Chao ôi là tin tức Ôi những kinh tuyến
Giữa ngón cái và ngón trỏ
Những con người ngôn ngữ khác đã thức dậy điểm tâm
Lách tách xứ này xứ kia im lặng
Một me xừ vừa được tuyên dương
Quán quân thế giới vặt lông gà
Những tin tức Chao ôi là tin tức
Và vẫn thế hai âm tiết ngắn ngủn
Dưới mưa phùn những thiệt hại nhẹ
JACQUES DARRAS
chốn hãi hùng, vì cây cối, bóng ma của chính chúng
tự phân đôi, thoát khỏi những cuộc họp bàn bí mật nơi
lặng lờ con gió âm mưu trong lúc
những tùm lá trên cao đem tới sự thay đổi, xạc xào
thông điệp không trung nhàm chán, rừng nín thở chỉ
giải phóng chúng thành những bóng động vật lúc nhúc như
những cơn sợ hãi trong hơi thở của chỉ một con người
tiến lên giữa những cành trơ mà y cúi mình
né tránh trong khi những nhánh chết răng rắc dưới chân
trong sự thối rữa của những lá cây dính vào đất mùn và trong khi
hơi thở y làm trốn chạy cả một nhánh non đầy những đôi cánh khó nhận ra,
rừng như một thánh đường, nhưng bí mật hơn,
trang nghiêm sâu sa hơn một vang âm vô tận
rền vang hơn mỗi lắp ghép nhỏ nhất của cột và tấm lát thị thành,
được dẫn vào sâu thẳm của lặng im gợi lên bởi sự có mặt
của kẻ tín đồ, con người ràng buộc với hơi thở của mình bằng một khế ước
bắt nguồn từ xa xưa, lui tới cùng sự hồi hộp ban đêm, tự phân biệt khi chạm vào
những chiếc lá vô hình như thể cái đặc thù của từng chiếc lá thức dậy
dưới cái đặc thù của y, mà thế giới đánh vần ở mặt trái của tiếng động.
(La Maye)
JAMES SACRÉ
HÌNH 29
Màu lục rất đậm của cây cối trong cái cụ thể của thời gian
với ánh sáng sơ đồ như rất sạch của cánh đồng
một phía có sông một chuyển động của hàng dương
trồng lùi vào sự im lặng cha tôi đâu đó hoạt động
phức tạp của ông chiếc cọc sắt nhỏ xíu đống gai động đậy
trong tầm rộng cùng lúc sự ấm cúng của phong cảnh phía xa này
sự cô liêu như một khuôn mặt không có nụ cười những cử chỉ cụ thể thời
gian ra đi
Trong màu lục kia mà tôi chất đầy công việc chậm rãi lặp lại
cái kiểu mệt mỏi nông nghiệp để rút cuộc làm gì?
kỷ niệm mà tôi xây cất tồi những dụng cụ những cử chỉ
lặp lại cái còn lại trên hết là những lúc vài khuôn mặt
bỗng nhìn thấy trong cái lớn lao màu lam những cái cây màu lục cựa quậy
màu một gò má gần như chẳng có gì như thể
điều ấy nghĩa là gì nhỉ một nụ cười trong thời gian mất tích?
(Những hình hơi động đậy)
DANIEL BIGA
THUYềN TRƯỞNG CỦA LOÀI XIM
(Emerson de Thoreau nói thế)
và tôi cũng thế
tôi đã là nhân viên tiếp tân những khúc ca
người trực cổng những màu sắc
người chăn trẻ nhỏ
và thầy giáo dê cừu
tôi đã là kỹ sư bê tông và bitum
nhân công những hồ sơ và giấy má
tôi đã có một chân viện sĩ cộng tác về sản học tim
và dược sĩ linh hồn
nhưng bao giờ cũng thế là người làm vườn của kiến và bọ hung
kẻ buôn đồ cũ của dâu tằm và nấm mồng gà
hạng ba của suối và rừngthì tôi hoàn toàn thoải mái
như cá trong nước
vì không một phong cảnh nào không một đời sống thực vật nào
không một cái cây nào trên đời
tôi từng cảm thấy mình xa lạ
nhưng tôi biết nói sao về con người?
(Những trạm nghỉ trên đường)
DANIELLE COLLOBERT
VẬY LÀ HẮN
(trích)
Hắn - trôi - hắn đâm xầm - đụng tường - hắn thu mình - giậm chân - hắn không
đi xa - bốn bước sang trái - bức tường mới - hắn vươn tay - chống - tì mạnh - cọ
đầu - nữa - mạnh hơn - trán - đấy - trán - đau - cọ mạnh hơn - cáu kỉnh - không
phải cái trán - từ bên trong - khóc
khởi đầu xuôn xẻ cho nỗi đau - tay ôm đầu - trán đụng tường - và cọ - da nứt
một chút - không đủ - a, nỗi đau - nó đây rồi - hai chân đá chân tường - nào -
đầu ngón chân - đá mạnh - giậm chân - chẳng làm gì được hết - không qua được
- không bao giờ qua được - sự giận dữ - nỗi đau - kêu lên - vỗ tay bồm bộp - âm
thanh đùng đục - một tiếng kêu - đấy một tiếng kêu - không, tiếng ran - hơi quá
tiếng ran một chút - lanh lảnh - cái đó đến đây này - gom lại ở cuống họng - cái
sắp buột ra - bao giờ cũng nằm bên dưới nỗi đau - không đủ
những tiếng nức nở rung bần bật - nước bọt ở khoé môi - vị đắng cay đắng cay -
hơi trượt về phía góc - mũi bẹp dí - đôi môi - đôi môi bị vặn xéo - lật lên hở cả
lợi - ướt cả tường - hai mắt nhắm - bụng và ngực bẹt ra - rời ra - trở lại mạnh
hơn - hai vai va mạnh - trở lại với khủyu tay đầu gối - nện bằng hai nắm đấm -
mu bàn tay - xương - bắt đầu lại - da đỏ lên - cuối cùng rách ra - hắn ngã - gập
người - hai cánh tay vươn dài lê trên tường - đầu các móng tay bám chặt theo
đường thẳng đứng - hắn sụp xuống - giáng lưng xuống - đầu vang rền trên sàn
gỗ - hắn chống khủyu - lê dọc tường - tới chỗ chiếc áo khoác treo - bíu lấy - kéo
mình lên - vùi đầu trong vải len - chộp lấy hai cánh tay - bóp chặt đầu ống tay -
vắt quanh cổ - chờ đợi sự dịu dàng - nhưng không - tự siết mạnh - siết nghẹn -
ho chảy nước mắt - siết nghẹn - nới ra - bíu lấy tấm vải - giật mạnh để xé - hắn
lấy hết sức xé - lấy răng giứt ra từng mảnh - khạc - siết nghẹn - hai cánh tay rơi
thõng - lả đi - tuột xuống đất
…
EMMANUEL HOCQUART
Gió. Đàng đông. Trên eo biển. Vào thành phố giữa chừng sáng. Qua những
hàng hiên. Xác định thành phố trong bản đồ. Đường nét. ánh sáng. Phố cắt phố.
Không khí bị chia giữa những đồ vật. Tác động đến tận tỷ giá đồng bạc nơi bọn
đổi tiền trên các đại lộ. Những tờ giấy xanh quay cuồng cùng cát. Suốt cả ngày.
Làm bẩn mặt nước trong bồn Lãnh sự quán.
Trong mười tám năm không quen với gió. Chẳng một ai.
(Album hình Villa Harris)
JEAN-LUC STEINMETZ
Cái tha thiết trong rừng cây và nhuộm vàng rơm rạ,
cái bay ngang trong một tiếng chim vừa kêu sợ hãi,
cái nhẹ nhàng uốn cong lá để lá gặp cuộc đời
rồi rút đi trong quên lãng,
cái dẫn bức tường tới ánh sáng
rồi xa hơn dựng nó lên trong bóng tối,
dám gọi tên cái đó không?
Tôi nhận nó trên làn da mình
Tôi chạm vào nó mà nó không nắm được tôi.
Trời mở hé trưóc mặt tôi bức thư của một niềm tin chắc.
JEAN DAIVE
Giữa những ngón tay tôi, giữa kêu đêm và những cú pháp bay, xen vào một hệ
thống của thế giới. Tôi khạc vào những mảnh tướp vực sâu. Một hình học thần
thánh quay xung quanh thái dương tôi: tôi bốc khói vết chích siêu nhiên, bị ném
vào trong sự miêu tả một đồ vật chia thành từng mảnh.
(1, 2 của loạt không-nhận thấy)
CLAUDE ROYER-JOURNOUD
CÁI LÀ ANH
Tục lệ buông trôi
không khí nẩy tưng trên sườn dốc
nơi không hình thể nào hiện
-- chân dung bỏ mặc - -
những căn phòng lạnh đi trong sự bí ẩn
ám ảnh của khoảng cách
(Khái niệm trở ngại)
MICHELLE GRANGAUD
RUSH*
Lối qua đường cho người đi bộ, cửa vào triển lãm, hướng tham quan.
Biển cồn. Huých bờ. Nghe tiếng biển.
Một bàn tay viết, bàn tay kia đỡ mặt, má trong lòng bàn tay.
Từ xa lộ, nhìn thấy những biệt thự, mái ngói nâu đỏ.
Cô bé chúi mũi vào bông hồng mắt ngước nhìn.
Chiếc mặt nạ có răng, hai con mắt tròn to tướng, mũi giống như chiếc mỏ.
Thức dậy trong tối đen, những con số huỳnh quang phập phồng đỏ.
Những thuyền câu tụ họp im lìm, giữa hồ.
Trong buồng nhà trẻ, mùi ấm và ngọt: hương bánh xốp.
Loạt giày ống thấp cùng kiểu khác cỡ choán hết quày kính.
Đứa trẻ bỗng vọt ra giữa hai bẹn, da nhão và dính.
Trạm xe bus, chú ý sơn ướt, không có lối ra, những buồng vệ sinh.
Bác sĩ giải thích thế nào là một vòng tránh thai. Những người đàn bà
lắng nghe.
Trưng bày - bán hàng, đồ nữ may sẵn, nữ trang kiểu cọ.
Phố bị chặn. Phải quay lại phía bên phải, sau rào chắn.
TÒA PHÁ ÁN, và GLADIUS LEGIS CUSTOS, khắc vào đá.
Đó là thân thể một người đàn bà, trần truồng và béo mỡ, hai vú ngồn ngộn,
hơi doãng.
Trong sáng trăng, những khu vườn kiểu Pháp có vẻ bập bềnh.
Phía tây sông Adige, những thung lũng phán xử và hồ Garde.
Chiếc xe đậu, đêm bờ đường, họ ngủ bên trong.
Chân dung gia đình, những con mắt to và hình bầu dục dài của ba khuôn
mặt ấy.
Nước mưa ròng ròng trên sườn núi, và trên những cây thông rụng lá.
ánh mắt chăm chú, những bàn tay ung dung, người gây mê úp mặt nạ vào
Trong bệnh viện này có nhiều trẻ em. Tôi có một người bạn.
Bộ xương thép nhà chọc trời New York, trò chơi xây dựng.
Nhìn thấy phía sau cây cối chiếc xe tải chạy qua giữa hai tòa nhà.
Những cần cẩu trên cảng quay chầm chậm, và bên dưới, người như kiến.
Băng Nam Cực từng chỗ xếp nếp thành làn sóng, theo những cơn gió.
Nàng trần truồng toàn thân, khăn tắm xốp màu trắng quanh hai bờ vai.
Răng chạm răng. Da trườn trên da. Hổn hển.
...
DOMINIQUE GRANDMONT
có những cụ già khi họ đi vào thật sự có điều gì đó xảy ra
suốt bữa ăn họ nhìn chiếc mũ trắng của họ
chiếc can của họ và chiếc nhẫn mặt đá của họ họ có vẻ như xin lỗi
họ được tôn vinh nhờ những điều mà những người khác coi là
những thứ vô vị hay những chi tiết không ăn nhằm gì
khi nuốt họ nhìn thẳng phía trước.
JEAN-PIERRE COLOMBI
Khi tôi nhìn dòng sông quá lâu
có cái gì dừng lại
trong tiếng ì ầm của sông và xòe đuôi xênh xang
cho đến khi trong tâm trí không còn gì giống nó
Vài cành cây dầm trong xoáy nước
và dật dờ đó đây
Lá cỏ bập bềnh
mờ đi khi trôi qua những vạt nắng
và khi sự buồn nôn của hạnh phúc tột bực
dường như giao tôi cho vực thẳm
tôi đảo mắt về phía bờ
và những đồng ngô bỗng dưng động đậy
như nước
(Phúng dụ của mùa thu và những mùa khác)
JEAN - PAUL GUIBBERT
Khúc ca này sẽ đi về cội nguồn,
Về chốn nghỉ ngơi về bờ của nó.
Đồng xu đã đặt làm tiền đò
Và trên chỗ cỏ mềm
Trên gò đất trụi của gia tộc
Những người khóc mướn đã ngủ quên.
Sự im lặng đưa tôi đi đâu
Khúc ca này bao giờ cũng đi về biển
Khúc ca này không bạn đồng hành
Độc nhất và trần trụi
Như nước mắt trẻ con.
(Đất là tên tôi)
ALAIN VEINSTEIN
GIỚI THIỆU CÁI XẺNG
Đất. Lửa. ánh sáng. Chết chóc
Chết chóc. ánh sáng. Lửa. Đất.
Một vuông đất sự bất trắc chạy. Dẫu có điều gì cũng là đất.
Bốn tấc đất lỗ chỗ màu phai
trên phác thảo, cắn trên tay - bao giờ cũng xuống dưới...
Không phải là bốn tay
khi đất quyến rũ
--------------------------------------
Ra sau, lên trước,
bàn tay không có chuyện -
cái xẻng...
Moi lên, vùi xuống
gánh nặng ánh sáng của nó
... moi lên, vùi xuống: vẫn cứ là đào.
Đối lại: cái không thể gọi tên, cái thầm kín - một thân xác? Không không
phải một thân xác.
Chỉ có một kiểu hình thể bị nhổ lên đang rình rập một cử chỉ, một lời, để
mọc lại.
--------------------------
bao giờ cũng vẫn là câu ấy
---------------------------
JEAN-PIERRE BALPE
THƠ
những thế kỷ lâu bền chấp những hiểm họa lớn lao nhất
trong lòng các thành phố đen tối nhất chúng
mai phục, tương tự những tảng đá trong lòng đất, chúng đợi
chúng rình, căng thẳng trong ham muốn bắt giữ
mù và điếc, chỉ có con mồi đập trong tim chúng
mong sao nó đến trong sự kiềm chế vô tận
các giác quan, cuối cùng chúng cũng mê hoặc được nó rằng
rút cuộc chúng thành công và trong một cơn mứa ựa
nỗi đau khép, chúng bỗng hiểu ra
rằng sự điên rồ của chúng hướng về một con mồi khác
JEAN PIERRE VERHEGGEN
TÔN VINH GEORGES PéREC**
Tôi nhớ thằng Georges Pérec! Chúng tôi chung ghế nhà trường, ở cùng một xã!
Chúng tôi chung những thằng bạn nhỏ và chung cuốn sách học vần!
Tôi nhớ thằng René chèo thuyền. René thấy cô bạn Irma đến bên sông. René rủ
rê Irma về. Irma cựa quạy, René mấp máy.
Tôi nhớ thằng Émile có cái kìm. Cái kìm bịt cán. Émile kẹp một lưỡi dao. Lưỡi
dao lóe sáng.
Tôi nhớ thằng Tom nuôi con chồn. Con chồn đi lẹ. Anatole bắn xẻ chết mẹ con
chồn. Tom có ích cho Anatole, nó đáng được ăn một cái bánh tròn. Con chồn
rút cuộc vào nồi om.
...
(Giữa Zut và Zen)
JULIEN BLAINE
ẨN DỤ
(Ghi chú lý thuyết)
Mỗi nhà thơ đều biết
mình là người nói sau cùng
rồi chợt đến một
nhà thơ khác
anh mới là
người nói sau cùng
(phong cầm một điệu tango)
*
Thơ vĩnh viễn
chết...
và mỗi kẻ đến lại thu hồi
cái xác,
lắc,
vuốt ve hay bạt tai,
ôm chặt và xuyên vào ả
Vậy là kẻ đến
làm thơ sống lại
(đấm như đấm trái banh tập boxe
một cái xác cừu)
JEAN RISTAT
Chữ ơi hãy trả lại chúng ta ký ức trước khi
Lãng quên vùi sâu những giấc mộng như trong
Một khu vườn bỏ hoang hỗn độn
Hoa li la và cỏ ướt đầm nơi chen chúc
Những mùi tôi nghĩ đến bạn bạn ơi giờ đây
Khi tiếng đồn đã chôn vùi bạn tôi
Lại thấy mình đơn độc trong đợi chờ những bông hồng
Mà bạn thích cắt cổ với những cây kéo
Bằng bạc Ôi sao mà tôi thiếu thời gian giữa
Cuộc đời như thể ngấp nghé một nấm mồ với ai
Tôi nói đây trước chiếc gương vỡ này Ôi
Tôi đã nuốt những cái bóng và những ngọn lửa tro của chúng
Tôi kêu cứu những người chết đáp lời tôi như thể
Tiếng vọng còn những người sống không nghe tiếng tôi.
Lũ kên kên hãy nhìn đây tim ta có một lỗ thủng
Một ngôi sao rơi vào đó một tối Noel
Khoét một miệng núi lửa lửa có màu
Máu.
(Mộ của Ông Aragon)
SERGE SAUTREAU
QUA CHÍ ĐIỂM
Va đụng
Giữa những lá phổi
Những vì sao không còn ở đấy
Những con dang
Chuyển động gương
Sự thôi miên của cuộc tắm táp các đồ vật
Những sự trượt của cái chân không nào
Dòng chảy của máu
Sự tan của tuyết
Hình ảnh ngỡ mình sống
Trung tâm của hai mắt
Những ảo tượng
Những âm thanh nhân tạo
Kẽ hở
Những nổ vỡ theo chiều ngang
Những cây sậy, rạng đông
Chữ thập trong nước dậy
Bước rút
Bước tiến
Những bìa rừng
Hòn đá của người chăn cừu
Bức tường rền vang
Người canh giữ vầng sáng
Những đa dạng lỗi thời gặp gỡ
Những hẹn hò hòa nhập
Những đứa trẻ bóng nhoáng
Những cú nhảy lộn nhào, những ánh ngũ sắc
Những chùm thiêng trong lòng nước chư thần
Hậu - tinh thần của các thế giới
Sự tỏa chiếu không hình thể
Một thôn làng ra đời
Tiếng xuýt lỏng
Phập phồng ánh sáng dưới bãi cát
Dấu vết thiết tha những ánh phản chiếu
Sự hiển nhiên dễ bốc hơi
Động hang
Đài hoa
Bước sâu của đàn trâu
Kẻ lạ của buồng củi
Sự phát minh thủy triều
Sự giống nhau toàn vẹn
Tháo găng so kiếm
Sức mạnh
ở bên ngoài mảnh đất của những bình loe miệng cắm hoa sen
Đơn độc không thể nào tin
Mà không đơn độc
JEAN -LUC SARRÉ
vườn đêm
cành lá
nghe tiếng nó quệt cửa sổ
nó cào
như muốn vào
mùa hạ muốn dứt cho
xong mùa hạ
(Căn phòng)
CLAUDE ADELEN
Tối đen gió hú tiếng vọng nguồn thẳm
Đen lời truyền qua ruột
Đen lời lảm nhảm nói thật khẽ ngoài kia
Trong những lời từ đáy thân mình vực sâu chống cự
Tấm thân cư trú những thành tố khả tử nỗi đau khó nói
Nên lời của thân phận con người với quá khứ không-hiện diện
chống lại
Nỗi cô liêu thuần khiết của đêm những hình thể
Chống cự ròng ròng ì oạp rống
Miệng lần mò giữa những tiếng rền
Nhại và nhai nỗi đau thể hiện hình thức
Của những giờ trên sân khấu nào của chân không trò chơi
Hoang vắng trong những lời ký hiệu morse hay braille
Của gió qua hàng thiên kỷ lặng im đến
Thời người ta trở thành thời gian bị nuốt chửng
Trong không gian khủng khiếp lúc nhúc những khoảnh khắc
Những con đường bị xóa che đậy bằng các ngôn ngữ
Kế tiếp nhau và tự thân mất hết nơi cư ngụ
Mất niềm vui những con chó những bông hồng nhưng gió nhưng mưa lại
thêm
Hồ của những đảo diễm phúc thêm những con mắt
Nhưng nhịp điệu tăm tối không thể hiểu của
Tuổi thơ nhưng nét chữ chen chúc của tuyết
(Những thời tiết xấu)
ROBERT DAVREU
Bình nguyên cao và lặp lại hoài nếu tôi
không ghi nhận gì về buổi chiều
vũng nước không hoa thủy tiên
lớp da vỡ của một u cây
màu rượu chát
phải chăng chất
liệu của nó không thể nào định nghĩa?
Tự thoại của ông vua chết ngưng bặt
cách hai mươi bước là những dấu ngoặc kép.
(Bản lề)
HENRI DROGUET
Sương mù
tha thẩn trong những vực sâu
đó là, có thể nói, ngày đầu tiên
đó là kêu lên bóng tối
ở đâu đó
Hướng về cái chết
một tiếng cươi ré dè dặt bóp cổ những con chim
Bình minh bị vặn xoắn ở góc mát những sân nhà
mùa xuân dậy mùi nách mùi vảy
mùi sân có mái che, mùi sẹ cá
và những đứa trẻ bỗng nhiên
tái nhợt đi trong những chiếc giường cũ kỹ và chua loét
vết nứt nẻ của lửa.
Chỉ đơn giản là giờ xanh của những người bán sữa.
Chính trong lặng im cái dằm của cỏ linh lăng
trận mưa dài lâm bâm
trên mùi hôi thối âm vang của những công trường
và sắt vụn của một ụ tàu
Chính ở đàng kia những chốn tôi không đến được
những biểu trưng của thượng đế
bất động
câm
nhìn thấy được
Chính là đêm
những lưỡi cày đen của các cuộc mua bán ôi khét
thung thăng nơi con mồi trắng của bầu trời
Những dòng nước không cạn xuống xuống lên lên
Những đồ đạc ken két.
Tháng tư - tháng năm 1978
(Phản chứng)
PAOL KEINEZ
Mưa trên những con gà gô đen
mưa trên những chùm sao bu lô trắng
mưa trên những lưỡi cày ban mai nhem nhuốc
đất sét
mưa trên chiếc bánh nóng vừa ra khỏi những lò
lửa lặng
mưa trên ức những chú ngựa mặt đỏ
mưa như trút trên bãi cỏ những mái nhà vùng hồ
giàn giụa chim hét và chim sẻ ức đỏ
mưa trên những người đàn bà khăng khăng vào đầy các nhà thờ
qua phễu cổng
mưa trên những sàn lá kim rừng thông
trên cầu thang những đám rêu ngọ nguậy kỳ nhông
mưa trên hồ lặng của những tâm hồn giản dị
mưa trên những người đàn ông nặng nề câm nín
tôi thức giấc
tôi ngồi trên những sườn dốc trong suốt
tôi an tọa trên mông những núi len
và tôi đếm
và tôi đếm...
(Những người trung thành với các sườn dốc nhập đồng)
JEAN - LUC PARANT
Và mắt ta đi nhanh đến nỗi ta không thể mở ra mà chúng không phóng veo ta về
phía trước, nhỏ xíu trên mọi vật vây quanh, đứng trên những khối cầu không thể
chạm vào của chúng. Và ta mở mắt, nhưng ta đã ở cao tít tắp trời: kìa, kìa, nơi
nào cũng xa tít, ta vô hình trong cây hay trên núi, cháy trong mặt trời hay bay
giữa những vì sao. Và chỉ cần ta giương mí mắt chỉ cần da ta nứt dưới trán là ta
bị tống khỏi ta; như thể thịt trần mãnh liệt đến nỗi giống những ngọn lửa và da
ta chỉ là bộ quần áo mặc đêm. Và ta mở mắt nhưng ta đã đi vào không gian với
tấm thân bóc trần. Ta lao trong chân không vì ta đến từ ngoài ấy. Mỗi người
chúng ta đến từ một ngôi sao xa cùng kiệt và ta đã đáp xuống đây, trần trụi như
một con mắt, chói lọi trong ánh sáng, không thể chạm vào trong chân không vô
tận. Và ta đơn độc, chia cách khỏi tất cả; vượt những khoảng cách quá chừng
với tốc độ phi thường, ta gặp lại nhau đây trong bóng tối, gần sát mọi thứ đến
nỗi thân ta đã phủ một lớp da để ta có thể chạm vào nhau và giao phối cho đến
khi ta lưu truyền vô hạn, bất động mãi mãi trên trái đất.
Và sự im lặng của mắt nhìn còn phản chiếu dấu ấn của chuyến du hành đơn độc
và trơ thịt trong vũ trụ vô cùng.
(Chuyến du hành của mắt)
ANDRÉ VELTER
Các nhà thơ các bác học các tiên tri không biết nhau bất cứ cái tên nào
họ đi tựa như những nguyên tố
Chơi trò ai khám phá ra việc nghe tách bạch các sự vật
Ai nghe trong lòng bàn tay
tiếng nói không âm vang làm cho mình thanh khiết
giai điệu câm của những thế giới
ở đó các tiên tri các bác học các nhà thơ hiến mình cho vũ trụ
(Cung thủ thức dậy)
(còn tiếp)
Nguồn: Thơ Pháp cuối thế kỷ XX. Hoàng Hưng chọn và chuyển ngữ. NXB Hội Nhà văn, 2002. Cám ơn Dịch giả gửi www.trieuxuan.info
|