Nguyễn Hữu Hà
Về quê ngày giỗ mẹ
Tôi về quê ngày không còn mẹ
Giữa nhà minh lại hóa khách thăm
Hoa cau đầy vườn trưa nắng tãi
Tôi tựa vào cây để khóc thầm
Tường hoa mái ngói rêu phong cả
Đàn sẽ vân vi đến não lòng
Bàn thờ bụi phủ hương khói lạnh
Giường cũ kê chân tràng kỷ long
Xa quê đời mẹ thành lận đận
Nửa bước theo chồng nửa bước con
Nước mắt ứa thay cho lời dặn
Tóc bạc ưu phiền những sớm hôm
Tôi đã thành côi cút giữa làng
ồng khói trắng hoa lau phơ phất trắng
Mẹ ở lại với đất gò cỏ đắng
Khói nhang bay trong gió tạ từ.
6-1998
Bến cũ
Lẩn thẩn ta về nơi bến cũ
Con đò ngái ngủ bến sông quê
Em lê thê tóc đê mê gió
Ta gã cuồng si đủ dại khờ
Và thế cầu mương sông Cụt ơi
Nửa đời tay trắng lại là tôi
Em gieo mưa bụi trên tà áo
Xua gã cuồng si mãi cuối trời
Tìm dấu chân còng trên bãi cát
Gặp nét mi em nửa ẫm ờ
Ta uống men đời không đỡ khát
Mai rồi em hát khúc tình xưa
1992
Kiều Mộng Hà
Chỉ nhớ người thôi
Chỉ nhớ người thôi mắt cũng buồn
Như sông nhớ núi, núi thương nguồn
Như mưa rơi nhẹ trên hiên vắng
Như mắt nhung mềm nhớ chiếc hôn.
Chỉ nhớ người thôi môi biếng cười
Lược thôi cài tóc, gương quên soi
Ngồi nghe từng nhớ thương di động
Giọt nhớ nào rơi ướt thắm môi
Chỉ nhớ người thôi tóc bỗng dai
Mùa thu cho lá rụng đầy vai
Ơ! Sao mình chẳng thêm đôi cánh
Để đến bên người say ngất ngây.
Chỉ nhớ người thôi quên tuổi tên
Buổi chiều ngồi đón gió qua thềm
Gió ơi nhẹ gửi lời tâm sự
Có một người thao thức suốt đêm.
Chỉ nhớ người thôi đủ chết rồi
Dẫu cho trăm kiếp đến ngàn đời
Gió mưa vẫn nhớ trời giông bão
Lệ nhớ mi buồn môi nhớ môi.
Võ sa Hà
Bài hát cũ
Chỉ còn một cụ bà hát bài hát ấy thôi
Người chết mang các bài hát đi cả rồi
Thanh niên đâu cần bài hát cũ
Một người hát nên lời ca buồn rũ
Nó không đủ sức chạy ra ngoài cửa
Nó phải tựa lưng vách nứa
Nó ngã vào bếp lửa
Nó hổn hển trong mắt tôi lệ ứa
Chuệnh choạng tôi dắt lời ca đi.
Tôi lần từng bậc cầu thang
Đến ngồi bên suối
Đầm mình trong bóng núi
Lời ca rơi từng giọt xuống hồn.
Lời ca làm bải hoải cả trăng non
Không biết cụ bà còn hát được bao nhiêu nữa?
Cụ bà hát phì phò tiếng thở
Ánh lửa đỏ từ đôi tròng mắt mờ sương.
Ôi quê hương! Quê hương!
Còn một bài hát cũ.
Nguyễn phan Hách
Hoa sữa
Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh.
Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay
Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêô và Juylíet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.
Chỉ mùa thu vẫn tròn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của những tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau
Phố quê, ngày gặp lại
Phố quê, ngày trở lại
Mối tình đầu thời thơ dại
Em bây giờ ở đâu
Một mình ta trên hè đá cổ
Ngắm mái phố rêu phong thế kỷ
Tìm trong nắng vàng hình bóng xưa.
Phố quê, ngày trở lại
Chim sẻ ngách tường ríu ran gọi
Mưa rơi ướt đẫm lá bàng sân trường
Mùa thi bồn chồn hoa phượng
Ta đã ra đi không ngoảnh lại
Để mặc dưới giàn hoa ti gôn một mái tóc thề.
Phố quê, ngày trở lại
Gội mái tóc gió sương viễn xứ
Trong làn mưa ấm áp quê hương
Rửa gương mặt phong trần chai sạn
Trong nắng thu quê chan chứa dịu dàng
Ta tìm lại đoạn đời ta thuở ấy
Sắc pha lê trong vắt suối ngàn
Phố quê, ngày trở lại
Một mình du thuyền trên sông Cầu xanh biếc
Gió đem đời ta về đâu không biết
Vẳng mơ hồ tiếng Mẹ gọi xa xưa
Sưởi ấm đoạn đời ta phía trước
Ta đi tìm một người yêu thơ dại
Ta đi tìm cái gì chỉ có ở quê hương.
Mai Văn Hai
Mùa Hạ xa nhà
Mùa hạ ở đây nắng đổ chói chang
Sao tôi thấy mình vắng xa mùa hạ
Mùa đông ở đây căm căm buốt giá
Sao tôi thấy mình thiếu cả mùa đông.
Ôi xa rồi đất cũ mẹ chờ mong
Tôi mới biết bây giờ tôi đã mất
Cái hơi thở hòa đồng mong manh bền chặt
Cho mình thật là mình gió thổi với mưa sa.
Trống trếnh làm sao mùa hạ xa nhà
Tôi như chiếc cây mọc triền đất lạ
Có một mùa hoa nhưng không đậu quả
Biết nói thế nào vị ngọt của thời gian!
Tháng Mười
Cu cườm về đậu ngọn tre
Tháng mười đúng hẹn lại về đó em
Đầm làng đã vãn mùa sen
Lối qua vườn cũ còn nguyên mùa hồng
Xa rồi em có nhớ không
Tháng mười độ ấy mênh mông nắng vàng
Heo may se lạnh đường làng
Ngõ xưa bông bụt mấy hàng le te
Tôi đi em chửa kịp về
Ngày về em đã lại đi một chiều
Hong hanh mảnh đất quê nghèo
Thương em buổi ấy băm bèo thái rau
Tháng mười ta đã hẹn nhau
Thời gian như nước qua cầu em ơi
Em đi đông chớm lạnh rồi
Tôi về thu muộn bên trời chưa qua
Cúc còn như đốm nắng sa
Bên vườn lấm tấm đã hoa cải ngồng
Định Hải
Tiếng chim buổi sáng
Sáng ra trời rộng đến đâu
Trời xanh như mới lần đầu biết xanh
Tiếng chim lay động lá cành
Tiếng chim đánh thức chồi xanh dậy cùng
Tiếng chim vỗ cánh bầy ong
Tiếng chim tha nắng rải đồng vàng thơm
Gọi bông lúa chín về thôn
Tiếng chim nhuộm óng cây rơm trước nhà
Tiếng chim cùng bé tưới hoa
Mát trong từng giọt nước hòa tiếng chim
Vòm cây xanh, đố bé tìm
Tiếng nào riêng giữa trăm nghìn tiếng chung
Mà vườn hoa cũng lạ lùng
Nghiêng tai nghe đến không cùng tiếng chim.
Thanh Hải
Mùa Xuân nho nhỏ
Mọc giữa dòng sông xanh
Một bồn hoa biếc tím
Ơi, con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng.
Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy bên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao
Đất nước bốn nghìn năm
Vất vả và gian lao
Đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước
Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa
Ta nhập trong hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến
Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc.
Mùa xuân ta xin hát
Nguồn: Rút từ Tiếng Việt qua thơ tình mười thế kỷ, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, NXB Văn hóa Thông tin, quý I năm 2010.
www.trieuxuan.info
|