HEIDI KADDOUR
TRUYỀN THỐNG
Đất đấy kìa, không lơ đễnh, ngay cả
vì tiếng đập đột ngột mỏng manh của một con tim.
Nhưng cái gì vỡ tan từ câu
nội tâm
không bao giờ hoàn chỉnh, khi sượt qua một cột mốc
trong xứ sở yên bình, chiếc xe chở tội phạm
cùng những người tù đâm vào thành cầu?
Những tiếng la hét được vực sâu giữ lại, và trên các khuôn mặt
như những chiếc găng tay lộn trái bởi một nỗi hãi hùng
khi ấy là của chung;
kẻ có thể ngự trị
trên sự im lặng sau lúc ấy, hắn nhai kẹo cao su
và tâm trạng đen tối của thế giới thuộc về hắn. Nhưng
thế không phải là ngậm miệng. Kẻ muốn thây kệ
truyền thống,
truyền thống mò mẫm dẫn dắt tay hắn;
những từ, thoạt tiên phải
lầm lẫn đủ kiểu, chần chừ chọn lựa,
trong ánh mắt nhìn trừng trừng dòng thác,
những trò chơi
hoang dại, tiếng gọi của xoáy nước được bảo là có màu chết đuối,
kết thúc của thời gian, những thân người bị hành hạ
và bóng phản chiếu của những cây tai hùm,
khi không còn gì dám
đứng dậy, những cây kia leo lên một thời đại khác,
sự càu nhàu cùng với màu đỏ bíu lấy bãi đá sỏi.
MARC GUYON
Đây một giọt nặng hơn,
ấy là chiều đang xuống,
bầu trời vô tận đặt lên môi anh
một vị muối,
và anh không sợ hãi,
anh sung sướng được một mình,
đờ đẫn vì cô đơn,
chỉ là mùi hương
khi sắp chiều buông,
chẳng lấy trộm gì của vĩnh cửu.
Thế là anh không tiếc nuối chi
thế là hai bàn tay anh không thù hận;
đã đến giờ anh tự tìm lại mình,
đã đến giờ là đứa trẻ
trên tiếng cười của lặng im.
(Cái gì hát lên trong khúc hát)
MATHIEU BENEZET
NHÀ THƠ III
tôi muốn một đứa trẻ choán đầy nỗi bất hạnh của tôi
vậy mà hôm qua-ngoặc kép
một đám mây đã trôi qua trong khu vườn
của nơi ẩn náu
chúng ta đã có thể sống đến tận đấy tự đánh lạc hướng
trong y phục của mình và nỗi sầu - chí điểm của bạn bè
những tình yêu lừa dối
của mưa - mạt giũa
những trẻ mồ côi yên bình của khu vườn nhiều gió và của
bầu trời
tôi muốn một đứa trẻ choán đầy nỗi bất hạnh của tôi
(Nỗi cô độc của anh)
LILIANE GIRAUDON
VỀ TÌNH CẢM
Không dục vọng không phải là
Một bận tâm tầm thường
Mà bầu trời cũng không phải
Một ánh sáng êm dịu
Đúng hơn là một cái móng tay
Gãy trên cạnh
Một chiếc bàn
BÀI THƠ HỔ LỐN
Trong rừng một danh sách không có chim chóc
"Sao anh có vẻ bình tĩnh thế?"
Sự phân chia quấy rày
Một ngôi nhà dưới một chiếc bàn
Tổng thể bị nghiền nát không mắt không tim
Có sắt trong những cái miệng
Và cái bình thản bất chợt, tốt lành này
Một sự tươi mát của rơm
Chính điều ấy nàng mơ tưởng
Khi chàng nói với nàng
Một cái giùi rất mạnh
Và đâm trúng nàng chính ngay dưới vú
Giữa những chiếc xương sườn câu chuyện về điệu nhạc kia
Không nền tựa không quả đấm chuông
Mắt tự thấy mờ nhòa
Và ánh sáng, tất cả ánh sáng
Trên từng vật sống
Những bông hoa chẳng hạn hay những con mèo
Rất nhiều giữa những bông hoa có trước
Cái lưỡi gà chỉ là một vết tích
Chẳng giúp gì cho sự phát tiếng
Mộng tưởng kích thích lời sống sượng dễ cảm xúc
Tính khách quan của thế giới
Khi mọi thứ mang một cái tên đều hiện tồn
Một phụ nữ trên màn hình ăn vỏ trái cây
Hãy làm một bài thơ với cái đó, hoặc với cái này
"Ghe nóng bỏng, buồi cứng như thép"
Ngày ba lượt mi đi ngang đằng trước và nhìn
Đó là một rạp chiếu bóng mà người ta bảo là thường trực
Chẳng phải thế chăng cô lập như vậy trong một khu rừng tối đen
Như để thở cái bỗng nhiên bùng nổ
Tất cả những con sóng trong muối của chúng, tất cả,
Mi hãy xoay xở với cái ấy, trên đùi
Vỏ một trái cam, chiếc khăn quàng cổ
Như buông thả, nàng xuống tận đấy
Rất sâu dưới đáy nước, Thérèse đâu rồi Thérèse
Rất cao lên phía ánh sáng, Georges và con rồng của anh ấy
Khi Olga cưỡi họ, Ghérasim nhìn họ
Các bạn bè đã chết đi trước chúng ta
Bất biến cái lưỡi quấy rày
Một ân huệ đầy đủ nhưng không đầy đủ
Nếu tiên liệu những công trạng cái bên trong dâng lên
Trên bề mặt mỗi người một giọng kim
Cú nhảy hụt chỉ một cái đá thôi là đủ
Trắc bách diệp, huệ dạ hương và dành dành
Tấm ngăn cách những đồ pha lê trắng và đường cống
Đường ăn bán như vậy đó
Thứ thực phẩm tốt cho những con tim ốm đau
Cái nhìn làm người ta hóa đá, chàng gặp lại
Sinh thực khí chật hẹp của con nai cái
Ăn ta đi, nhai ta đi, nuốt ta đi
Bài thơ nói với con bò cái
Tôi đáp lời và sữa chảy
Đó là một dòng suối trắng tinh
Nhưng chẳng ai uống hết.
JEAN FRÉMON
THỜI CỦA ĐỒ VẬT
Hắn tuyên bố khinh miệt thế giới và bắt đầu bằng khinh miệt bản thân như thể
phần thế giới ngay trước mắt hắn, và do thế là phần đáng khinh rẻ hơn tất cả.
Sự dửng dưng chỉ là một hình thức của thất bại, giống như sự thờ ơ là một nỗi
lo âu được cắm cọc tiêu thích hợp.
Hắn có khinh miệt luôn chăng chiều hướng ưa các châm ngôn, các câu khép kín
trong sự tối nghĩa của chính chúng, bài tập hàng ngày của lúng túng, vị của hồ
nghi; hồ nghi không như phương pháp, cũng không như nguyên lý, cũng không
như lý thuyết, cũng không như luân lý, mà như sự tham ăn, hồ nghi như tội lỗi?
Một cuộc lang thang có tính quyết định, tương lai ở mũi giày, giao điểm những
con đường, kỵ sĩ đơn độc, ngày lặn, ngày vừa nhú, gương mặt chìm đắm, những
hình ảnh, những tĩnh vật, những phong cảnh đã đi qua, những màn kịch đồng
quê, những mẩu chuyện tản mác, cách thêu một tấm khăn liệm, vài nghịch âm
chọn lọc, những tảng băng mà dòng sông đang tan băng cuốn đi, chồm lên nhau,
kề bên nhau, phủ lên nhau, ken két, răng rắc, sột soạt, sượt qua, va chạm bắt
buộc, nhưng không hề có chuyển động tổng thể, kết cuộc sắp tới, còn lại một
hai lạc thú cỏn con, một kinh ngạc kéo dài, vài hậu họa, rồi một ẩn ý của lịch
sử, một khúc quanh phụ; không bao giờ biết được, nàng nói bất cứ lúc nào như
để báo trước một lời từ chối sớm hay một phán quyết cuối cùng, hãy tích cực,
hãy chọn sự ngây dại.
Hay là chuyển phe, hắn nói với những phản ánh và điều hắn nói chỉ là một phản
ánh, bước đi đổi hướng, lặng im lầm lạc.
PHILIPPE DENIS
LỐI MÒN
Bên ngoài. Bị giam cầm rất sớm ở bên ngoài
tôi đã lang thang
mà chẳng thể tìm ra một cái đầu
để dỗ giấc ngủ mình ở đó.
Lối đi như cánh tay duỗi dài
đến tận vùng biên
để giữ ngoài tầm với
chút hy vọng bỏ đi:
chỉ là một bước chân
hướng lên cao hay xuống thấp,
chẳng màng cặp bờ bên kia.
(Những bài thơ gần đây (Thơ 90)
FRANCK - ANDRÉ JAMME
Một người đàn ông, một người đàn bà đi qua. Và bây giờ họ dừng lại, nhìn
nhau, cùng ngẩng đầu rồi cùng giơ ngón tay để chỉ cái việc hiển nhiên: con
chim trong cây vừa cắp một lá thư. Họ ở lại đó lâu, mắt ngơ nghếch trời, tay
chìa nửa chừng, miệng tái nhợt. Không gì còn dám động đậy. Có chăng người ta
chỉ hơi phát hiện một sợi chỉ đỏ nhỏ xíu đánh đai lưng - đi đi lại lại. Tất cả bên
trong bốc cháy.
(Bài đọc thuộc lòng của lãng quên)
JEAN -PIERRE LEMAIRE
Đã lâu rồi anh rình quanh thế giới
như bình minh nhút nhát như hoàng hôn
chưa thể dứt mà đi
Anh lang thang đồi nọ đồi kia
trước những tường thành đô thị thánh
và đất đai lột xác, đổi màu
trong khi tựa mãi gốc cây không tuổi
anh tự hỏi mình mang dáng vẻ nào đây
để qua cổng vào thành phố
Không mật khẩu vào quảng trường
cũng chẳng có phục trang hay tầm vóc, bởi từ xưa anh đã muốn
thành vĩnh cửu mà không cần đi qua thời gian.
ANNE PORTUGAL
sẽ chẳng bao giờ ngời ta về đúng giờ từ một cuộc dạo chơi như thế
người này giúp đỡ người kia
nghe nhau diễn thử
sẽ trả phí cầu đường
bài thuyết trình
vì trên vĩ tuyến này bao giờ cũng ban ngày
thực ra họ phải hoãn
trọng lượng lại lấy việc đi đi lại lại làm phương cách
rũ bỏ nó
điều ấy không chút nào chứng tỏ người ta theo phương cách ấy
đến nỗi đã xảy ra chuyện gì đó
đến nỗi khó mà duy trì
cuộc chuyện trò
trên những ngọn núi
họ những người gặp nhau trên cao
họ ngăn cản việc ấy
Tổng cộng: một trăm bốn hai cây số
JEAN-LOUIS GIOVANNONI
Tôi càng đi
các phong cảnh càng thu vào trong chúng
Làm sao có thể có sự sống trong những xứ sở kia?
Tôi những muốn cây
đá
giữ mình sâu trong lòng
Đã bao lần tôi muốn mình vắng mặt
để không còn là thân xác này
gương mặt này.
Mọi vật sinh ra và lập tức đóng lại
FRANÇOIS DE CORNIÈRE
QUÁ NHIỀU ĐỂ SỐNG
mưa để bắt đầu
trên một mảnh vườn đông
và cũng trên trang giấy
một cuốn sổ tay mới
phải đặt giữa ngôn từ
cả thế giới bên ngoài
khi rùng mình cảm nhận
niềm xúc động trước tất cả
những gì mình trông thấy
- một ống nước tưới
cuộn lỏng gần bậc thềm
và một chậu nước tràn -
những sắc xám khắp nơi màu xám
và rồi câu thơ này
Những khuôn mặt vơi
qua kỷ niệm mình có
trong bài thơ Lucien Becker
mà ta ngắt nhịp lại theo hơi thở
để nói vào lúc này
khi tất cả dường như xa ngái
rằng có quá nhiều để sống
ngay khi như thể chẳng có gì
GENEVIÈVE HUTTIN
Vì PARIS đáng đổi một thánh lễ
ngay hôm nay nàng phải
theo anh, bởi tiếng động khẽ khàng cánh cửa
mách nàng rằng một người đàn bà khác
bước vào để đóng màn kịch ấy
- màn kịch hòa giải lớn,
sau cùng - May mắn sao chàng không nhận thấy
gì, xúc động vì nghi lễ mình
theo đuổi trong biểu hiện thật trang nghiêm
lo lắng, gần như ấu thơ, càng tốt
nàng tự nhủ, nhưng tim nàng đập
nếu chàng không trở về? Ra đi
đột ngột dự lễ ban thánh thể, giữa những người đầu tiên
chàng đã khởi hành nhanh đến mức
như thể rời khỏi xác, và nếu kẻ kia
sắp kéo chàng, giành lại chàng
sau một cây cột? Phải quyết định,
nàng đã quyết định bước sau lưng chàng,
như đi trên than hồng, như lao xuống
nước
để dập lửa trên mình, và nàng dự lễ ban thánh thể
bây giờ, nhưng nàng thả hồn vào ân sủng
của Thượng đế, trong sự bấp bênh tuyệt đối, khoảng chân không
trong đó mẩu bánh tẩm nước cam
có một vị kỷ niệm, vị tình yêu
vị hiện diện ngay giữa sự biến đi.
(Paris, kinh cầu nguyện trong quán cà phê)
ALAIN SUED
MỞ, ĐẬY, KHÁM PHÁ
Nguyên thủy,
độc nhất,
thuần khiết,
ánh mắt đầu tiên
của con người nhìn vào đêm thế giới
lo âu hay tin cậy?
Tiếng kêu đầu tiên hưóng về người khác
thù hằn hay cầu khẩn?
Sự khám phá bứt ta
khỏi chốn không thể tới kia
mà ta gọi là Quá khứ.
Sự khám phá ràng buộc ta
vào những mạng lưới bất tận của Thực tại.
Mỗi sáng ta mở
quyển sách trang đầu.
Ta giải mã ẩn ngữ
ẩn ngữ khép lại trên những câu hỏi của ta.
Ta che đậy bằng ngôn từ
khoảnh khắc vĩnh hằng của khám phá.
Nguyên thủy,
độc nhất,
thuần khiết,
ánh mắt đầu tiên
khám phá lại một xứ sở chôn vùi
một xứ sở hẻo lánh, một chốn bên trong
mà ta gọi là hiện hữu.
Chúng ta sẽ không bao giờ có nơi có chốn
Chúng ta là những chứng nhân của nguồn cội
Những âm tiết của ánh sáng
trên bảng đen
vũ trụ!
(Hiện hữu trong đêm thế giới)
JEAN-PIERRE MAULPOIX
Chuyện cũng có thể xảy ra trong một căn phòng, ở nhà quê, sau những trận mưa
xám mùa đông, khi mặt trời đã đánh thức cây cối. Một ông già mệt mỏi sống
những ngày tàn trong ngôi nhà chôn nhau cắt rốn
Ông không còn đứng dậy: đời ông kết thúc giữa chiếc giường mạ kền và chiếc
ghế bành mà người ta lăn đến bên cửa sổ
Ông ngắm đồng quê như ngắm biển. Bất động, mắt đăm đăm, người ta ngỡ ông
trẫm mình trong phong cảnh, hay bám vào đấy để kìm cái chết. Người ta không
hề biết ông nghĩ gì. Ông nhìn qua cửa sổ. Ông không biết làm gì khác. Đời ông
tự nó ra đi một mình.
(Những chân dung của một con thiêu thân)
JEAN-PIERRE CHAMBON
anh vượt qua
phía trên vực tối
cây cầu gỗ nhỏ
nước uể oải
côn trùng sượt qua
kẻ mang tiên thiên những ý nghĩ đắng cay
bóng liễu giống như
mớ tóc quỷ
ròng ròng bụi vàng
tựa lan can gầy
nghiêng vào đêm nay
ánh lấp lánh này
anh dự cảm sự trôi giạt vĩnh cửu
của những vật thể những mảnh vụn
và tận trong hòn đá mà anh nhổ lên
từ sự nhai lại của nó
anh tưởng mình nghe thức dậy
tiếng huyên náo xa xăm
tiếng ì ầm sấm vùi
anh muốn biết
mô típ bí mật của mạn đà la
sự lắng dịu ở trung tâm
của cái gì không ngừng chuyển động
và lẩn đi
khi anh lại gần
OLIVIER CADIOT
tất cả những vật thể sáng mà ta thấy trên trời đều là những tinh tú mà ta chỉ
thấy ban đêm và có vẻ rất nhỏ bé tinh tú chiếu rọi ta ban ngày là tinh
tú kém sáng chiếu rọi ta ban đêm gọi là mặt trời hay mặt trăng đôi khi bị che
khuất bởi ánh sáng tóe ra từ một đám mây lúc trời giông gọi là tiếng
động theo sau tia chớp gọi là khi chớp đánh xuống đất ta bảo rằng rơi
một cái bàn vừa làm xong là một cái bàn dùng từ lâu là một cái bàn di
chuyển dễ dàng là một cái bàn khó di chuyển một cái bàn mà tất cả các
bộ phận ăn chắc vào nhau là một cái bàn mà tất cả các bộ phận động tý
lung lay là một cái bàn quét sơn mà lũ học trò khắc lên là một
cái bàn rây đầy mực là một cái bàn có mặt hoàn toàn cùng một độ cao là
một cái bàn có mặt dốc
vào đời, tức mất sự sống, tức lớn lên, tức già đi, tức rơi vào
một trạng thái tức thời giống như chết, tức di chuyển bằng động tác
chân, tức chuyển động trong nước, tức đi ngựa, tức xoài người theo
chiều ngang, tức lấy lại tư thế đứng, tức nhào hoàn toàn vào lòng nước
(Nghệ thuật thơ)
VỀ CÁC TÁC GIẢ
1. Bernard Heidsieck (sinh 1928)
2. Maurice Regnaut (sinh 1928)
3. Joseph Julien Guglielmi (sinh 1928)
4. Jacques Réda sinh năm 1929. Những phong cảnh đô thị mà ông rất thường đi
qua, trong bộ mặt thường ngày hay thậm chí cải dụng, đã được nhà thơ không
ngừng phát lộ vẻ đẹp âu lo cũng như chiều sâu chóng mặt, trong những tác
phẩm văn xuôi mơ màng cũng như những bài thơ vừa tự do vừa có sự chính xác
của người thợ mỹ nghệ. Sau những cuốn sách đầu tiên (năm 1968, 1970), ông
im lặng suốt mười mấy năm để rồi tiếp tục một cách dồi dào. J. Reda đã ghi dấu
ấn của mình trên tạp chí NFR mà ông điều khiển từ đầu những năm 90.
5. Michel Deguy sinh năm 1932. Nhanh nhẹn hơn bất cứ ai khác trong việc phối
hợp những chức năng bề ngoài có vẻ không thể tương hợp của ngôn ngữ, trong
việc chơi giỡn không ngưng nghỉ với những tham chiếu, những mâu thuẫn của
chúng ta, dường như trong thâm sâu ông chỉ giở có một văn bản duy nhất, sự
phá vỡ về hình thức chỉ đáp ứng nỗi băn khoăn nắm lấy thế giới tùy theo mọi
mức độ ý nghĩa của nó. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả của nhiều bài thơ tra
vấn tính phức tạp của chính chúng, lại chủ trì Trường cao đẳng Triết học cùng
lúc điều khiển tạp chí Po&sie (Thơ).
6. Jude Stéfan sinh năm 1930. Ông kế thừa một cách tinh tế và sáng tạo một
truyền thống từ François Villon cũng như một số thi sĩ thế kỷ 16, và điều đó cho
ông một vị trí riêng biệt trong phong cảnh thơ đương đại. Những ngữ điệu hiếm
lạ, tính nhục cảm ở nơi nghệ nhân chạm trổ âm nhạc và hình ảnh này đã cho ta
một trong các ngôn ngữ thơ tinh tế nhất hiện nay.
7. Bernard Noel sinh năm 1930. Coi thân xác và ngôn ngữ là những không gian
lẫn lộn của tìm tòi, không ngừng đẩy lui mãi các giới hạn của một câu hỏi sống
còn giữa mọi câu hỏi trong lòng thơ hiện đại: con người đương đầu với căn tính
của mình. Những thương tổn, những vết sẹo, những thiếu thốn, những khước từ,
đau đớn và hưởng thụ làm thành một cơ thể trong đó cái nhìn thuần khiết sẽ dẫn
dắt mũi kim của khổ hạnh.
8. Claude-Michel Cluny sinh năm 1930. Không bằng lòng nhân gấp bội các
cuộc du hành tới góc biển chân trời, khai thác mọi nguồn văn hóa, kể cả những
nguồn thần thoại - bộ sách "Orphée" mà ông chỉ đạo cũng đi theo con đường ấy
- C.M.Cluny cũng là kẻ sải bước trên một địa dư thuần tưởng tượng, ở đó một
biến cố huê tình gặp gỡ một khuynh hướng trữ tình thật thanh lịch. Vui vẻ hồn
nhiên hay nghiêm trọng, láu lỉnh hay tuyệt vọng, có mặt vừa ở cực truyền thống
vừa ở cực phát kiến, nhà thơ vẫn cứ là hình ảnh của thơ: không nắm bắt được.
9. Bernard Delvaille sinh năm 1931. Chính trong những đêm - chính xác hơn, ở
những vùng ven đêm - của những thành phố lớn châu Âu như London trước hết,
thơ Bernard Delvaille tìm được chất liệu để biến thành hiện thực, đi theo một sự
đa dạng về tiết tấu đáp ứng một kinh nghiệm sâu sa về âm nhạc trong lĩnh vực
cổ điển cũng như blues hay jazz. Ông cũng táo bạo đưa những ca từ nhạc rock,
pop vào tuyển tập Thơ Pháp Mới, một dấu ấn trong những năm 70.
10. Jacques Garelli sinh năm 1931. Thực tế thơ mà ông, tuân theo nguyên lý
chuyển đổi cẩn trọng, cống hiến cho nó một lao động vừa có tính sáng tạo vừa
có tính lý thuyết, là một chốn đầy năng lượng để hòa tan con người và thế giới
hơn là bệ đỡ của một thông điệp nào đó hay biểu hiện chín chắn của một căn
tính. Cho nên thơ ông, được quan niệm như lui về phía sau chức năng liên lạc
thông thường của ngôn ngữ, và trông cậy nhiều hơn vào tính vật chất của ngôn
ngữ, vào tầm trực giác của nó, cũng chứa đựng cứu cánh của chính chúng theo
một cách nào đó.
11. Henri Deluy sinh năm 1931. Ông có thể một mình tóm tắt những nỗ lực và
toan tính của phương diện hiện đại - và chống lại những thứ già cỗi về thơ - mà
thơ Pháp đã trải qua trong ba mươi năm lại đây. Là giám đốc của tạp chí Action
Poétique (Hành động Thơ), ông đã tiếp nhận và đôi khi gợi ra nhiều phong trào
tranh cãi và chất vấn. Là nhà lý luận, dịch giả, ông đã là một trong những nhà
khám phá lớn nhất, và cũng là người tái khám phá ở thời đại này. Thơ ông đi
theo sự tiến triển của các nghiên cứu, khước từ, hoài nghi của ông, rút cuộc đã
đi tới chỗ tìm lại được nhiệt hứng của lúc khởi đầu, của một lối trữ tình được
kiềm chế một cách lạ thường, cô đặc, nhuốm màu hài hước. Ông là một trong
những nhân vật chủ chốt của lịch sử thơ đương đại.
12. Huguette Champroux (sinh 1931)
(còn tiếp)
Nguồn: Thơ Pháp cuối thế kỷ XX. Hoàng Hưng chọn và chuyển ngữ. NXB Hội Nhà văn, 2002. Cám ơn Dịch giả gửi www.trieuxuan.info
|