Ai đi về Bắc ta đi với
Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long.
Ai nhớ người chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!
Mà ta con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu buồn xa xứ
Non nước Rồng Tiên nặng nhớ thương
Vẫn nghe tiếng hát thời quan họ
Xen nhịp từng câu vọng cổ buồn
Vẫn thương vẫn nhớ mùa vải đỏ
Mỗi lần phảng phất hương sầu riêng
Sứ mạng ngàn thu dễ dám quên
Chinh Nam say bước quá xa miền
Kinh đô nhớ lại xa muôn dặm
Muốn trở về quê, mơ cảnh tiên
Chiến khu D, 1946
H.V.N
Nhà văn Triệu Xuân: Bản này in theo nguyên văn bút tích của ông Huỳnh Văn Nghệ trong sổ tay.
Thế nhưng, theo một người bạn văn của tôi, một người chuyên nghiên cứu về Huỳnh Văn Nghệ và Lý Văn Sâm, thì, trong một cuốn sổ tay khác, ông Huỳnh Văn Nghệ lại ghi là sáng tác năm 1940 tại Ga xe lửa Sài Gòn nhân tiễn một người bạn thân về Bắc, đi trên chuyến tầu xuyên Việt. Bài thơ trong cuốn sổ tay này mang tên: "Tiễn bạn về Bắc”, có 5 khổ thơ. Ngoài 4 khổ thơ như trên còn một khổ thơ cuối cùng là:
Ai đi về Bắc xin thăm hỏi
Hồn cũ anh hùng đất Cổ Loa
Hoàn Kiếm hồ xưa linh quy hỡi
Bao giờ mang trả kiếm dân ta
Lời cuối: Xưa nay, khi đọc hoặc trích dẫn bài thơ này, người ta hay nhầm câu thơ thứ 4 của khổ thơ 1 là “Ngàn năm (hoặc nghìn năm) thương nhớ đất Thăng Long”. Không phải như vậy. Theo bút tích của tác giả thì không phải Ngàn năm mà là Trời Nam. Trời Nam mới đúng và hay hơn rất nhiều!
Triệu Xuân
Nguồn: Thơ hay phổ Nhạc. Triệu Xuân sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học, 2005.
- Bài post lần đầu trên trieuxuan.info ngày 17-10-2008.
|