VÒNG TRÒN BẤT TỬ
Biển cuộn sôi tung cao thác nước
Đảo Gạc Ma đạn chớp lửa bủa vây
Những người lính tay không tấc sắt
Ôm chặt nhau giữ cờ đỏ nơi này
Vòng tròn đỏ mang trái tim người lính
Trong rừng lê súng đạn kẻ thù
Máu loang đỏ nước biển xanh giận dữ
Đảo cựa mình oằn thớ đá san hô
Trong vòng vây quân mặt người, dạ thú
Chuyền tay nhau lá cờ đỏ phất cao
Mắt sáng quắc nhìn thẳng quân xâm lược
Tầu trườn trên mảnh đất thấm máu đào
Một Trần văn Phương quấn cờ đỏ quanh mình
Một Vũ Phi Từ đạn cứa ngang người không rời trận địa
Một Trần Văn Chín bị thương vẫn chỉ huy đồng đội
Sáu mươi tư anh hùng tay không tấc sắt
Xác thân nằm bên lớp sóng biển xanh
Ngủ yên nhé biển mặn mòi sóng vỗ
À ơi ru tiếng mẹ gọi ngàn thu
Ôm ấp dịu dàng trong vòng tay mẹ dỗ
Vọng năm canh thao thức gọi bến bờ
Những bông hồng bên cúc vàng nở thắm
Dập dềnh trôi bồng bềnh nước triều lên
Gió quyện hương khói hiện vòng hoa đỏ
Tang trắng trời mây cũng trắng vành khăn
Cột mốc biên cương đảo xa sóng gió
Biển mặn mòi mang hơi thở các anh
Đằng sau biển là quê hương đất mẹ
Chúng tôi gác canh quyết giữ đảo yên lành
Vòng tròn đỏ ánh mặt trời rực rỡ
Tỏa hào quang lá cờ phất bay cao
Các anh ngủ yên giữa trùng khơi đất mẹ
Lịch sử không quên Vòng tròn lửa đỏ sao
MÙA NƯỚC NỔI
Nước trắng trời heo hắt hoa bời lời
Cỏ năn lay lơ thơ mùa nước nổi
Bìm bịp kêu nắng oi chiều vàng ối
Trắng bợt chân lội bùn đen Tháp Mười
Lưới giăng ô đan dọc đìa khơi
Bông súng tím lập lờ bờ lá
Bèo dập dềnh trôi xoay nghiêng ngả
Lũ cuộn vòng đỏ nặng phù sa
Giọng hò em vang đồng bao la
Nhẹ chèo hái hoa vàng điên điển
Dừa nước xanh lao xao ngoài bến
Gió chướng về mưa giông trời xa
Ơi! Miền Tây, Đồng Tháp bao la
Lúa trổ đòng dềnh theo con nước
Hạt thóc vàng thơm hương óng mượt
Bao đời phèn hóa ngọt đồng xanh
Người dân đây lam lũ hiền lành
Ly rượu cay lần đầu dễ mến
Phút chia tay thấy mình bịn rịn
Chiều mênh mang con nước vơi đầy
Nhớ về thăm mùa nước nơi đây
Thuyền ghe băng ngược dòng con lũ
Hoa trái ngọt bốn mùa no đủ
Mật đất lành dành tặng người ơi
Em hãy đến vùng đất quê tôi
Hương tràm thơm ong về làm mật
Sếu đỏ đàn cánh bay chao liệng
Lao xao mùa cá đớp đồng xa
Mùa nước về theo duyên mặn mà
Thương anh em làm dâu vùng lũ
Giữa mênh mang đất trời trở gió
Nước nổi về em có nhớ không
TRĂNG BIÊN GIỚI
Xem tranh thêu của họa sĩ Đinh Kim Liên
Trăng non lơ lửng cao
Đường biên nhấp nháy sao
Bồng bềnh mây theo gió
Trăng trôi về phương nào?
Trăng soi vào nỗi nhớ
Gửi em nơi quê nhà
Xuân về tràn hoa nở
Đừng buồn dẫu anh xa
Chiến hào anh đứng gác
Đất trời này của ta
Đằng sau là Tổ quốc
Là máu xương ông cha
Em thương anh nhiều lắm
Giá rét thấm thịt da
Gửi anh thêm áo ấm
Cả tình yêu quê nhà
Nơi đầu sông đỉnh núi
Nơi đầu sóng ngọn gió
Nơi biên cương cửa ngõ
Là nơi anh đứng đó
Ở hai đầu xa cách
Tình yêu thêm mặn mà
Biên cương anh đứng gác
Đẹp mùa xuân bao la.
BỒNG BỀNH CHỢ NỔI
Thuyền tung cao sóng trắng
Bập bềnh nổi bập bềnh
Sương đan mờ
Sông dềnh gọi gió
Mặt trời vỗ mây ửng đỏ
Cầu Cái Khế ngang trời
Bèo bung hoa...
Máy ròn khua sóng
Tụ bến sông
Lênh đênh phận đời
Chông chênh bến đậu
Anh Hai ba trạo thuyền khẳm be bành
Ba Láng thương hồ Cồn Khương, Cồn Ấm
Chị út Ô Môn, Phong Điền tươi tắn
Nẻo Kênh Thơm, Vĩnh Thạnh tụ về...
Du khách trôi chợ nổi thêm mê
Mát tay chạm cam,bưởi
Mắt thèm vàng,đỏ chuối dưa…
Ồn ào góc sông đầy nắng
Núi hoa quả nhấp nhô
Đan nhau
Bập bềnh...
Ngọn sóng vỡ tiếng mời chào
Cô gái phù sa trắng cười vờn gió
Tiếng đàn trùng sông vọng cổ
Áo bà ba,tóc tỏa nghiêng trời
Thoăn thoắt lựa trái thơm
Tíu tít thuyền chợ nổi
Mây mái cong vít thuyền trôi
Nước cuộn đất chòng chành
Bốn phía màu xanh
Phóng khoáng như cánh chim trời
Thuyền giăng chạm sóng trắng
Chợ nổi đỏ ríu sông
Mồ hôi rịn trán em lóa nắng
Anh về thăm quê em
Cái Răng mùa nước lên chợ nổi bồng bềnh…
NHM
vanvn.net
|