tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
01.03.2020
Nguyễn Phong Việt
Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?/ Trên những dấu vân tay/ Khi ta mỉm cười và nói…


Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?


 


Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng và chở đi trên phố


cứ ríu rít kêu mãi không thôi


 


Tôi đi trong dòng người


liếc ngang liếc dọc


nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác


rồi nhìn ra chung quanh…


 


Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh


một điều ngịch lý


bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ


một điều bình thường?


 


Rồi những con chim sẻ sẽ được phóng sinh


một người đi bên cạnh tôi bảo thế


cuộc đời mà lẽ ra nó được hưởng với mây, mưa và gió…


chẳng cần đợi một bàn tay cứu rỗi nào


 


Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng


có nhìn thấy được tôi đâu?


 


Trên những dấu vân tay


 


Cuộc đời chúng ta vốn dĩ rất bình thường


       và người may mắn không cần tìm cũng thấy nỗi cô đơn!)


Có những tháng ngày qua chúng ta đã sống ở giới hạn tận cùng


vì ngỡ cả thế gian này không ai muốn mình còn có thể đi chung


*


Phủ nhận một con người bao giờ cũng dễ hơn là yêu thương


nhất là khi từng gọi tên nhau bằng hạnh phúc


tập nhường nhịn nhau, tập can ngăn đừng khóc


tập vui vẻ lúc đau và tập thản nhiên trong đôi lần cô độc


để không chỉ thương mình…


*


Khi cuộc đời hứa hẹn sống phải có niềm tin


nhưng chúng ta không đủ sức để tin hoài tin mãi


không đủ sức ngồi một mình rồi đến lúc đứng lên vẫn là cảm giác trống trải


không đủ sức nấu một bữa ăn mà người cần ăn đã trốn chạy


không đủ sức mở cửa sổ trong đêm khuya và ngăn mình đừng ngủ lại


vì đã sắp bình minh…


*


Vì ngày mai vẫn phải bắt đầu tiếp một hành trình


những gì đã đau chắc chắn rồi sẽ hết


những gì phải cưu mang trong trái tim rồi sẽ lành lặn


những gì đã buông tay rồi sẽ mỉm cười thôi không còn ân hận


những gì đã oán hờn rồi sẽ bình yên khi đối mặt


ngoái lại làm chi khi ai cũng đã có một con đường…


*


Trên những dấu vân tay của chúng ta số phận vẽ lên đó những nỗi buồn


còn niềm vui chúng ta phải tự tìm kiếm lấy


làm sao có thể giữ bên mình một thứ gì đó mãi mãi


nhất là khi yêu thương chỉ thể hiện hình hài qua những câu nói


mà chúng ta không dưới một lần đã đánh đổi


tiếc làm chi?


*


Ngẩng mặt lên cho nụ cười xua hết những hoài nghi


ta sẽ nhìn thấy thôi một con người khác


một con người khiến cho ta gặp lại trong lòng mình thứ cảm giác…


một con người khiến cho ta bình yên ngay cả khi buồn đau cho riêng mình nhiều nhất


một con người khiến cho ta hiểu sự tồn tại của mình là cần thiết


một con người thành thật


để yêu thương…


*


Không mấy ai đủ thông minh để nhìn thấy hết gian khó trên một con đường


cứ đi vì cần phải đi cho mình còn được sống


có bao người mất mát yêu thương cả cuộc đời đâu mà sợ chẳng tìm ra hạnh phúc


sẽ là diệu kì khi có lại niềm vui lúc tình yêu khô hạn


và một giọt nước mắt


cũng có ý nghĩa của sự hồi sinh…


*


Trên những dấu vân tay của chúng ta


yêu thương thường được nhìn thấy bởi những trái tim cùng nhịp đập vô hình!


 


Khi ta mỉm cười và nói…


 


Khi ta mỉm cười và nói - không sao


là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít


*


Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt


ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...


*


Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương


những giọt nước mắt rơi không thành tiếng


những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt


những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết


mãi đến tận cuối đời...


*


Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời


tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm


xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp


rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm


biết đến bao giờ mới mở ra?


*


Khi ta mỉm cười và nói - có gì đâu phải xót xa?


là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát


*


Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt


ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!


*


Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau


trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi


trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi


trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối


ta có thật lòng yêu?


*


Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu


thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng


ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến


lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt


ta kiệt sức vì lo toan…


*


Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn


là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế


*


Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ


sao ta không chọn lựa để quên?


*


Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm


chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?


*


Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút


chẳng phải những gì ta cần chỉ là được siết tay nhau?


*


Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau


là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…


 


Cứ ngồi lặng im thế, và khóc…


 


Giữa những ngập tràn của bóng đêm


giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình


ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…


*


Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn


không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc


không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát


không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt


biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau…


*


Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau


cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng


tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng…


rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh


những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười…


*


Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai


bỏ mặc cho gương mặt người câm nín


như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc


rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác


để oán ghét chính bản thân mình!


*


Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn


vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác


làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản


sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác


đã phải quên mất mình…


*


Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên


lúc trong lòng không còn gợn sóng


ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất


ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt


ta từ chối cuộc đời ta…


*


Từ muôn trùng ký ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra


nhưng rồi biết đã như người đuối sức


không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc


phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng


ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường…


*


Được ngồi lặng im thế, và khóc…


cho tất cả những yêu thương!


 


Có thể chỉ là một ngày…


 


Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người


có thể chỉ là một ngày


chúng ta mím chặt môi


 *


Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…


 *


Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui


để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc


để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc


để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc


để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…


 *


Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu


nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ


những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế


với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa


rồi hết đêm sẽ là ngày…


 *


Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi…


biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói


biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội


biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi


ngoài những khắc nghiệt của bản thân…


 *


Có thể chỉ là một ngày


chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần


mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt


mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước


mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực


mà không cần tựa vào ai…


 *


Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai


làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé


giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả


giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá


để có thể bắt đầu…


 *


Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau


trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào - có ai biết?


trong trái tim người này có còn người kia không - hay đã chết?


trong tình yêu của người này đã bao dung - hay nhiều hơn cay nghiệt?


mà ngơ ngác cười vui…


 *


Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người


có thể chỉ là một ngày


không bao giờ quá xa xôi!


NPV


Nguồn: Đi qua thương nhớ. NXB Văn học, 2012.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »