tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
30.07.2018
Kahlil Gibran
Ðám rước

 


THẾ GIỚI ẢO GIÁC


 


Lão trượng hiền giả


 


Thế giới này chỉ là nhà máy ép rượu vang,


 


chủ nhân và chủ tiệc là Người cha Thời gian,


 


chỉ biết làm vui lòng kẻ miệt mài


 


trong các giấc mộng chỏi nhau,


 


như bài thơ không liền vận.


 


 


 


Người đời say sưa ăn nhậu


 


và như bầy chiến mã chạy đua theo dục vọng rồ dại.


 


Tuy một số người thường kêu gào khi cầu nguyện,


 


nhưng những kẻ khác thì điên cuồng sở đắc.


 


 


 


Cũng có vài người thưởng thức cuộc sống,


 


không bị ưu phiền vì các tặng phẩm của dời,


 


không để dòng đời chảy lệch vào ly rượu


 


trong đó trôi nổi bồng bềnh óc tưởng tượng.


 


 


 


Thế thì ta nên tìm cho mình một linh hồn tiết độ


 


giữa tình trạng chè chén truy hoan


 


và hãy hỏi mình làm sao tìm thấy mặt trăng


 


trong vòm trời mây sủng nước mưa.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng chẳng có hoang mang


 


do ảo giác hay rượu đem tới.


 


Mây sủng nước mưa cung cấp vốn liếng


 


và thuốc tiên thượng hạng


 


cho những dòng suối nhỏ.


 


Người đời ngày càng nghiện ngập nó


 


như được nuôi bằng sữa mẹ


 


và khi đặt xuống nghỉ an cũng là lúc thôi bú.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Vì bài ca là bóng mát dịu êm


 


Những tiếng than của cây sáo ở lại


 


Khi mọi ảo ảnh nhạt nhòa tan biến.


 


 


 


 


 


thân phận con ngườI


 


Lão trượng hiền giả 


 


Quả thật, việc thiện do con người làm


 


nhưng khi con người ra đi,


 


cái ác không tàn theo y.


 


Chúng ta như bánh xe đang quay,


 


bị kiểm soát bởi bàn tay thời gian,


 


nơi chúng ta nương náu.


 


Ðừng nói, “Người này nổi tiếng, uyên bác,


 


hoặc tôn sư tri thức do thiên thần gởi tới,”


 


vì nơi thành thị,


 


người xuất sắc nhất là kẻ thuộc về bầy đàn,


 


được dẫn đường bởi kẻ chăn bầy lớn giọng.


 


Người không theo mệnh lệnh


 


sẽ sớm đứng trước kẻ giết mình.


 


thanh niên


 


 


 


Trong cánh đồng xinh đẹp,


 


không có kẻ chăn bầy,


 


không có cừu đề làm trầy da,


 


không có tim để làm rướm máu.


 


Mùa đông ra đi mang theo y trang,


 


và mùa xuân ắt đến


 


nhưng chỉ theo mệnh lệnh cao cả của Thượng đế.


 


Hiền giả ơi,


 


dân tộc của người bị sinh ra


 


như những kẻ nô lệ, bị bạo quyền xé nát linh hồn.


 


Nơi nào các đầu lĩnh ấy đi, họ đi,


 


và tai ương thay cho kẻ chẳng chịu đi như thế!


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Bài ca của cây sáo tuyệt trần hơn


 


Toàn bộ vinh quang của vua chúa mọi thời đại.


 


 


 


Cuộc đời và khổ não


 


Lão trượng hiền giả


 


 


 


Sống giữa đám đông chỉ như ngủ một giấc dài


 


ngần ngật thuốc ngủ, trộn lẫn những giấc mộng


 


điên rồ và những bóng ma sợ hãi.


 


Khổ não vây kín bí mật của tâm hồn,


 


và niềm vui chỉ tìm thấy nơi khổ não,


 


còn hạnh phúc được dùng để che đậy


 


bí nhiệm sâu xa của cuộc đời.


 


Nếu tôi buông bỏ khổ não để có sự tĩnh lặng


 


của cánh đồng, số phận tôi sẽ chỉ là trống rỗng.


 


 


 


thanh niên


 


Niềm vui của người này là nỗi khổ của người kia.


 


Trong cánh đồng xinh đẹp


 


không có khổ não hay buồn thảm


 


do những hành động khinh miệt gây ra.


 


Ngọn gió tinh nghịch mang niềm vui tới


 


cho các tâm hồn buồn thảm.


 


Hiền giả ơi,


 


khổ não của tâm hồn người chỉ là cơn mộng tưởng


 


qua nhanh như con nước chảy siết.


 


Trong cánh đồng, khổ não của người sẽ biến mất


 


như lá mùa thu trôi lẹ làng trên mặt suối.


 


Tâm hồn người sẽ tĩnh lặng như mặt hồ


 


dưới ánh sáng cao cả của Thượng đế.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Chỉ giai điệu của trời mới còn mãi mãi


 


Mọi sự thế gian là những phù vân.


 


 


 


VỀ TRI THỨC VÀ CỦA CẢI


 


Lão trượng hiền giả


 


 


 


Vài kẻ bằng lòng với cuộc đời, sống bất cần.


 


Dòng sông của cánh đồng


 


chỉ là cái vận chuyển sự trống rỗng;


 


dòng sông đời người


 


chảy lệch vào chiếc ly tri thức,


 


đưa cho kẻ mê mải uống sự dư dật của cuộc đời


 


và không để ý tới những cảnh giác của nó.


 


Y hân hoan khi trong ly có hạnh phúc,


 


y cằn nhằn khi cầu nguyện với Thượng đế


 


và y xin có của cải mình không xứng hưởng.


 


Và khi đạt được sự giàu có xiềng xích đó,


 


những giấc mơ sợ hãi biến y thành tên nô lệ vĩnh viễn.


 


Thế giới này chỉ là tiệm rượu,


 


chủ nhân là Thời gian,


 


người nghiện rượu đòi hỏi nhiều


 


nhưng được đưa cho ít.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng xinh đẹp không có rượu


 


vì cơn say tuyệt trần của linh hồn là phần thưởng


 


cho những ai tìm kiếm nó trên lồng ngực


 


của mẹ Thiên nhiên.


 


Ðám mây che mờ mặt trăng kia sẽ tan ngay


 


vì nhiệt tình của ta khi cần ngắm ánh trăng.


 


Người thành thị lạm dụng rượu Thời gian


 


vì họ tưởng nó như một đền thờ.


 


Họ uống thoải mái,


 


uống vô tư


 


và họ chạy trốn


 


chạy gấp tới tuổi già


 


với khổ não không ý thức


 


nhưng rất sâu xa.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Bài ca của Thượng đế luôn luôn ở lại


 


Và mọi sự khác sẽ phải mất đi.


 


 


 


Về Tôn giáo


 


Lão trượng hiền giả


 


Ðối với con người, tôn giáo giống như cánh đồng,


 


được gieo trồng với hi vọng


 


được canh tác bởi lòng ngoan đạo,


 


hoặc bị chăm sóc bởi trí óc mông muội sợ lửa hỏa ngục,


 


hoặc bị cày cấy bởi


 


những kẻ mạnh nhờ của cải bạc vàng trống rỗng,


 


những kẻ xem tôn giáo như một loại đổi chác


 


để được đáp đền lợi nhuận.


 


Trái tim họ đã chết tuy đang đập,


 


và sản phẩm thu hoạch của họ


 


chỉ toàn cỏ dại mọc hoang trong thung lũng.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng xinh đẹp


 


không có tôn giáo và lòng ngoan đạo,


 


không có dị giáo, không có màu sắc, không có tín điều.


 


Vì khi chim họa mi hót,


 


tất cả đều đẹp đẽ, hân hoan và tôn giáo.


 


Và tinh thần nguôi ngoai


 


và đền đáp là an tĩnh.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Lời cầu nguyện là âm nhạc của tôi.


 


Tình yêu là dây đàn của tôi


 


Tiếng than của cây sáo chắc chắn sẽ nói lên


 


Cơn khốn khổ của người thành thị bị vây khốn.


 


 


 


Về Công lý


 


Lão trượng hiền giả


 


Có cái gì trong công lý và phép tắc trần gian


 


làm chúng ta cười và khóc?


 


Xà lim chật hẹp cùng án tử hình đang đợi


 


người tội phạm cô thế và nghèo;


 


còn vinh quang đang đợi người giàu


 


che giấu tội ác của họ


 


đằng sau vàng bạc và vinh quang thừa kế.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng của mẹ Thiên nhiên


 


tất cả đều là công lý.


 


Thiên nhiên chẳng lơ là hay thiên vị ai.


 


Cỏ cây mọc theo cách chẳng giống nhau


 


nhưng tất cả đều đong đưa theo gió nhẹ.


 


Trong cánh đồng, công lý như tuyết


 


phủ lấp tất cả.


 


Và khi mặt trời xuất hiện, tất cả đều lộ diện


 


trong sức mạnh, sắc đẹp và hương thơm riêng rẽ


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Vì bài ca của Thượng đế là tất cả


 


Chân lý của cây sáo luôn luôn ở lại


 


Tội ác và loài người tất phải qua đi.


 


 


 


Về ý chí


 


Lão trượng hiền giả


 


 


 


Người thành thị mắc lưới các bạo chúa,


 


những kẻ càng về già càng nổi cơn điên ác liệt.


 


Hang sư tử có mùi dù nó ở hay không,


 


chồn cáo cũng chẳng dám tới gần.


 


Dù bay vút trời cao, chim sáo vẫn loài nhút nhát;


 


đại bàng ngay cả khi chết vẫn giống kiêu hãnh.


 


Sức mạnh tinh thần tự nó là quyền năng lớn lao nhất,


 


và phải nghiền nát kịp thời những gì chống lại nó.


 


Ðừng kết án, hãy thương xót người không có đức tin


 


cùng sự yếu đuối, mông muội và hư vô của họ.


 


 


 


thanh niên


 


Cánh đồng không thấy người yếu đuối


 


cũng không thấy kẻ mạnh,


 


đối với Thiên nhiên,


 


tất cả là một và tất cả đều mạnh.


 


Khi sư tử hống, cánh đồng không nói,


 


“Nó là dã thú ghê gớm... chúng ta hãy bỏ chạy!”


 


Chiếc bóng con người đi qua rất nhanh


 


trong cuộc viếng thăm ngắn ngủi và khổ não


 


thế gian này.


 


Và sẽ an nghỉ trong khung trời bao la của ý nghĩ,


 


nơi là cánh đồng của trời.


 


Và như lá mùa thu rơi vào lòng đất,


 


tất cả sẽ phải xuất hiện lần nữa


 


trong thời xuân xanh vĩ đại


 


của tuổi trẻ đầy màu sắc.


 


Trong cuộc sống khang kiện,


 


lá cây ấy lớn lên nhanh


 


sau khi những đối tượng vật chất của con người


 


tan biến thành hơi và rơi vào quên lãng.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Cây sáo tuyệt trần sẽ được yêu mến dài lâu


 


Nhờ sức mạnh của linh hồn do bài ca mang tới


 


Còn con người và lòng tham đều sớm bị diệt vong.


 


 


 


Về luật lệ phép tắc


 


Lão trượng hiền giả        


 


 


 


Con người tự làm mình yếu đuối


 


vì nó tái chế luật lệ của Thượng đế


 


thành một thứ giam nhốt sự sống.


 


Con người tự xiềng xích nó bằng những gông cùm


 


thô lậu của phép tắc xã hội mà nó mong muốn.


 


Và con người nhất quyết không chịu thấy ra


 


thảm kịch lớn lao do nó tự đặt lên mình


 


và các con các cháu của nó.


 


Con người không thể thoát ra nhà tù bất hòa


 


do nó dựng lên trên thế giới này


 


Và khốn khổ là phần số tự nguyện của nó.


 


 


 


thanh niên


 


 


 


Ðối với Thiên nhiên,


 


tất cả đều đang sống và đang tự do.


 


Vinh quang trần thế của con người


 


chỉ là giấc mộng hư không, biến mất


 


theo bọt nước trong lòng suối nhiều đá.


 


Khi cây hạnh nhân rải nụ hoa lên các cây nhỏ


 


đang mọc bên dưới, nó không nói,


 


“Ta giàu có biết mấy! Các ngươi nghèo nàn biết mấy!”


 


 


 


 Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Giai điệu của Thượng đế không bao giờ tắt lịm


 


Còn mọi sự trần gian chỉ là phù phiếm.


 


 


 


VỀ SỰ TỬ TẾ


 


Lão trượng hiền giả        


 


Sự tử tế của người đời chỉ là cái vỏ trống rỗng,


 


không chứa đựng châu ngọc hoặc hạt trai quí báu.


 


Con người sống bằng hai trái tim;


 


trái này đằm thắm thẳm sâu,


 


và trái kia bằng thép.


 


Và tử thế thường chỉ là chiếc khiên,


 


còn quảng đại cũng thường là thanh gươm.


 


 


 


thanh niên


 


Cánh đồng chỉ có một trái tim vĩ đại.


 


Cây liễu sống cạnh cây sồi,


 


nó không sợ hãi kích thước của cây sồi.


 


Y phục của chim công trông rất lộng lẫy


 


nhưng nó chẳng biết thân mình đẹp hay xấu.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Vì âm nhạc là giai điệu dịu dàng


 


Mạnh hơn kẻ mạnh lẫn người yếu.


 


 


 


 Về khôn ngoan giả


 


Lão trượng hiền giả


 


 


 


Người thành thị giả vờ khôn ngoan


 


và am hiểu sâu rộng


 


nhưng tưởng tượng ấy hoàn toàn không đúng


 


vì họ chỉ là chuyên gia bắt chước.


 


Nhờ thế, họ có đủ kiêu hãnh để tính toán


 


lỗ lời trong các cuộc đổi chác.


 


Kẻ khờ khạo tưởng tượng nó là vua


 


và không sức mạnh nào có khả năng biến đổi


 


các ý nghĩ vĩ đại và các giấc mơ của nó.


 


Kẻ điên rồ kiêu hãnh tưởng lầm


 


chiếc gương nó soi là bầu trời


 


và cái bóng của nó là mặt trăng chiếu sáng


 


lập loè trên các tầng trời.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng,


 


không có sự khôn ngoan và tuấn tú,


 


vì thiên nhiên không cần sự đẹp đẽ


 


cũng chẳng cần sự ngọt ngào.


 


Dòng nước đang chảy là rượu tiên ngọt ngào.


 


Khi dâng tràn và đứng yên,


 


nước chỉ phản chiếu sự thật của cái bên cạnh nó


 


và cái tôi của nó.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Tiếng than của cây sáo thiêng liêng hơn


 


Chiếc ly vàng đựng đầy rượu vang đỏ.


 


 


 


Về tình yêu I


 


Lão trượng hiền giả


 


Loại tình yêu vì nó chúng ta phấn đấu và chết,


 


giống như cây không sinh quả.


 


Chỉ có tình yêu lành mạnh,


 


giống với khổ não lớn lao của linh hồn,


 


mới làm sinh động và nâng tâm hồn lên cõi am hiểu.


 


Khi tình yêu bị lạm dụng,


 


nó cung cấp dưỡng chất nuôi sự khốn khổ,


 


nó là điềm báo sự nguy hiểm


 


và là đám mây đen của sự độc ác.


 


Nếu loài người sắp dẫn đưa cuộc diễu hành xe ngựa của tình yêu


 


vào chiếc giường làm bằng động cơ vô đạo,


 


lúc ấy tình yêu sẽ không chịu cư ngụ ở đó.


 


Tình yêu là con chim xinh đẹp,


 


cầu cho được bắt nhưng không chịu bị thương.


 


 


 


thanh niên


 


Cánh đồng không chống việc sở đắc tình yêu,


 


vì tình yêu và cái đẹp cư ngụ mãi mãi,


 


trong an bình và hào phóng của cánh đồng.


 


Lúc mới tìm thấy, tình yêu là nhức nhối


 


trong thịt trong xương,


 


và chỉ khi nào tuổi trẻ vượt qua cơn đau ấy,


 


nó mới mang lại sự am hiểu phong phú


 


và đầy khổ não.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Vì khúc ca là cánh tay của tình yêu


 


Từ bên trên giáng lâm trong cái đẹp.


 


 


 


Về tình yêu II


 


Lão trượng hiền giả


 


Người trẻ tuổi, kẻ được tình yêu cao cả viếng thăm,


 


qua chân lý của ánh sáng bởi trời,


 


và kẻ nào bảo vệ tình yêu ấy quyết liệt


 


như người đang đói khát,


 


kẻ đó là đứa con đích thực của Thượng đế.


 


Tuy người đời nói,


 


“Y là đứa mất trí!


 


Y không lợi lộc gì từ tình yêu,


 


kẻ y yêu đẹp đẽ gì đâu


 


và cơn đau phiền muộn ích gì cho y!”


 


Ðáng thương cho những người ngu dốt đó!


 


Tinh thần của họ đã chết trước khi


 


họ được sinh ra trên giường hộ sản!


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng không cư trú lính canh


 


hay kẻ trách móc nào


 


và Thiên nhiên không giữ lại bí mật nào.


 


Linh dương vui nhảy tung tăng khi chiều hôm,


 


và đại bàng không chíp mỏ cười cũng chẳng cau mày,


 


thế nhưng trong cánh đồng,


 


tất cả đều được nghe, được biết và được thấy.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Vì âm nhạc là niềm vui cao cả nhất của tâm hồn


 


Là nỗi hân hoan từ trời, là chiếc hôn từ Thượng đế.


 


 


 


Về tình yêu III


 


Lão trượng hiền giả


 


Chúng ta đã quên sự vĩ đại của kẻ xâm lăng


 


nhưng nhớ mãi cơn thịnh nộ và điên khùng của hắn.


 


Từ trái tim của Alexander,


 


lòng thèm khát càng lúc càng mạnh;


 


qua linh hồn của Kais,


 


sự ngu dốt bị đánh bại.


 


Chiến thắng của Alexander chỉ là thất bại.


 


Chính sự hành hạ Kais chịu là khải hoàn và vinh quang.


 


Tình yêu phải được bộc lộ qua tinh thần


 


chứ không qua thể xác,


 


như nho được ép thành rượu


 


để làm hưng phấn không để làm mê muội.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng, bay lơ lửng


 


hồi ức của những người yêu nhau,


 


còn hành động của bạo quyền chẳng ai thèm để ý


 


vì các tội ác ấy được ghi chép trong sách sử ký.


 


Ðối với tình yêu, mọi sự hiện hữu


 


đều là một điện thờ bất diệt.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Hãy quên đi sự bạo tàn của kẻ mạnh


 


Mọi sự tùy thuộc một mình Thiên nhiên


 


Hoa huệ được tạo hình như chiếc ly để đựng sương,


 


không đựng máu hoặc liều thuốc độc tinh khôi.


 


 


 


Về hạnh phúc và khát vọng


 


Lão trượng hiền giả


 


Hạnh phúc trên thế gian mà con người khao khát


 


với mọi phí tổn bằng vàng hay thời gian,


 


chỉ là hình bóng qua rất nhanh.


 


Khi hình bóng ấy thành hiện thực,


 


con người sớm chán chê nó.


 


Dòng sông chảy tựa con tuấn mã đang đua


 


như gió cuốn trong đồng bằng, biến đất thành bụi.


 


Con người ra sức cung cấp cho thể xác


 


những cái cấm kỵ, nhưng có chúng rồi,


 


khát vọng sẽ lắng xuống.


 


Khi thấy có người bỏ qua một bên những cái cấm kỵ


 


mang lại cho bản ngã tội ác khôn dò,


 


hãy nhìn y với con mắt yêu thương vì y


 


là kẻ bảo tồn Thượng đế trong lòng mình.


 


 


 


thanh niên


 


Trống rỗng và khô cằn hi vọng lẫn sự chăm sóc


 


là cánh đồng xinh đẹp; nó không để ý tới khát vọng


 


và chẳng mảy may thèm muốn


 


vì Thượng đế Toàn năng cung cấp cho nó tất cả.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Hát là tình yêu, hy vọng và khát vọng


 


Tiếng than của cây sáo là ánh sáng và lửa.


 


 


 


Về  bấ`t tử


 


Lão trượng hiền giả


 


Cứu cánh của tinh thần trong tâm hồn thì bị che giấu,


 


không thể phán xét qua vẻ xuất hiện bên ngoài.


 


Người đời thường nói,


 


“Khi linh hồn đạt tới toàn hảo,


 


nó được phóng thích khỏi cuộc đời,


 


vì nếu linh hồn là quả, khi chín sẽ rụng


 


bởi sức mạnh ngọn gió của Thượng đế.”


 


Và người đời nói,


 


“Khi thể xác an nghỉ trong cái chết,


 


linh hồn rời khỏi nó như chiếc bóng trên mặt hồ


 


biến mất khi sức nóng làm khô cạn chiếc giường của nó.”


 


Nhưng tinh thần không sinh ra để bị diệt vong,


 


nó luôn luôn phát triển mạnh mẽ và thăng hoa.


 


Ngay cả khi gió bấc thổi đất cát phủ lên đóa hoa,


 


gió nồm sẽ tới phục hồi vẻ đẹp của nó,


 


 


 


thanh niên


 


Cánh đồng không phân biệt thể xác với linh hồn.


 


Biển cả và sương mù, hơi đất và sương mai,


 


tất cả đều là một, dù mây che hay quang đãng


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Vì bài ca là toàn bộ thể xác và linh hồn


 


Từ đáy dư dật của cái bát bằng vàng.


 


 


 


Về linh hồn và sung mãn


 


Lão trượng hiền giả


 


Thể xác là cùng lòng để linh hồn tĩnh lặng


 


nghỉ ngơi nơi đó cho tới khi ánh sáng ra đời.


 


Linh hồn là phôi thai trong thể xác con người,


 


và ngày chết là ngày thức giấc


 


vì nó là kỷ nguyên vĩ đại của lâm bồn


 


và giờ dư dật của cuộc sáng thế.


 


Nhưng sự cằn cỗi độc dữ đi kèm với con người,


 


xâm nhập vào mảnh đất tâm trí sung mãn của linh hồn.


 


Biết bao đóa hoa khi chào đời


 


không sỡ hữu hương thơm!


 


Biết bao đám mây tụ tập trên bầu trời khô hạn,


 


không rơi xuống giọt mưa nào!


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng phì nhiêu không có linh hồn cằn cỗi


 


và kẻ xâm lăng không thể xâm nhập


 


cuộc an tĩnh của chúng ta.


 


Hạt mầm tới ngày chín chứa trong lòng nó


 


bí mật của cây dừa từ lúc lúc bắt đầu


 


toàn bộ cuộc sáng thế.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Vì âm nhạc là trái tim lớn lên với tình yêu


 


Và giống như dòng suối, nó tuôn trào


 


 


 


Về cái chết


 


Lão trượng hiền giả


 


Cái chết là một kết thúc


 


đối với đứa con của thế gian


 


nhưng là một bắt đầu đối với linh hồn,


 


một khải hoàn của sự sống.


 


Kẻ nào bằng con mắt bên trong


 


ôm ấp tình yêu chân lý,


 


sẽ luôn luôn trong trạng thái ngất ngây,


 


như suối nước đang róc rách chảy.


 


Còn kẻ nào ngủ suốt ngày ánh sáng,


 


sẽ phải tàn lụi trong bóng tối bất tận


 


được nó thương yêu.


 


Kẻ nào bám víu quả đất


 


và khi thức giấc, vuốt ve âu yếm Thiên nhiên,


 


sẽ gần gũi Thượng đế;


 


lúc đó, đứa con này của Thượng đế


 


sẽ băng qua thung lũng của sự chết


 


như băng qua lòng suối hẹp.


 


 


 


thanh niên


 


Trong cánh đồng tốt lành không có sự chết,


 


cũng không có huyệt mộ để chôn cất


 


cũng không có lời nguyện để cầu kinh.


 


Khi tháng Sáu ra đi, lòng hân hoan tiếp tục sống


 


vì cái chết chỉ lấy đi cái chạm tới sự toàn thiện


 


chứ không phải cái nhận biết sự toàn thiện.


 


Kẻ chỉ sống một mùa xuân hay hơn nữa,


 


sẽ sở hữu cuộc sống tinh thần


 


của kẻ đã sống hai chục mùa xuân.


 


 


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Qua linh hồn tôi hãy để âm nhạc rung lên


 


Mang lại hòa bình, xoá bỏ xung đột.


 


 


 


tóm kết


 


của Lão trượng hiền giả


 


Cánh đồng rất nhiều


 


nhưng ít người ở đó.


 


Con người là tinh thần của đấng tạo hóa trên trái đất,


 


và toàn bộ cánh đồng được làm ra cho con người,


 


nhưng con người,


 


bằng những chọn lựa của nó,


 


đã lánh xa Tình yêu và Cái đẹp cận kề của Thượng đế,


 


vốn là cánh đồng xinh đẹp.


 


 


 


tóm kết


 


Của thanh niên


 


Hãy đưa tôi cây sáo và người hãy hát


 


Hãy quên những điều chúng ta vừa nói về tất cả.


 


Lời nói là bụi làm lốm đốm thinh không


 


Và tự nó thất lạc trong bầu trời mênh mông.


 


Hiền giả ơi,


 


cái người đã và đang làm có tốt không?


 


Tại sao người không chấp nhận cánh đồng


 


làm nơi cư trú tuyệt vời?


 


Tại sao người không buông bỏ dinh thự thành thị huyên náo,


 


để leo lên gò đống,


 


đi theo con suối,


 


thở hương thơm


 


và say sưa trò chuyện với mặt trời?


 


Tại sao người không uống rượu ban mai


 


từ chiếc ly minh triết vĩ đại của nó,


 


và thăm dò những chùm nho thanh tao


 


đang ở trên cành


 


như những chiếc đèn treo bằng vàng?


 


Tại sao người không lấy


 


bầu trời vô tận kia làm mền,


 


các đoá hoa kia làm giường,


 


để từ đó nhìn đất của Thượng đế?


 


Tại sao người không từ bỏ tương lai


 


và quên lãng quá khứ?


 


Có phải người không khát khao sống


 


như người sinh ra để sống?


 


 


 


Người hãy xua đuổi sự khốn khổ,


 


người hãy bỏ lại mọi sự vật chất,


 


vì xã hội chẳng qua chỉ là rộn ràng,


 


phiền muộn và tranh chấp.


 


Nó chỉ là lưới nhện, là đường hầm


 


của loài chuột chũi.


 


Thiên nhiên sẽ nghênh đón người


 


như người của nó,


 


và tất cả những gì thiện chí hiện hữu


 


là để cho người.


 


Ðứa con của cánh đồng


 


là đứa con của Thượng đế.


 


 


 


đầu hàng


 


của Lão trượng hiền giả


 


 


 


Cư ngụ trong cánh đồng là


 


niềm hy vọng,


 


nỗi khát khao


 


và lòng mong ước của tôi,


 


và tôi thường cầu xin để có


 


một cuộc sống đẹp đẽ


 


và an tĩnh như thế.


 


Nhưng ý muốn tàn nhẫn của số phận


 


đã đặt tôi vào lòng thành thị.


 


Và con người


 


phải sở hữu số phận đã cưỡng bách


 


các ý nghĩ, hành động và lời nói của nó,


 


và cái không thoả đáng ấy


 


định hướng


 


bước chân của nó tới nơi bất như ý.


 


Kahlil Gibran


 


Nguồn: The Treasury of Kahlil Gibran, The Arabic Writings by The Author of The Prophet, The Procession, tt 303-318, Anthony Rizcallah Ferris d ịch, Martin L. Wolf bi ên tập., Nxb Citadel Press, New York, 1951.


 


-          The Procession, Kahlil Gibran, George Kheirallah biên d ịch, Nxb The Philosophical Library, Inc. (The Wisdom Library), New York 1958.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »