tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
01.08.2018
Kahlil Gibran
Thần linh trần thế (1)

 


The Earth Gods, Kahlil Gibran, Nguyễn Ước chuyển ngữ


 


Lời người dịch: The Earth Gods (Thần linh trần thế), xuất bản vào năm K. Gibran qua đời (1931), là tác phẩm được ông dùng để nói về mối quan hệ giữa thần linh và con người (Gottenwelt).


 


Các thần linh đóng vai trò quan trọng trong học thuyết của các tôn giáo và thế giới quan lẫn nhân sinh quan của hầu hết người đời. Ngay cả trong các tôn giáo độc thần, thí dụ như Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo cũng đề cập tới nhiều thần linh, tuy về nguyên tắc, họ chỉ qui phục và thờ phụng một vị thần toàn năng, toàn tri và tối thượng làm Thượng đế duy nhất, với danh xưng là Đức Gia-vê, Thiên Chúa hay Đấng Allah.


 


The Earth Gods là một trường thi kể lại cuộc đối thoại giữa ba vị thần linh phụ trách thế giới này, và qua những bộc lộ của họ, còn có một vị thần linh bên trên họ, được hiểu như là Thượng đế (God). Hai vị thần đầu tiên cho rằng con người là lương thực của thần linh, nghĩa là con người là thức ăn, là phương tiện cho vinh quang và kế hoạch của thần linh. Như thế, con người cũng có thể được hiểu là đồ chơi cho những ý tưởng bất chợt hay cố định của thần linh. Quan niệm đó đưa đến sự chuyên quyền tới nhàm chán, mệt nhoài của thần linh, và sự phi lý, nghiệt ngã mà con người phải chịu trong cuộc hiện sinh mong manh của nó.


 


Vị thần linh thứ ba có cái nhìn ngược lại và ra sức thuyết phục hai thần linh kia thay đổi quan điểm. Y nhắc nhở hai đồng loại rằng phẩm hạnh của thần linh là yêu thương, và hạnh phúc của con người trong cuộc sống trần thế của nó là Tình yêu. Tình yêu biến thế giới thành nơi đáng sống, cảm hóa được thần linh và nâng con người lên tới thần linh. Con người, với Tình yêu, thể hiện được mọi phẩm hạnh của thần linh và là thần linh giữa trần thế, dù nó mãi mãi bị chi phối bởi tính yếu đuối của nó.


 


Với hình ảnh tìm tới nhau rồi cuốn hút vào nhau của một đôi nam nữ dưới ánh trăng, được xem như kết tinh và tiêu biểu cho tình người và tính người, K. Gibran, qua lời thoại của thần linh thứ ba, cho thấy con người đáp ứng được khát vọng gần gũi với Thượng đế. Con người lên tới Thượng đế "trong", "qua" và "với" Tình yêu.


 


Khi thể hiện bản chuyển ngữ này, tôi tạm dịch chữ God (s) là (các) thần linh, cũng có thể hiểu là thượng đế (không viết hoa), tuy nội dung của tác phẩm có đôi chỗ cho thấy các thần linh trần thế này cũng có một số đặc tính như God (Thượng đế) của các tôn giáo độc thần.


 


Thần linh trần thế


 


Khi đêm trong niên kỷ thứ mười hai


 


phủ đầy,


 


Và im lặng, con nước triều dâng của đêm,


 


nuốt trọn vùng đồi,


 


Ba thần linh trần thế, ba Đại Chủ nhân sự sống


 


xuất hiện trên non ngàn.


 


 


 


Quanh bàn chân họ các dòng sông chảy;


 


 


 


Ngang lồng ngực họ bềnh bồng sương trôi,


 


 


 


Và trong oai nghiêm họ ngẫng cao đầu


 


 


 


bên trên thế giới.


 


 


 


 


 


 


 


Rồi như sấm động đằng xa,


 


 


 


thần linh cất tiếng nói,


 


 


 


giọng rền khắp mọi bình nguyên.


 


 


 


Thần linh I


 


Gió đang thổi tới hướng đông,


 


 


 


ta muốn quay mặt về phương nam,


 


 


 


vì gió mang theo mùi những thứ đã chết


 


 


 


làm sực nức mũi ta.


 


Thần linh II


 


Còn ta rất muốn hít vào


 


mùi hương thịt đang cháy ấy


 


 


 


ngọt ngào và dư dật.


 


 


 


Thần linh I


 


Nó là mùi của số lượng tử vong


 


 


 


nướng trên lửa leo lét,


 


 


 


nặng nề lẫn quẩn trong không,


 


 


 


hôi thối như từ vực thẳm bốc lên,


 


 


 


nó xúc phạm các giác quan ta.


 


 


 


Phương bắc không mùi


 


 


 


cũng chẳng hơi hám,


 


 


 


ta muốn quay mình qua đó.


 


 


 


Thần linh II


 


Nó là mùi thơm đang bốc cháy


 


 


 


chứa chan vị sống,


 


 


 


Ta muốn hít thở nó


 


 


 


lúc này và mãi mãi.


 


 


 


Các thần linh đều sống nhờ của lễ,


 


 


 


Họ nguôi cơn khát bằng máu,


 


 


 


Họ khuây khỏa con tim bằng linh hồn người trẻ trung,


 


 


 


Họ đường gân sớ thịt mạnh lên


 


 


 


nhờ tiếng thở dài bất tử


 


 


 


của những kẻ đang ở với thần chết;


 


 


 


Ngai vàng của họ được dựng lên


 


 


 


trên tro tàn của các thế hệ.


 


 


 


Thần linh I


 


Tinh thần ta mệt nhoài với mọi sự ở đây.


 


 


 


Ta nãn lòng chẳng muốn nhấc bàn tay


 


 


 


dù để tạo dựng


 


 


 


hay xoá sạch một thế giới.


 


Ta không muốn sống, chỉ còn cách chết,


 


 


 


Vì gánh nặng của các niên kỷ


 


 


 


đang đè trên ta,


 


 


 


Và tiếng than van không ngừng của biển


 


 


 


làm kiệt quệ giấc ngủ ta.


 


 


 


Liệu ta có thể hoàn toàn đánh mất mục đích nguyên thủy


 


 


 


và biến đi như một mặt trời phế thải?


 


 


 


Liệu ta có thể hoàn toàn tước bỏ cứu cánh của thần tính ta


 


 


 


và bằng hơi thở ta


 


 


 


trút hết sự bất tử của ta vào không gian


 


 


 


để ta không còn hiện hữu?


 


 


 


Liệu ta có thể hoàn toàn bị tiêu tán


 


 


 


và chuyển từ ký ức của thời gian


 


 


 


vào cõi hư không chẳng ở chốn nào?


 


Thần linh III


 


Hỡi các anh em của ta,


 


 


 


các anh em cổ sơ của ta,


 


 


 


hãy lắng nghe.


 


 


 


Trong thung lũng đằng kia


 


 


 


có một chàng trai đang hát nỗi lòng mình


 


 


 


cho đêm.


 


 


 


Cây đàn lia của hắn làm bằng vàng


 


 


 


và gỗ mun.


 


 


 


Giọng ca của hắn là vàng


 


 


 


và bạc.


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


 


 


 


 


 


 


Ta không muốn sống vô ích,


 


 


 


cũng không muốn sống thêm nữa.


 


 


 


Ta đã chỉ có thể chọn cách khắc nghiệt nhất:


 


 


 


Là đi theo các mùa và tiền hô hậu ủng các năm,


 


 


 


gieo hạt mầm và ngắm nó từ trong đất chui lên,


 


 


 


gọi đóa hoa ra khỏi nơi giấu mặt,


 


 


 


cho nó sức mạnh ghì chặt cuộc đời,


 


 


 


để khi cơn bão cất tiếng cười vang trong rừng


 


 


 


ta đưa tay bứt nó!


 


 


 


Là nuôi lớn con người từ bóng tối bí ẩn


 


 


 


nhưng giữ cho rễ của nó


 


 


 


mãi mãi bám víu đất đen!


 


 


 


Là cho con người khát khao sự sống


 


 


 


nhưng khiến thần chết


 


 


 


thành kẻ châm đầy ly của nó!


 


 


 


Là cho con người có tình yêu,


 


 


 


nhu mì nhờ đớn đau,


 


 


 


nâng cao bằng khát vọng


 


 


 


và gia tăng với khát khao


 


 


 


để rồi phôi pha trong lần ôm ấp thứ nhất!


 


 


 


Là bao phủ đêm đêm của con người


 


 


 


bằng những giấc mộng ngày mai tươi sáng;


 


 


 


và tẩm vào ngày ngày của nó


 


 


 


bằng mơ tưởng đêm đêm hạnh phúc,


 


 


 


để rồi giữ mãi những ngày những đêm của nó


 


 


 


cho thuở nào cũng chẳng khác thuở nào!


 


 


 


Là cho con người tưởng tượng


 


 


 


mình như chim đại bàng trên đỉnh núi


 


 


 


và ý nghĩ của mình như bão giữa biển khơi


 


 


 


nhưng vẫn giữ cho


 


 


 


bàn tay nó lờ quờ lúc quyết định


 


 


 


bàn chân nó nặng nề lúc suy nghĩ đắn đo!


 


 


 


Là cho con người


 


 


 


niềm vui


 


 


 


để nó có thể hát ca trước mặt chúng ta,


 


 


 


với nỗi đau


 


 


 


để nó có thể kêu cầu chúng ta,


 


 


 


và rồi đặt con người nằm xuống thấp


 


 


 


khi đất lâm cơn đói cất tiếng đòi ăn!


 


 


 


Là cho con người nếm trước ngày mai của chúng ta


 


 


 


bằng cách nâng linh hồn nó


 


 


 


lên các tầng trời cao chót vót,


 


 


 


nhưng vẫn giữ thể xác nó


 


 


 


gục mãi dưới vũng sâu bùn lầy


 


 


 


để nó không thể nào quên hôm qua của nó!


 


 


 


 


 


 


 


Như thế, chúng ta cai trị loài người


 


 


 


tới chung cuộc của thời gian,


 


 


 


bằng cách quản lý hơi thở


 


 


 


bắt đầu với tiếng kêu rên lâm bồn


 


 


 


của người mẹ,


 


 


 


và kết thúc với tiếng khóc lóc thương tiếc


 


 


 


của đàn con.


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


Tim ta đang khát nhưng ta không thể uống


 


 


 


máu loảng nhạt của giống nòi nhu nhược


 


 


 


vì ly ấy ô uế


 


 


 


và rượu ấy làm đắng miệng ta.


 


 


 


 Giống như ngươi,


 


 


 


ta đã nhào nặn đất sét


 


 


 


tạo dựng nó thành hình dạng biết thở


 


 


 


trườn ra khỏi ngón tay ướt sủng của ta


 


 


 


đi tới các đầm lầy và các ngọn đồi.


 


 


 


Giống như ngươi,


 


 


 


ta đã làm sáng trưng


 


 


 


những vực thẳm tối đen cho sự sống bắt đầu


 


 


 


và quan sát con người bò từ hang động


 


 


 


lên các đỉnh cao dốc đá.


 


 


 


Giống như ngươi


 


 


 


ta đã gọi mùa xuân tới


 


 


 


từ đó trải ra cái đẹp


 


 


 


làm mồi quyến rũ túm bắt những người trẻ tuổi,


 


 


 


cột chặt vào đó,


 


 


 


để chúng truyền sinh và nhân giống.


 


 


 


Giống như ngươi,


 


 


 


ta dẫn con người từ đền thờ này sang đình miếu nọ


 


 


 


hướng sự sợ hãi của nó trước cái không thấy


 


 


 


tới đức tin đầy kính sợ vào chúng ta,


 


 


 


những kẻ chẳng hề viếng thăm,


 


 


 


những kẻ nó vô tri kiến.


 


 


 


Giống như ngươi,


 


 


 


ta cưỡi bão tố cuồng phong đi trên đầu con người,


 


 


 


để nó có thể cúi đầu trước chúng ta.


 


 


 


làm mặt đất rúng động dưới chân nó,


 


 


 


cho tới khi nó cất tiếng gọi chúng ta.


 


 


 


Và giống như ngươi,


 


 


 


ta dẫn biển cả hoang dại


 


 


 


đập vào đảo nhỏ nơi con người nương náu


 


 


 


cho tới khi nó chết


 


 


 


mà vẫn kêu cầu chúng ta.


 


 


 


 


 


 


 


Ta làm mọi sự đó,


 


 


 


và còn làm thêm nữa.


 


 


 


Và mọi sự ta làm


 


 


 


đều trống rỗng và vô ích.


 


 


 


Vô ích là khi thức


 


 


 


và trống rỗng là giấc ngủ.


 


 


 


Và trống rỗng vô ích tới ba lần là mộng mị.


 


 


 


Thần linh III


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em uy nghi của ta,


 


 


 


Kìa bên dưới kia


 


 


 


trong lùm cây hoa mia


 


 


 


Một cô gái đang nhảy múa với trăng,


 


 


 


Trong tóc nàng ngàn hạt sương ngôi sao,


 


 


 


quanh đôi chân nàng ngàn chiếc cánh.


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


Chúng ta đã gieo trồng con người, cây nho của chúng ta


 


 


 


Và cày xới đất đai


 


 


 


trong sương mù đỏ tía buổi bình minh thứ nhất.


 


 


 


Chúng ta đã quan sát những cành khẳng khiu ấy lớn lên,


 


 


 


Và qua những ngày


 


 


 


của những năm không mùa


 


 


 


Chúng ta đã nuôi dưỡng những chiếc lá sơ sinh,


 


 


 


chúng ta đã che chắn lộc xanh


 


 


 


trước sức mạnh thịnh nộ của thiên nhiên,


 


 


 


Chúng ta đã canh giữ nụ hoa,


 


 


 


chống mọi thần linh hắc ám.


 


 


 


Và giờ đây


 


 


 


cây nho của chúng ta ra trái chín


 


 


 


Nếu các ngươi không mang tới máy ép rượu


 


 


 


và làm đầy ly,


 


 


 


Bàn tay nào mạnh mẽ hơn bàn tay các ngươi


 


 


 


sẽ hái trái ấy?


 


 


 


Và cứu cánh nào cao nhã hơn cơn khát của các ngươi


 


 


 


đang chờ rượu ấy?


 


 


 


Con người là thực phẩm của thần linh.


 


 


 


Và vinh quang của con người bắt đầu


 


 


 


khi hơi thở vẩn vơ của nó


 


 


 


được hút hết bởi đôi môi thiêng liêng


 


 


 


của thần linh.


 


 


 


Và tất cả những thứ là con người được kể là không


 


 


 


nếu nó vẫn còn mãi chúng;


 


 


 


Hồn nhiên vô tội buổi ấu thơ,


 


 


 


ngây nhất dịu ngọt thuở thanh xuân,


 


 


 


đam mê thời trưởng thành nghiêm nghị,


 


 


 


khôn ngoan tuổi cao niên;


 


 


 


Huy hoàng của các vua,


 


 


 


khải hoàn của chiến sĩ,


 


 


 


danh tiếng của nhà thơ,


 


 


 


danh giá của kẻ mơ mộng và thánh nhân;


 


 


 


Hết thảy những thứ đó


 


 


 


và tất cả những gì bên trong chúng


 


 


 


đều được sinh dưỡng cho thần linh.


 


 


 


 


 


Thần linh I


 


Quả không sai,


 


 


 


Con người là thực phẩm của thần linh.


 


 


 


Tất cả những thứ là con người


 


 


 


đều tới bàn ăn vĩnh cửu của thần linh


 


 


 


Khổ sở lúc mang thai,


 


 


 


đau đớn khi lâm bồn;


 


 


 


Tiếng khóc mù lòa của trẻ sơ sinh


 


 


 


chọc thủng màn đêm không che đậy,


 


 


 


Thê thảm của người mẹ vật lộn với cơn thèm ngủ


 


 


 


và rót sự sống cạn kiệt từ bộ ngực mình;


 


 


 


Hơi thở nóng hổi của tuổi trẻ trằn trọc,


 


 


 


và tiếng thổn thức của đam mê chưa tàn lụi;


 


 


 


Đôi lông mày ướt đẫm của người trưởng thành


 


 


 


khi cày xới mảnh đất khô cằn;


 


 


 


Niềm hối tiếc của tuổi già nhợt nhạt


 


 


 


khi cuộc đời đi ngược ý nguyện sự sống


 


 


 


và gọi tới nấm mồ.


 


 


 


Nhìn kìa, đó là con người!


 


 


 


Sinh vật được nuôi theo từng cơn đói


 


 


 


và làm thực phẩm cho thần linh đang đói.


 


 


 


Cây nho bò trong cát bụi


 


 


 


bên dưới bàn chân của thần chết bất tử.


 


 


 


Đóa hoa nở trong đêm đầy bóng tối độc dữ.


 


 


 


Trái nho của những ngày than khóc,


 


 


 


những ngày kinh hãi và hổ thẹn.


 


 


 


Và bây giờ các ngươi muốn ta ăn ta uống,


 


 


 


Các ngươi bảo ta ngồi giữa các bộ mặt liệm khăn,


 


 


 


Và rút tỉa sự sống của ta


 


 


 


từ những đôi môi cứng đơ như đá


 


 


 


từ những bàn tay héo úa


 


 


 


đang nhận sự vĩnh cửu của ta!


 


 


 


 Thần linh III


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


các anh em đáng sợ của ta,


 


 


 


Sâu tới ba lần


 


 


 


là chàng trai đang hát


 


 


 


Cao tới ba lần


 


 


 


là bài hát của hắn


 


 


 


Giọng ca hắn rúng động rừng sâu


 


 


 


chọc thủng trời cao


 


 


 


và làm tan tác giấc thiu thiu ngủ của đất.


 


 


 


 


 


Thần linh II


 


(luôn luôn không nghe)


 


 


 


Trong tai các ngươi


 


 


 


con ong ấy kêu vo ve rất khó chịu


 


 


 


trên môi các ngươi


 


 


 


là mật hôi thối của nó.


 


 


 


Ta ước gì sẵn lòng an ủi các người,


 


 


 


nhưng biết làm sao đây?


 


 


 


Khi thần linh cất tiếng gọi thần linh


 


 


 


chỉ vực sâu lắng nghe,


 


 


 


vì ở giữa các thần linh là hố thẳm vô lượng,


 


 


 


và không gian không chút gió.


 


 


 


Tuy thế ta muốn các ngươi được ủi an,


 


 


 


Ta muốn làm quang đãng


 


 


 


tinh cầu mây ám của các ngươi;


 


 


 


Và dù quyền năng và phán xét


 


 


 


của chúng ta ngang nhau


 


 


 


ta muốn khuyên bảo các người.


 


Khi từ hỗn mang xuất hiện thế giới và chúng ta, những đứa con của khởi thủy, nhìn nhau trong ánh sáng vô dục, chúng ta phà hơi âm thanh đầu tiên, run run và nín lặng, làm chảy xiết các luồng không khí và biển cả.


 


Rồi chúng ta tay trong tay dạo bước trên thế giới sơ sinh xám nhạt. Và từ âm vang những bước chân đầu tiên ngái ngủ của chúng ta, thời gian ra đời, làm một thần linh thứ tư. Hắn đặt bàn chân lên các dấu chân của chúng ta, phủ bóng ý nghĩ và khát vọng của chúng ta, và chỉ nhìn bằng mắt của chúng ta.


 


Và đến với quả đất là sự sống, và đến với sự sống là linh hồn, một giai điệu được chắp cánh của vũ trụ. Và chúng ta cai quản sự sống và linh hồn; chỉ có chúng ta biết đơn vị đo lường các năm cũng như trọng lượng những giấc mộng âm u của các năm, cho tới khi chúng ta, đúng chính ngọ của niên kỷ thứ bảy, làm đám cưới cho biển với mặt trời.


 


Và trong phòng hoa chúc ngất ngây đêm tân hôn ấy, chúng ta mang tới con người, một tạo vật dù yếu đuối và hay nhân nhượng, vẫn luôn luôn mang vết tích của dòng giống nó.


 


Qua con người, kẻ bước đi giữa trần thế với con mắt trên các vì sao, chúng ta tìm thấy lối đi tới những miền xa xôi của quả đất; và qua con người, cây sậy khiêm tốn mọc bên mặt nước tối đen, chúng ta làm ra ống sáo; và qua lòng rỗng của nó, chúng ta rót tiếng nói của mình vào thế giới đang buộc phải nín lặng.


 


Từ phương bắc không mặt trời,


 


tới bãi cát say mê mặt trời ở phương nam,


 


Từ vùng đất lạc thú nơi ngày được sinh ra


 


tới các hải đảo hiểm nguy nơi ngày bị giết,


 


Con người trái tim yếu đuối


 


quá đổi dũng cảm bởi cứu cánh của chúng ta,


 


 


 


thám hiểm với cây đàn và thanh gươm,


 


 


 


Ý muốn của chúng ta, nó loan báo


 


 


 


Quyền tối thượng của chúng ta, nó tuyên cáo,


 


 


 


Và tình yêu của nó dẫm lên dòng nước


 


 


 


của những con sông


 


 


 


chảy tới đại dương của khát vọng chúng ta.


 


 


 


Trên tột cùng đỉnh cao,


 


 


 


chúng ta trong giấc ngủ của con người


 


 


 


mơ những giấc mơ của chúng ta.


 


 


 


Chúng ta giục giã ngày của nó


 


 


 


rời thung lũng hoàng hôn


 


 


 


để tìm kiếm sự hoàn thành trên các ngọn đồi.


 


 


 


Bàn tay chúng ta điều khiển bão tố quét thế giới,


 


 


 


Và triệu con người từ khô cằn bình an


 


 


 


tới màu mỡ xung đột,


 


 


 


và tiếp tục tới khải hoàn.


 


 


 


Trong con mắt của chúng ta


 


 


 


có thị kiến biến linh hồn con người


 


 


 


thành ngọn lửa,


 


 


 


và dẫn nó tới nỗi cô đơn được ngợi ca


 


 


 


và lời tiên tri mang tính nổi loạn,


 


 


 


và tiếp tục tới cuộc đóng đinh trên thập giá.


 


 


 


Con người sinh ra để sống câu thúc


 


 


 


Và trong câu thúc có danh giá cùng phần thưởng của nó.


 


 


 


Chúng ta tìm kiếm nơi con người


 


 


 


ống loa miệng kèn của chúng ta,


 


 


 


và trong cuộc đời của con người


 


 


 


sự viên thành của chính chúng ta.


 


 


 


Trái tim của ai sẽ vọng lại tiếng nói của chúng ta


 


 


 


nếu trái tim con người điếc với cát bụi?


 


 


 


Ai sẽ trông thấy sự sáng láng của chúng ta


 


 


 


nếu đôi mắt con người mù với đêm đen?


 


 


 


Và con người,


 


 


 


đứa con của trái tim sớm sủa nhất của chúng ta,


 


 


 


hình ảnh của chính chúng ta,


 


 


 


các ngươi muốn làm gì với nó?


 


 


 


Thần linh III


 


Hỡi các anh em,


 


 


 


Các anh em quyền năng của ta,


 


 


 


Hai bàn chân người nhảy múa


 


 


 


đang say sưa các bài hát.


 


 


 


Chúng làm không khí rộn ràng,


 


 


 


và hai bàn tay cô gái


 


 


 


bay lên như những cánh bồ câu.


 


 


 


 Thần linh I


 


Chim chiền chiện kêu chim chiền chiện,


 


 


 


còn chim đại bàng vút cánh bay lên,


 


 


 


không nấn ná để nghe các bài ca.


 


 


 


Các ngươi muốn dạy ta tình yêu tự ngã


 


 


 


được hoàn thành trong sự thờ phụng của con người,


 


 


 


và bằng lòng với sự qui thuận của con người


 


 


 


Ta muốn vươn lên quá bên kia tỉ lệ tử vong


 


 


 


bị giới hạn cho trần thế


 


 


 


và tôn phong ta trên các tầng trời.


 


 


 


Cánh tay ta sẽ ôm choàng không gian


 


 


 


và quấn quanh các tinh cầu.


 


 


 


Ta sẽ lấy cây sào đầy ngấn sao làm cung,


 


 


 


sao chỗi làm mũi tên,


 


 


 


và với vô hạn,


 


 


 


ta muốn chinh phục cái vô cùng.


 


 


 


 Nhưng các ngươi không muốn làm điều đó


 


 


 


nếu nó ở trong quyền năng của các ngươi.


 


 


 


Khi con người mãi mãi của con người,


 


 


 


thì thần linh cũng thế,


 


 


 


mãi mãi của thần linh.


 


 


 


Không đúng,


 


 


 


các ngươi muốn mang con tim mệt nhoài của ta


 


 


 


tới sự tưởng nhớ các chu kỳ


 


 


 


đã trải qua trong sương mù.


 


 


 


Khi linh hồn ta tìm chính nó giữa núi non


 


 


 


và đôi mắt ta dõi theo hình ảnh của chính chúng


 


 


 


trên mặt nước đang ngủ thiu thiu;


 


 


 


Dù ngày hôm qua của ta đã chết lúc sinh con


 


 


 


Và chỉ sự im lặng viếng thăm cung lòng của bà,


 


 


 


Và gió vãi cát chui vào bộ ngực bà.


 


(còn tiếp)


 


K. G.


Ngọc Ước dịch

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »