KHÔNG ĐỀ
Gửi một số nhà thơ nhà văn
Giành bằng được
mấy chục phân vuông trên báo,
vài trang tạp chí…
đăng dồn dập, in tới tấp
nhận nhuận bút báo tuần trước
vội đưa bài in báo tuần sau
báo văn chương - mảnh chăn hẹp
người này ấm kẻ kia lạnh
- thà rét mướt
không co kéo chăn!(*)
mỗi khi in lắm, đăng nhiều
tôi cười đắc chí,
có năm bạn “rải bài” đăng chục tờ báo tết
bóng bay mỏng tang
bọt xà phòng vàng xanh đỏ tía
nhẹ bẫng những ngôn từ đưa nhau lên mây
mấy tháng trời
hình như anh ngượng chẳng muốn gặp ai
chợt thấy thương thương
- Bạn còn có khả năng xấu hổ!
những tác giả “quen tên”
hội hè nào cũng lụa đỏ gấm xanh
chương trình nào cũng ngâm thơ đọc phú
phải in “thơ chùm” mới sang
đóng khung riêng mới thú
tranh giành hội thảo
đua chen bàn dẹt bàn tròn
văn phải thế nọ thơ cần thế kia!...
người bán vé số
không đủ tiền không đủ thời gian mua sách, đọc báo
vẫn quen mặt thuộc tên
mấy bác mấy anh thường lên tivi
đọc thơ giảng chữ…
*
Có đêm tôi mơ
được gặp Xuân Quỳnh, Hoàng Hữu
Trần Vũ Mai, Nguyễn Lương Ngọc…
ảnh chân dung đóng khung chữ nhật
không phải trên trang báo
- trên Bia xám Đá đen
các Chị các Anh vẫn làm Thơ
nhường nhau
in vào Đất
lên Mây
cậy nhờ
Im lặng - Thời gian
Xuất bản…
____
* Mượn ý của nhà văn Nam Cao .
GỐI “LÊN SÚNG MŨ” ĐỢI…
(Có sử dụng ý, chữ, câu của nhiều nhà thơ, nhà văn)
Gối bông lún
gối gỗ đau
đêm đêm chập chờn thức ngủ…
mộng mị dẫn ta lang thang
cuối Đất đầu Trời…
gối lên “Ngói mới”
dãi nắng dầm mưa - ngói đã cũ rồi,
“lạc giữa Tràng giang”
vàng tâm cẩm lai mục chìm đáy biển
gối lên “Nửa vầng trăng” héo úa sương đêm
lạnh như lưỡi kiếm
tì lên đàn tì bà “Bốn dây nhỏ máu… ngón tay”
“Chim sâm cầm chết” nghẹn giữa trời
“Cánh buồm xanh trong phố” đứt dây
“Thơm nếp xôi…”
“Mồ viễn xứ” hoang lạnh “Chiều quan tái”
“Tây tiến” rồi… Nam tiến
còn phương Bắc phương Đông?...
Ta gối lên “Lá trúc che ngang…”
“Vườn xanh như ngọc - cuộc chơi dở dang”
“Gậm căm hờn trong cũi sắt”
chúa sơn lâm chịu xích quấn, gông mang
cam phận một đời “Nai vàng ngơ ngác”…
“Mái buồn nghe sấu rụng”
- buồn đến tận bao giờ ?
gối đầu lên “Cơi trầu - lá trầu héo” khô
ta cùng lúc “Sắm mấy vai chèo”
chẳng vai nào thật!
“Vịn vào tay trúc” thôi
- cổ thụ làm gì còn nữa
gối lên tro tàn “… Lò gạch cũ”
“Sông Lấp” trăm năm lỡ…
vẳng nghe tiếng ếch”
- Đò ơi !...”
Gối cỏ thì lệch
gối lông ngậm hơi
lâu quá rồi không cánh tay trần nào cho ta tựa đầu
cơm nguội
nhát gừng
thức ngủ
ta đã từng “Gục lên súng mũ”
“Nằm kề bên nhau đợi”… “Phá vây”
để lại lọt vào những vòng vây vô hình khác
“Trong gió trong mưa… Ngọn đèn đứng gác”
soi cho ta đi”
tắt… đợi ta về!...
dầu cạn bấc tàn “Lửa đèn” phụt tắt
khói đen theo gió
“Vòng trắng” hóa kim cô…
gối bông lún
gối gỗ thô
cánh tay Người Đẹp lâu rồi không cho tựa nữa
ta tựa đầu úp mặt
sách cũ bìa long giấy ố
lác đác văn chương chữ nghĩa một thời
còn bao thơ đích thực là Thơ
bao trang Văn tâm huyết
bị ghẻ lạnh dập vùi
dăm bảy thập niên
vài trăm năm nữa
“Rũ bùn đứng dậy sáng” ngời…
HAI LẦN BỎ PHIẾU
Chỉ thêm phiếu nữa
anh trúng cử vào “ban chấp hành…”
thiếu một phiếu
cơ hội cuối cùng đời anh trôi tuột
- trong lá phiếu của mình tôi đã gạch tên anh
bệnh ung thư
thường tìm đến những người ít ngủ
người hay thở dài,
người có nỗi đau không biết ngỏ cùng ai
dù có dãi bày cũng mấy ai chia sẻ!
đắng cay ngậm nuốt
thành khối u kết trong gan ruột
làm tổ trong tim
cái ngưỡng bảy mươi
bao nhà văn nhà thơ không sao vượt nổi!
anh nằm dán xuống giường
thày thuốc kín đáo lắc đầu
bệnh viện đã “chê” con bệnh
đàn muỗi đói bay qua giường anh
tìm thịt da người khác
nếu có thể “bầu cử lại” để anh khỏi bệnh
tôi xin vào ban kiểm phiếu
làm mọi cách để kết quả “hai trăm phần trăm”
(cuộc bầu cử gian lận tưởng tượng khiến tôi đỏ mặt)
anh phì cười
từng giọt nước mắt lăn…
dù kết quả “bỏ phiếu” ấy thế nào
anh vẫn rời bỏ Thế Gian này
không cách gì giữ anh ở lại !
Đại Lải, 13.10.2007
NTS.
|