tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
27.09.2009
Tư liệu
Thơ ba tác giả

Tôi có một Trường Sơn


Tôi có một Trường Sơn
Tuổi lên năm mây bay về trắng xóa
Mây Trường Sơn có gì thân thiết quá
Bay trên tóc cha buổi ấy lên đường


Tôi có một Trường Sơn
Tuổi 17 nuôi trong lòng khát vọng
Tiếp bước cha tay tôi cầm khẩu súng
Từ khát vọng Trường Sơn tôi đi tới Trường Sơn


20 tuổi sống với trận sốt rừng
Với nhành lá tàu bay, với tiếng chim khe núi
20 tuổi với ngàn lần bom dội
Giáp mặt quân thù, vai tôi tựa Trường Sơn


Vào trận đánh đỉnh núi mặt trời rung
Những trận đánh tuổi đôi mươi, mười tám
Của tình yêu và của lòng dũng cảm
Nhịp súng rung theo nhịp đập trái tim


Phút chiến thắng sao em khóc, ơi em
Cô gái giao liên cùng tôi truy kích giặc
Sau nước mắt là thiết tha câu hát
Đỉnh Trường Sơn cao như một tình yêu…
 
…Tôi có một Trường Sơn
Mây trắng vẫn bay về, dẫu cha không về nữa
Bụi đỏ nhòa đi vẫn còn đây tuổi trẻ
Một Trường Sơn lại gọi phía tương lai


TRƯƠNG NGUYÊN VIỆT


 


Mẹ ơi
Kính tặng Mẹ


Con về thăm mái nhà xưa
Mẹ đi đâu vắng, lưa thưa nắng vàng.


Khói lam chiều, cứ mơ màng
Nồi cơm nguội, với những hàng lệ rơi.


Mẹ ở đâu, mẹ, mẹ ơi
Vì con góc bể, chân trời, mẹ đi.


Để ngôi nhà lạnh, những khi
Liếp rau tàn lụi, lối đi cỏ đầy.


Một mình cha với luống cày
Bạc phơ mái tóc, ngóng ngày đoàn viên.


Bao giờ lại được bình yên
Bao giờ dáng mẹ thân quen lối mòn?


Bàn chân con dẫu chẳng còn
Có bàn chân mẹ theo con suốt đời.


NGUYỄN THỊ NON


 


 


Một tiết tấu sang thu


Thu về trên đỉnh núi
Nâng trời xanh cao lên
Mọi sắc màu thẫm lại.
Nhớ ra người không tên.


Thu về bên bờ sông
Theo nắng vàng tới bến
Gió loanh quanh tìm bạn
Mới đây đã xa rồi.


Thu không của riêng tôi
Của chung cho trời đất
Sắc thi soi rõ nét
Người hôm qua, hôm nay.


Tình không là cát bụi
Cớ sao theo gió bay
Tình không là sỏi đá
Cớ sao vẫn còn đây


Theo con nước vơi đầy
Thu về, người không đến
Buồn thay!


HOÀNG TÂN


Nguồn: sggp.org.vn


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »