Phạm Việt Bằng
Tên thật là Vũ Chí, sinh năm 1943 (Quý Mùi), tại An Cựu, tỉnh Thừa Thiên- Huế. Quê nội ở huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội.
Hồn nhiên
Cánh cửa sắt đêm đêm khóa chặt
Sương sương rơi lạnh ngắt mù giăng
Đường một chiều hun hút đêm trăng
Ta ngớ ngẩn như tử tù trốn trại.
Tự do đến bên cây sấu dại
Tự do mơ màng soi đáy mắt xanh
Tự do nghe, tiếng chim gù trên môi đỏ
Tự do bơi, biển tóc đen vùi áo ấm vàng chanh.
Xích ôm khóa đêm dài không tiếng động
Đầy ắp sách và đôi bản thảo mỏng
Lớp lớp then cài vẫn hiện rõ hình em
Ngoài cửa kia, ai đón giờ hành quyết qua đêm?
Giàu sang mấy cũng có khi cạn kiệt
Tự khao bữa cỗ yêu đương
Chút thanh thản sớm mai lên dàn lửa
Trái đất quay tròn riêng ai không còn nữa
Thả mặc mình bay bay mãi, hồn nhiên.
Hà Nội, đêm 11-1-1993
Nguyễn Bao
Hoa Chanh
Tặng tuổi trẻ thôn Sét quê hương
Hai chúng mình
Biết nhau từ nhỏ
Nhà em bên nhà anh
Đường xóm ra vào chung ngõ,
Cách nhau chỉ một rào thưa
Bấm chân ngõ lội ngày mưa,
Chung một cầu ao
Khỏa chân rửa vội.
Những bữa cơm đèn
Dậy từ mờ tối
Gọi nhau xin lửa qua rào
Nhà em có một giàn trầu
Lá tốt xanh trùm bể nước
Vườn bên anh, lối vào ngõ trước
Hoa trắng ngần thơm một gốc chanh.
- Năm xưa
Hai đứa chúng mình
Rủ nhau đánh bò lên núi
Để mình em chăn, anh đi tìm ổi
Nón em quả chín thơm vàng.
Hun hút gió lùa những buổi chiều đông
Em thổi nùn rơm chín hồng đôi má
Anh bẻ thêm nhiều củi nữa
Bốn bàn tay ấm lửa những chiều
Trong xóm nhỏ thân yêu
Năm tháng
Nắng mưa
Chiêm, mùa đổi vụ.
Hoa chanh bao lần thay nụ
Tay em giờ cấy lúa đã nhanh.
Mắt nhìn thăm thẳm trời xanh
Em như lúa đang con gái
Anh bỗng nhớ ngày ăn chung nón ổi
Anh thèm những chiều ngồi sưởi bên nhau
Rửa chân hai buổi cầu ao
Em vội cúi đầu khỏa sóng:
Đôi bóng người rung, khóm bèo chao động
Ánh mắt thẹn thùng lặn xuống đáy sâu!
Đường cày tinh sương
Môi ấm miếng trầu
(Têm vội đêm qua
Em trao chẳng nói!)
Tháng giêng được ngày nắng mới
Tóc em dài dịu mát màu xanh
Anh đưa qua rào một nắm lá chanh
Em gội tóc thơm bên hè hong nắng!
Cây chanh đương mùa hoa trắng
Gió đưa thơm ngát lòng anh
*
Tám năm xa gốc chanh
Giàn trầu, cầu ao vắng bóng
Anh nhớ ngày đi,
Hai đứa nhìn nhau yên lặng
Chúng mình chưa hẹn một lời!
Dặm đường hành quân
Những chiến dịch dài
Nỗi nhớ quê nhà
Giục chân bước gấp
Tiếng em thầm thì ngày đêm vẫn nhắc:
Khi Tổ Quốc cần
Chúng mình biết hy sinh!
- Giữ lấy cầu ao
Giữ lấy gốc chanh,
Giữ lấy giàn trầu
Giữ xanh mái tóc!
Hôm nay trở về, một chân anh mất
Nhưng quê hương tất cả hãy còn
- Có một xóm vui
Đám cưới mùa xuân
Trầu hái giàn nhà, thắm môi hai họ.
- Có anh thương binh
Đêm ngồi bên vợ
Tóc ai dài thơm nước lá chanh!
1975
Phù Sa bến cũ
Ngày xưa, cái buổi em mười bảy
Cát mịn chân trần dọc bãi dâu
Bóng tre trùm mát, thuyền gối bến
Mõ chài gõ cá những đêm thâu.
Em gánh nước về men dốc đứng
Lá tre theo gió quyện chân người
Buồm ngang tầm mắt thuyền lên ngược
Câu hò sông Mã chuyến đò xuôi.
Anh về, dẫu chẳng còn dấu cũ
Năm tháng vèo trôi, bến lở rồi!
Mà hạt phù sa ngày tuổi nhỏ
Đầy đặn hồn anh, mãi đắp bồi.
Biển và em
- Anh không muốn ví em là biển
Bởi sóng biển ồn ào
- Anh không muốn ví em là biển
Sắc biển đổi thay theo ánh sáng trời cao!
- Anh không muốn ví em là biển
Dẫu mênh mông, biển vẫn trong giới hạn bãi bờ!
- Chỉ một nét thôi biển giống em mãnh liệt
Mọi cơn bão đời anh
đều thổi từ phía biển và em!
NB.
Phạm Bảo
Sinh năm 1946 (Bính Tuất), tại Thị Trấn Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc. Dạy học taị Vĩnh Phúc.
Bài Thơ tình của người làm Toán
Xin cho tôi dù biến thành hư ảo
Cốt gần em một giây phút nửa thôi.
Để CỘNG lai bao nỗi niềm thương nhớ
Và TRỪ đi những ngày tháng chia phôi.
Em hãy nán ngồi đây thêm chút nhé!
Dù phần tư hay một nửa CHU KỲ,
Chút thời gian “ÉP-XI-LON” nhỏ bé,
Chẳng làm khô giọt lệ đọng trên mi.
Để dòng lệ tuôn dài như TRỤC SỐ,
Đưa nỗi đau đến tận VÔ CÙNG,
Nơi TIỆM CẬN gặp đường cong thương nhớ,
Hai chúng mình đưa sáo sang sông.
Có GIỚI HẠN nào không, em yêu quý,
Khi cuộc đời như một dãy PHÂN LY,
Tình đã mất như chưa hề HỘI TỤ,
Còn mong chi trở lại với CHU KỲ!
Khi em đã chói ngời trên đỉnh MAX
Anh vẫn còn chới với giữa dòng MIN.
Em kiêu hãnh làm LŨY THỪA ĐỒNG BIẾN
Anh xin ngậm ngùi trị tuyệt đối Hàm SIN!
Có một xứ mơ nào DELTA mất,
Để chúng mình được xích lại gần nhau,
Vì khi đó dù là MIN hay MAX,
Một SỐ “0” tròn trĩnh có gì đâu!
HÀM hy vọng đang kéo dài dạng TÍCH,
Mà tình em NHÂN TỬ tiến về “0”.
Anh kỳ vọng biến mình thành VÔ HẠN
Mong cuối cùng còn lại chút gì không?
Nhưng kỳ vọng vẫn chỉ là vô vọng,
Như số “0” chờ đợi LŨY THỪA
Như SỐ ÂM muốn tìm CĂN bậc chẵn
Như hẹn gặp người trong mộng, trong mơ.
Bởi NGHỊCH LÝ tình yêu là như thế
Như ĐỒ THỊ đường cong lên xuống không ngờ.
Khi TẬP RỖNG tình em không còn nữa
Anh chỉ là VÔ NGHIỆM đứng chơ vơ!
Vòng thương mến lấy TÂM là nỗi nhớ,
Và cách xa là BÁN KÍNH đơn côi.
Hai đứa mình bởi không cùng PHƯƠNG TÍCH
Phép BIẾN HÌNH nào đưa em đến bên tôi?
Hè 2001 |