tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
01.08.2018
Kahlil Gibran
Chúng tôi và các người

 


Nguyễn Ước dịch


 


Chúng tôi là những đứa con của Xót xa và các người


 


Là những đứa con của Vui mừng. Chúng tôi là những


 


Ðứa con của Xót xa và Xót xa là chiếc bóng của


 


Thượng đế, đấng không sống trong lãnh địa


 


Của những tâm hồn độc dữ.


 


 


 


Chúng tôi là những linh hồn xót xa. Xót xa thì


 


Rất lớn lao và không thể hiện hữu trong các con tim


 


Nhỏ bé. Khi các người cười thành tiếng, chúng tôi


 


Gào thét và than khóc; kẻ nào từng có lần bị


 


Nóng bỏng hoặc được rửa sạch với những giọt nước mắt


 


Của mình sẽ vẫn mãi mãi tinh tuyền.


 


 


 


Các người không hiểu chúng tôi nhưng chúng tôi


 


Dành sẵn tình cảm cho các người. Các người


 


Ðang đua tranh với con nước của Dòng sông


 


Cuộc đời và không để mắt tới chúng tôi nhưng


 


Chúng tôi ngồi dọc hai bên bờ, đang trông theo


 


Và nghe giọng nói lạ lùng của các người.


 


 


 


Các người không hiểu tiếng gào thét của


 


Chúng tôi vì huyên náo ngày ngày đang chen đầy


 


Hai tai các người và bị tắc nghẻn với bản chất cứng cỏi


 


Của những năm các người lãnh đạm với chân lý; còn


 


Chúng tôi nghe rất rõ những khúc hát của các người


 


Vì tiếng thì thầm đêm đêm đang mở con tim bên trong


 


Của chúng tôi ra. Chúng tôi thấy các người đứng dưới


 


Ngón tay trỏ của ánh sáng nhưng các người không thể


 


Thấy chúng tôi vì chúng tôi vẫn lưu lại trong


 


Chốn tối tăm đang sáng dần lên.


 


 


 


Chúng tôi là những đứa con của Xót xa; chúng tôi


 


 


 


Là những thi sĩ, những ngôn sứ và những nhạc sĩ.


 


 


 


Chúng tôi dệt trang phục cho các nữ thần từ những sợi chỉ


 


 


 


Của tâm hồn mình, và chúng tôi làm đầy bàn tay của


 


 


 


Các thiên thần với những hạt mầm của cái tôi


 


 


 


Bên trong chúng tôi.


 


 


 


Các người là những đứa con của đuổi theo


 


 


 


Hoan lạc trần thế. Các người đặt trái tim mình


 


 


 


Trong bàn tay của Trống rỗng vì bàn tay khi


 


 


 


Chạm tới trống rỗng thì êm ái và mời mọc.


 


 


 


 


 


 


 


Các người cư ngụ trong ngôi nhà của Vô minh


 


 


 


Vì nội thất ấy chẳng có chiếc gương nào cho


 


 


 


Các người soi thấy linh hồn mình.


 


Chúng tôi thở dài, và từ hơi thở dài ấy nổi lên


 


 


 


Tiếng thì thầm của các đóa hoa,


 


 


 


Tiếng xạc xào của lá cỏ và


 


 


 


Tiếng rì rào của những con suối nhỏ.


 


 


 


Khi các người chế giễu chúng tôi, lời nhạo báng


 


 


 


Của các người trộn lẫn tiếng nghiền nát của


 


 


 


Xương sọ, tiếng loảng xoảng của gông cùm và


 


 


 


Tiếng thở than của vực sâu. Khi chúng tôi khóc,


 


 


 


Nước mắt của chúng tôi rơi vào trái tim của Cuộc đời


 


 


 


Như sương rơi từ những con mắt của Ðêm vào


 


 


 


Con tim của Bình minh; còn khi các người cười,


 


 


 


Tiếng cười mỉa mai của các người tuôn


 


 


 


Như nọc rắn độc xuống một vết thương.


 


Chúng tôi khóc và có thiện cảm với kẻ lang thang


 


 


 


Khốn khổ và góa phụ âu sầu; còn các người


 


 


 


Hoan hỉ và mỉm cười khi thấy bạc vàng chói lọi.


 


 


 


 


 


Chúng tôi gào thét vì chúng tôi lắng nghe tiếng


 


 


 


Than khóc của người nghèo và lời kêu ca của


 


 


 


Người yếu đuối bị áp bức, còn các người cười


 


 


 


Vì các người hoàn toàn chỉ nghe âm thanh vui sướng


 


 


 


Của những chiếc ly có chân đang sóng sánh rượu vang.


 


 


 


Chúng tôi gào thét vì linh hồn chúng tôi lúc này


 


 


 


Bị chia cách với Thượng đế còn các người


 


 


 


Cười thành tiếng vì thân xác các người đang


 


 


 


Không chút tự lự bám víu thế gian.


 


 


 


Chúng tôi là những đứa con của Xót xa,


 


 


 


Và các người là những đứa con của Vui mừng...


 


 


 


Hãy để chúng tôi so đo hậu quả xót xa


 


 


 


Của chúng tôi với thành tích vui mừng


 


 


 


Của các người trước mặt của Mặt trời...


 


 


 


 Các người từng dựng lên Kim tự tháp trên


 


 


 


Con tim của những người nô lệ nhưng giờ đây


 


 


 


Các Kim tự tháp ấy đứng trên cát và đang làm cho


 


 


 


Các Thời đại tưởng niệm sự bất tử của chúng tôi


 


 


 


Cùng sự chóng mờ phai của các người.


 


 


 


Các người từng dựng lên Babylon trên xương của


 


 


 


Kẻ yếu và dựng lên các cung điện Nineveh trên


 


 


 


Huyệt mộ của kẻ khốn khổ. Giờ đây Babylon


 


 


 


Chỉ là dấu chân lạc đà trên cát đang di động


 


 


 


Của sa mạc, và lịch sử của nó được lặp lại


 


 


 


Cho các quốc gia ra ân sủng cho chúng tôi và


 


 


 


Nguyền rủa các người.


 


 


 


Chúng tôi tạc tượng nữ thần Ishtar từ cẩm thạch


 


 


 


Trắng, và làm cho pho tượng ấy vững chãi


 


 


 


Mà lung linh và câm lặng mà nói nên lời.


 


 


 


 Chúng tôi sáng tác và dạo những khúc nhạc êm ái


 


 


 


Nahewand trên dây đàn, khiến cho tinh thần


 


 


 


Của Ðấng yêu dấu đến lơ lửng trên bầu trời


 


 


 


Gần gũi chúng tôi; chúng tôi ngợi ca Ðấng Tối cao


 


 


 


Bằng lời nói cùng cử chỉ; những lời ấy


 


 


 


Trở thành lời của Thượng đế và những cử chỉ ấy


 


 


 


Trở thành tình yêu chất ngất của các thiên thần.


 


Các người đang đi theo Thú tiêu khiển mà


 


 


 


Móng vuốt sắc bén của nó từng xé nát hàng ngàn


 


Kẻ tử đạo trong các đấu trường La Mã và Antioch...


 


 


 


Còn chúng tôi đang đi theo Im lặng mà ngón tay


 


 


 


Cẩn trọng của nó từng dệt nên cuốn Iliad,


 


 


 


Sách Gióp và Lời than khóc của Giê-rê-mi-a.


 


 


 


Các người ăn nằm với Nhục dục mà bão tố của nó


 


 


 


Từng quét sạch một ngàn đám rước linh hồn


 


 


 


Phụ nữ và trở thành hầm hố của hổ thẹn


 


 


 


Và kinh hoàng... Còn chúng tôi ôm ấp Cô đơn


 


 


 


Mà chiếc bóng của các giai nhân ấy trổi dậy


 


 


 


Trong Hamlet và Dante.


 


 


 


 Các người xun xoe bợ đỡ Lòng tham, và thanh kiếm


 


 


 


Sắc lẽm của Lòng tham đã làm đổ một ngàn


 


 


 


Dòng sông máu. .. Còn chúng tôi tìm hòa hiệp


 


 


 


Với Chân lý, và bàn tay của Chân lý mang Tri thức


 


 


 


Xuống từ Tâm hồn Vĩ đai của Chu kỳ Sự sáng.


 


 


 


Chúng tôi là những đứa con của Xót xa và


 


 


 


Các người là những đứa con của Vui mừng;


 


 


 


Giữa xót xa của chúng tôi và vui mừng của


 


 


 


Các người có một lối đi gập ghềnh nhỏ hẹp mà


 


 


 


Con ngựa tinh thần của các người không thể bước


 


 


 


Và xe ngựa lộng lẫy của các người không thể qua.


 


 


 


 


 


 


 


Chúng tôi thương xót cho sự nhỏ bé của


 


 


 


Các người khi các người căm ghét sự lớn lao


 


 


 


Của chúng tôi; giữa niềm thương xót của chúng tôi


 


 


 


Và nỗi căm ghét của các người, Thời gian chửng lại


 


 


 


Hoang mang ngập ngừng. Chúng tôi tới với các người


 


 


 


Như bằng hữu, nhưng các người tấn công chúng tôi


 


 


 


Như kẻ địch của các người; giữa tình bằng hữu của


 


 


 


Chúng tôi và sự thù nghịch của các người


 


 


 


Có một khe sâu đang chảy đầy nước mắt và máu.


 


 


 


 


 


 


 


Chúng tôi xây cất cung điện cho các người còn


 


 


 


Các người đào huyệt mộ cho chúng tôi; và giữa


 


 


 


Vẻ đẹp của cung điện và âm u của huyệt mộ, Loài người


 


 


 


Bước đi như lính canh với vũ khí đúc bằng sắt thép.


 


 


 


 


 


 


 


Chúng tôi rải đường đi của các người với hoa hồng;


 


 


 


Và các người phủ lên giường của chúng tôi với


 


 


 


Gai góc; giữa hoa hồng ấy và gai góc ấy,


 


 


 


Chân lý đang ngủ giấc chập chờn.


 


 


 


 


 


 


 


Từ lúc bắt đầu thế giới, các người chiến đấu chống lại


 


 


 


Sức mạnh dịu dàng của chúng tôi bằng sự yếu nhược


 


 


 


Thô lỗ của các người; và khi chiến thắng chúng tôi


 


 


 


Trong chỉ một giờ, các người kêu ồm ộp và rôm rả


 


 


 


La vang như ếch nhái ngoài đồng ruộng. Còn khi


 


 


 


Chúng tôi chinh phục và khuất phục các người


 


 


 


Suốt một Thời đại, chúng tôi vẫn tiếp tục giữ mình


 


 


 


Như những kẻ khổng lồ im lặng.


 


 


 


 


 


 


 


Các người đóng đinh Giêsu và đứng dưới chân


 


 


 


Ngài, nhạo báng và mỉa mai Ngài; nhưng cuối cùng


 


 


 


Ngài bước xuống chinh phục các thế hệ, và


 


 


 


Dạo bước giữa các người như đấng anh hùng, làm


 


 


 


Tràn ngập vũ trụ với vinh quang và vẻ đẹp của Ngài.


 


 


 


 


 


 


 


Các người đánh thuốc độc Socrates, ném đá


 


 


 


Phao-lô, hủy diệt Ali Talib và ám sát Madhat Pasha,


 


 


 


Thế nhưng những kẻ bất tử ấy mãi mãi ở với


 


 


 


Chúng tôi trước mặt của Hằng cửu.


 


 


 


 


 


 


 


Còn các người sống trong ký ức của loài người


 


 


 


Tựa các thây ma trên mặt địa cầu;


 


 


 


Và các người không tìm được một người bạn


 


 


 


Ðể chôn cất các người trong bóng tối mịt mù


 


 


 


Của sự không hiện hữu và lãng quên


 


 


 


Mà các người đã tìm thấy trên trần thế.


 


 


 


 


 


 


 


Chúng tôi là những đứa con của Xót xa,


 


 


 


Và xót xa là đám mây phong phú,


 


 


 


Tuôn mưa Tri thức và Chân lý xuống các đám đông.


 


 


 


Các người là những đứa con của Vui mừng


 


 


 


Và cơn vui mừng của các người vươn tới


 


 


 


Ngang đâu thì Luật của Thượng đế cũng lên cao


 


 


 


Ngang đó, nên nó phải bị hủy diệt trước các ngọn gió


 


 


 


Của trời cao và phân rã thành hư vô, vì nó


 


 


 


Hoàn toàn chỉ là cột khói mỏng manh và chập chờn.


 


Kahlil Gibran


 


Nguyễn Ước dịch


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »