tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
01.07.2019
Phạm Thị Ngọc Liên
Tự khúc/ Một mình trong chiều


Tự khúc


Hình phạt chính là lúc này


Rượu và Đêm


 


Giọt lệ đã khô trong con tim nhức nhối


NỗI buồn sâu hơn đại dương


Đen hơn vực thẳm


Cho ta khóc đi


Khóc nữa đi


Và ngủ với nỗi buồn


 


Ừ thì tiếng chuông đồng hồ


Mi cứ gõ


Một hai ba bốn và năm


Sao lạI có thứ chuông vô tình đến vậy!


Mi gõ vào tim ta


Nhắc ta thèm một lời an ủi


Thèm một vòng tay


Một ánh nhìn âu yếm


Không có ai đến gần ta


Uống giùm chén rượu…


Ta đã mất ta…


Ừ, đúng rồi


Khi ta còn một mình


Tự giết ta bằng nỗi buồn người tặng


Có Rượu và Đêm


Có hơi thở buồn tênh rũ rượi


Say rồi mà cũng chẳng quên !…


 


Ta cứ tưởng là ta say


Không


Chính là lúc ta rất tỉnh


Để biết nằm soài ra đất


Ôm lấy bóng mình…


Chính là lúc ta bật cười


Nhạo báng


Trong tiếng muỗi reo ca


 


Một mình trong chiều


Con chim sẻ đứng trên mái ngói kia


Muốn nói gì với mặt trời?


Lời chim thì nhỏ


Bầu trời thì cao...


 


Mối tình anh như mái ngói đầy rêu


Nỗi buồn đóng thành tầng


Em dẫm vào trượt ngã


Vết nhói đau đến lạ


Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu


 


Giá như ta là của nhau


Đơn giản như ánh nắng ngoài kia


Thời gian em không còn rỗng


Em muốn đem cho anh tiếng khóc từ đáy lòng


Nước mắt đã khô


Giá như anh có một lần nhìn được!


Nhưng,


Con chim sẻ đứng trên mái nhà


Hót hoài


Chẳng có ai nghe...


 


Chẳng có thứ thuốc trường sinh nào giữ được tuổi trẻ của em


Chẳng như loài hoa bất tử


Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình


 


Con chim sẻ bay đi còn để lại những dấu chân phiền muộn


Trên mái ngói đầy rêu


Như danh thiếp một mối tình đi vắng


Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng


Già nua


Mệt nhoài...


 


Giá như anh có một lần biết được


Em muốn như con chim sẻ kia


Bay đi


Bay đi


Dù không đến được mặt trời...


PTNL.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »