Thái Bình Dương tối đốm lửa cô đơn lặng thầm chờ đợi đêm dày le lói
*
ngạo nghễ thách mênh mông hẹn bao giờ gặp lại san lửa lạnh cô đơn
thành từng nụ hôn nồng
Bằng lòng làm đốm lửa leo lét góc nhân gian từ căn phòng cửa mở thèm đón gió đại ngàn * Ngẫm xem mỗi vĩ nhân khác nào mỗi thường dân phận cô đơn đốm lửa đốm bé nhỏ vô vàn * đủ soi sáng chính mình xuyên sương dày, lung linh gom tinh anh góp lửa dưỡng nuôi lòng nhiệt thành * Hòa dòng lửa nhân quần mỗi đốm - một tâm hồn cuối biển trời đêm lạnh những lung linh sóng sánh.
Biết cô đơn như thơ nhạc hay - nhờ dấu lặng Biết im lặng nghe mình thầm thĩ nói cùng mình *
Biết nhận tình đa dạng đỏ thầm lửa luyện tim Cô đơn trơ mỏm đá mọi khích bác, coi khinh * Biết nguồn gốc khen chê biết hứng luồng gió mát thơ ‘tiên’ ‘thánh’ gửi về *
Không băn khoăn rượu nát lắm lời từ miệng ai những ánh nhìn nhớt nhát lời thách thức chê bai *
Rèn cô đơn tỉnh giác tự nguyện tạm đơn thân để lắng hồn kết nối kết trời ‘thiện, mỹ, chân’ từ rạ êm rơm rối * Nheo mắt theo cháu nội yêu sao môi cháu cong mày dướn, mắt lườm ông sáng vị lai, nguồn cội
*
Cô đơn để mê say chớp lấy, không vuột tay niềm vui và Sáng Tạo sống công bằng phải đạo * Kiệm lời, không khách sáo ngửa cổ ngắm trời đêm ngày mây trắng dịu êm để chỉ cười, không khóc *
đạt thâm trầm hạnh phúc nếp suy nghĩ một mình
tìm về “Mỏm đá chim” đẹp cô đơn thẳm sâu *
huyền bí và nhiệm màu
môi cười nụ khoan dung
HD.
|