Về
Thì cứ về vậy thôi Dù chẳng biết làm gì Về ngồi dưới gốc mai chờ nụ hoa đầu ửng nắng Nghe những tiếng chim mảnh khảnh nhảy quanh mình
Thì cứ về vậy thôi Về nhìn mưa bông cải Nhẹ hơn tơ lòng Lất phất trong đầu giấc mơ hóa thành hoa cải vàng ươm chân trời
Thì cứ về vậy thôi Ngồi như sông, như đá, như cây, như cỏ Về ngồi như chiếc xích đu đòng đưa trước ngõ Như ba ngồi đợi các con từ cuối hạ đầu đông
Thì cứ về vậy thôi Về bảng lảng, về mong manh, về như hương trầm thơ thẩn Đêm Đêm đi nhè nhẹ Giao thừa…
Trần Lê Sơn Ý
Mùi Tết
mùi củ cải trắng đang phơi mùi cải dưa rải rời dọc hành lang nắng mùi tỏi thắng nước mắm mùi kiệu ngâm giấm trước khi chắt nước trộn đường mùi mướp hương nấu canh bồ ngót mùi cải ngọt xào thịt heo mùi lá chuối ủ heo héo cho dễ gói mùi trái chuối chín bói bên hè mùi gừng sên me, mứt tắc mùi áo mới mặc lần đầu mùi của nhau - nụ hôn chào buổi sáng mùi ở xa - mang máng nỗi nhớ nhà.
LÝ LAN
Riêng của con thôi
Nhà cũ của mình không còn Con kênh cắt ngang từ lâu Không sao mẹ ạ! Mẹ có còn ở đấy nữa đâu Mẹ đã vào chùa từ lâu Bên cạnh những hàng xóm mới chắc giờ cũng đã quen nhau hết cả Nhà cũ không còn từ lâu May thay con hẻm vẫn còn Cột đèn đường vẫn còn Thỉnh thoảng con đi qua dừng lại, dựng xe ngồi hút thuốc Hình dung ngày nào một hoa hậu chân đất Chỉ bán chè cho trẻ con Không bán cho đàn ông, những gã ưa trêu ghẹo phụ nữ đẹp (hơi giống… con bây giờ) Mẹ à! Con ngồi đấy hàng giờ ung dung như gã rách việc Chẳng mấy ai để ý, nón đội đầu sùm sụp Chờ lúc vắng người cắm xuống chân cột đèn một nén hương rất thơm Khi ấy thường là đã cuối năm Sắp tết Chỗ mẹ ngồi nghèo thật Mà nuôi con cái thành người Con hẻm giữ giùm con một khoảnh nhỏ như “thánh địa” Chỉ riêng của con thôi!
Đỗ Trung Quân
Một mình trên một quê hương
Chuyến xe đêm Thả khách cùng những bụi đường Vào một vũng sương
Đà Lạt Biết gặp ai đây Chỉ những con đường vắng Chỉ những đồi thông vắng Chỉ những người không quen
Có bước chân nào bây giờ Đan vào bước chân em ngày xưa Có ánh trăng nào bây giờ Sáng vòm ngực em ngày xưa Có cái đánh tay lơ đễnh nào bây giờ Chạm vào eo lưng em ngày xưa...
Rẽ dốc nào đây Dọc những đồi quỳ vàng Dọc những con phố lạnh Đếm thế nào cũng lẻ bước chân...
Đà Lạt Quê hương mà ta chẳng chôn nhau Chỉ vùi vội mối tình đầu Dưới lớp lá thông khô Đồi vắng.
Ngô Liêm Khoan
Ăn gió
như ngọn gió đi qua trần gian này không để lại dấu vết ngày mù xa cát bụi mệt nhoài sắp xếp lại những lo toan bận rộn quay về một bến sông quê tôi nằm dài trên mượt mà là cỏ và ăn gió khói bếp thơm rơm rạ quê mùa chầm chậm bàn tay tôi ve vuốt đó là lúc gió dậy thì xanh mướt tôi cầm trên tay và một ngày ăn hết gió lại reo lên dẫn tôi về choàng vai ngày Tết bánh chưng xanh khói ấm giao thừa tiếng gió cười đùa em sắp lớn nắng vừa lên và linh hồn bé bỏng có đôi lúc tôi nhìn trong gió ấm gót sen thơm in dấu trước sân nhà một mùi hương trong sạch mới đi qua trời ơi gió suốt một ngày là gió bến sông quê của ngày xanh tuổi nhỏ tôi quay về mở lòng ăn lấy gió để trở thành đứa trẻ tuổi năm mươi những ngày vui đang đến...
Lê Minh Quốc
Nhớ Mai Châu
Anh muốn làm thảm hoa nhỏ bên đường Dẫu chưa mỏi, em cứ dừng chân nghỉ Hoa và em đã tím cả anh rồi Buổi sáng. Nắng vàng. Gió nhẹ.
Anh lại thành rừng đào Tây Bắc Lặng lẽ chờ trong núi đá lẻ loi Hãy vít nhẹ một nhành thôi nhé Và xin em tạm ứng lại nụ cười.
Chào em yêu! Bên đường cây mận trắng Vẫn là anh đã đứng đợi từ lâu Nếu cuộc sống mãi tinh khôi như thế Anh sẽ chẳng bao giờ quên được Mai Châu.
Dưới Bãi San hoa cải vàng đang rộ Sẽ một ngày gió ấm rủ đi thôi Nhưng em ạ, người bên hoa hôm ấy Ở lại trong anh. Mãi mãi. Trọn đời...
Hữu Việt
Về quê
Viết trong những ngày mong em trai về nghỉ Tết
Chị se những ngày mong em thành những buổi chiều chóng tối ngủ một giấc say tít mở mắt đã là sớm mai ngày em về ngắn lại
Về mà xem bà ngồi đếm đàn gà vừa xuống ổ một, hai, ba lông vàng, lông cú, lông đen mổ hạt đi! Mổ hạt đi ham ăn mau mạnh thóc
Về dắt bà đi chơi đi may áo lụa ngắm cho lưng gù thẳng lại vai lệch cân ngay hai vạt so le sóng hàng vừa vặn
Về nằm gác chân đọc thơ cột hiên phăng phắc Truyện Kiều, Chinh phụ, Lỡ bước sang ngang đố em đọc được hai câu cho trưa vắng vô tri dậy cơn gió mát
Về cho con mèo đùa ngón chân buồn buồn tức tức yêu yêu
Về dăm bữa dứt khỏi chốn thị thành rất nhiều người cái gì cũng biết mà rất nhiều người khéo chẳng biết nhau về cho chị trải một sớm mai dài ba mẫu nắng có ai hỏi đi đâu nhớ nói: Về quê.
Nguyễn Bích Lan
Nguồn: tuoitre.com.vn
|