Trịnh Anh Đạt
Rau Má
Mới nghe em chớ vội cười
Cây rau má “sâm” của người xứ Thanh.
Miền quê bão lụt nắng hanh
Vươn lên để sống chỉ nhành má thôi
Cứ xanh rười rượi với đời
Cứ chia sẻ tất cho người cháo rau!
Dù ai lận đận nơi đâu
Dù ai sống giữa nhà lầu xe hơi
Riêng vị rau má, em ơi
Vẫn còn ngai ngái trong người xứ Thanh.
Bao giờ em về quê anh
Mà xem dấu vết kinh thành xa xưa
Vĩ nhân và các đời vua
Cũng từ rau má, ốc cua nên người!
Mới nghe em chớ vội cười
Cây rau má “sâm” của người xứ Thanh.
Phạm Quang Đẩu
Vần này lục bát
Vần này lục bát trao em
Giọt sương chắt tự trời đêm đợi chờ
Vần này lục bát mộng mơ
Bờ môi mềm đến bao giờ biết say?
Vần này lục bát cầu may
Xin trời cho trọn một ngày với nhau
Vần này lục bát mà đau
Niềm riêng quên lãng chắp câu nhân tình
Vần này lục bát tâm linh
Nỗi niềm trống vắng chúng mình chở che
Vần này lục bát lắng nghe
Tiếng con tim gọi nửa kia đoạn đường
Vần này lục bát yêu thương
Thiên tình cũ lại viết chương mở đầu.
Nguyễn Khoa Điềm
Mẹ và quả
Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, không như mặt trăng
Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Giỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi
Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?
1982
Hoàng công Định (Đạm Thủy), còn bút danh là Lão Du Tử, sinh năm 1930 (Canh Ngọ), tại Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Sống và dạy học tại TP. Hồ Chí Minh.
Nỗi nhớ
Tặng ngư dân đầm Đề Gi
Mong về thăm lại vũng, đầm
Để nghe ngư phủ gõ dầm trên then (*)
Âm vang nhịp điệu thân quen
Nằm sâu tận đáy con tim thuở nào
Xa quê đôi lúc khát khao
Thèm nghe tiếng gõ từng nao lòng người
Ngẩn ngơ âm điệu hao hao
Ngổn ngang nỗi nhớ cồn cào nội tâm
Bao giờ trở lại với đầm
Lắng nghe tiếng nhịp ngư dân xứ mình
Cùng nhau kể chuyện tâm tình
Với bao ngư phủ gõ dầm đêm khuya.
___
(*) Lưới gõ.
Thao Thức
Phong yên từ độ những ngày
Mà sao cuộc sống đọa đày mãi ta
Thời gian huyễn hoặc trôi qua
Cung đàn lỗi nhịp khôn hòa cùng ai
Trắng đêm thức trọn canh dài
Tiếng chuông ngân vọng lòng hoài chuyện xưa
Ta nào xá kể nắng mưa
Xông xông xáo xáo cho vừa tuổi thơ
Cũng đàn em nhỏ xây mơ
Thêm hương thêm gấm bến bờ Rồng Tiên
Từ ngày chuyển bến đổi thuyền
Lòng ta hờ hững sống duyên trái đời
Cực lòng cực dạ ai ơi
Tình riêng riêng những ngậm ngùi ngày qua.
Ta đã sống
Quê hương ta có hiềm chi trong nước mắt
Mà đêm đêm máu đổ xuống nương cày
*Nguyên Nguyên *
Ta viết bài thơ tâm tình
Của người bảy mươi tuổi chẵn
Ta không than dài thở vắn
Mà uất nghẹn trước cảnh nhân sinh!
Họ nhân danh công lý
Họ nhân danh hòa bình
Mà máu cứ chảy
Mà xương cứ phơi
Trăng trắng cánh đồng
Đầy hố bom đạn
Dân lành ốm đói
Sông núi đeo sầu
Miên man thảm cảnh
Ứa máu thời gian.
Ta đã sống
Trước cảnh lầm than
Bao trẻ mồ côi
Thất thểu phố phường
Ngủ gật vỉa hè
“Mắt nhắm hờ giấc ngủ thiếu lời ru
Vành môi ngậm vú cao xu
Dính cát bụi của chân người qua lại” (1)
Ta đã sống
Một quảng đời:
Không Chúa Trời
Không Thần Phật (2)
Không tâm linh
Bơ vơ lạc lõng với chính mình
Trơ trọi trong sầu đơn cô tịch
Triền miên trong viễn ảnh mơ hồ
Xót thân thể dày công trong lặn hụp.
Ta đã sống
Trước cuộc đời đầy nghịch cảnh
“Tâm tình lỗi hẹn đường tơ
Lợi danh loạn giữa đôi bờ thế nhân” (3)
Bi ca khúc hát nhân tình
Còn đâu lời nói nỗi mình thực hư!
____
(1) Thơ Nguyễn Thị Vinh;
(2) Thơ Hoàng Tuấn;
(3) Thơ Tạ Ký.
Lương Định
Một nửa
Nửa mùa Xuân, nửa mùa Đông
Nửa biển cả, nửa dòng sông, nửa trời
Nửa bông hoa, nửa nụ cười
Có đâu tròn trịa trên đời mà mơ..?
Nửa mùa Xuân nữa đi qua
Nửa vầng trăng nữa tan ra bầu trời
Nửa bông hoa nữa tàn rơi
Nửa nụ cười nữa trên môi tắt rồi.
Bao giờ cặp bến xa khơi
Thuyền đi một nửa, chơi vơi giữa dòng
Nửa đời có, nửa đời không
Tứ thơ chìm nổi núi sông kiếm tìm.
Nửa đời tôi sống con tim
Nửa trong quần quại, nửa tìm yên vui
Nửa đi đất khách xa vời
Nửa về tạ lỗi núi đồi mẹ cha.
Nửa là thực, nửa là mơ
Nửa là người, nửa là ma nhập vào
Nửa cười cợt,nửa đớn đau
Nửa trơ trơ đá, nửa cầu tình yêu.
Phân thân như kiếp nàng Kiều
Bán mình còn giữ lấy điều Tiết Trinh.
12-1988
*
Tự bạch
Tôi như một kẻ mộng du
Lạc bơ vơ giữa mịt mù biển khơi
Khi chìm nghỉm, lúc chơi vơi
Sóng quăng quật, sóng cuốn trôi rã rời.
Phiêu lưu quá nửa đời người
Đâu nơi cuối đất cùng trời dừng chân
Ở đâu cũng cõi phàm trần
Sống đâu cũng tự hành thân xác mình.
Trách chi ai đó bạc tình
Vô duyên là tại số mình đấy thôi
Oán chi thế sự, trò đời
Vòng trầm luân mọi kiếp người ngàn xưa.
Một mình hát với đêm mưa
Câu thơ tự bạch gió đưa về trời
Tự mình thấu nỗi mình thôi
Ngàn lời chia sẻ là lời gió bay.
4-1990
Hà Minh Đức
Con Tàu đã đi xa
Những chiếc lá rụng đầu mùa
Gọi về kỷ niệm xưa
Mảnh đất này anh từng quyến luyến.
Hoa vẫn nở theo mùa
Nhiều niềm vui âm thầm không tên gọi.
Anh lại nghĩ về con tàu
Ở chốn xa.
Người bộ hành mệt mỏi
Áo quần găm đầy cỏ may
Tự miền nào anh tới đây
Khuôn mặt đẫm mồ hôi long lanh
Giữa thành phố lạ.
Anh thảng thốt gọi tên con tàu
Nhưng con tàu đã đi xa.
Người già bảo anh hãy đợi
Con tàu sẽ đi qua
Anh ngủ gục bên cột đèn
Giữa mùa đông giá lạnh
Nửa đêm nghe tiếng con tàu
Tiếng người con gái gọi anh
Từ nơi xa.
Con tàu vào ga
Người chen nhau chặt chội
Còi thét lên dữ dội
Con tàu đã đi qua
Gió vẫn thổi mênh mông
Một mình anh chờ đợi.
1-2000
Nguồn: Rút từ Tiếng Việt qua thơ tình mười thế kỷ, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, NXB Văn hóa Thông tin, quý I năm 2010.
www.trieuxuan.info
|